số dư tài khoản của eom seonghyeon khá dư dả, đủ ăn, đủ mặc, đủ để trả tiền cà phê mỗi tuần, đủ để không đợp mì gói cuối tháng, đủ để đi chơi, và cũng đủ tiền đặt hàng mỗi ngày để ngắm bạn shipper cười xinh mà eom seonghyeon còn chưa kịp hỏi tên.…
"Cậu đùa tôi đấy hả?!""Sao cơ?" Seonghyeon lại mỉm cười. "Tôi đã đùa cậu bao giờ đâu?""Ngay từ đầu sao cậu không nói thẳng cậu là con trai, để đến khi gặp mặt như này mới cho tôi...?!" Keonho gắt lên, dùng cái tông giọng thảm thiết của một kẻ thua cuộc đang cố gắng gào thét thật to để doạ kẻ thù lần cuối trước khi té xỉu. "Lừa tôi như thế cậu thấy vui lắm sao?""Ai lừa cậu chứ?" Seonghyeon vẫn dùng ngữ điệu tự nhiên, đáp như thể mình không hề có chút lỗi lầm nào trong việc này. "Ngay từ đầu tôi cũng đâu có bảo tôi là con gái đâu?"Phực.Sợi nơ ron thần kinh bực tức vẫn đang căng trướng trong đại não Keonho bây giờ đã đứt làm đôi.@npnhan.…
Eom seonghyeon giám đốc.Ahn Keonho người tình bé nhỏ được seonghyeon bắt về trong buổi đấu giá.Sự chiếm hữu làm con người ta nghẹt thở nhưng đôi khi cũng là sợi dây liên kết không rời giữa hai người.mấy vợ nhớ nghe nhạc anh gắn ở chap nha để phiêu theo truyện💕(nếu khong thích thì nghe nhạc khác cũng được nha)…
bình thường chúng tôi là kẻ thù không đội trời chung chẳng bao giờ nói chuyện với nhau, nhưng vào cuối tuần tôi lại trở thành bé mèo dễ thương nằm trong lòng hắn.Tác giả: 春日负暄 - Xuân Nhật Phụ HuyênTrans+Edit: Thủy Nguyệt Đào Hoa - 水月桃花Thể loại: Đam mỹ, vườn trường, biến thành động vật, song hướng yêu thầmLink Facebook: https://www.facebook.com/profile.php?id=61571035542020⚠️ LƯU Ý:Bản edit này chưa có sự cho phép của tác giả gốc và translator.Vui lòng không sao chép, không re-up, không mang đi bất kỳ đâu dưới mọi hình thức.Tất cả nội dung trong truyện chỉ mang tính giải trí, không gán ghép, không áp đặt lên người thật.…
"Thưa Cậu, anh nói hổng sai đâu mà. Cậu Út tính khí thất thường, lúc nóng lúc lạnh, tụi con lo cho Cậu còn hổng hết. Cậu đừng có giận dỗi rồi lại bỏ bữa, tội nghiệp thân tụi con phải thức trắng đêm trông chừng Cậu.""Mấy người... thiệt là khéo dỗ dành ta quá đi. Thôi được rồi, ta ngồi một chút thôi đó đa.''…
"Đi mất bốn năm rồi về đây nói yêu tao như thật, mặt dày cỡ này chắc trên đời có mỗi mày." "Tao bất ngờ vì mày không sút vào háng tao khi tao nói yêu mày đó." Seonghyeon thở dài, nhưng nghe lại giống như một cái thở phào nhẹ nhõm hơn. "Thôi, giờ thì làm việc đã. Nhớ đó, không được đi ghẹo gái nữa. Tôi không có danh phận nhưng tôi sẽ gia trưởng với em." Coi đó, thằng này chắc chắn không phải Eom Seonghyeon. Eom Seonghyeon không bao giờ nói chuyện đâm bang như vậy, Keonho biết nhưng Keonho không thể nào chứng minh. Một mặt thì nó nghĩ thế, nhưng một mặt thì nó lại cảm thấy đây mới chính là Seonghyeon thật, còn cái thằng Seonghyeon mặt lạnh đã làm mình khóc ướt gối nhiều đêm liền kia cũng là Seonghyeon nhưng lại không phải Seonghyeon. Keonho không biết phải giải thích cảm giác này như thế nào, nhưng có vẻ như Seonghyeon này mới là Seonghyeon thật sự. Seonghyeon này mới là Seonghyeon thuộc về nó. "Tao buồn." Nó rũ mắt, đột nhiên thấy đau lòng cho mình của mấy năm qua. "Lòng dạ mày sắt đá, mày biết tao khóc bao nhiêu lần vì mày rồi không? Tới bố mẹ tao còn chưa bao giờ làm tao khóc đó." "Thế thì mày chuẩn bị tinh thần đi." Seonghyeon hờ hững liếm môi. "Sau này tao sẽ còn làm mày khóc dài dài, nhưng là khóc kiểu khác." Keonho ban đầu không hiểu gì, định chửi thằng này khốn nạn quen thói thì đã bị cậu nắm eo kéo giật lại. Cơ thể hai đứa áp sát vào nhau, Seonghyeon kề sát tai nó rồi nói nhỏ: "Keonho mặc vest công sở hơi bị ngon luôn nha, nhìn mà chỉ muốn..." Cậu ta vuốt một đường từ cổ xuống thắt lưng nó, "cởi ra." "Aaaaaa, biến thái!!!" @npnhan.…