Kết quả tìm kiếm: "asleymint"
Tìm thấy 2,082 truyện tương tự
Nhành Oải Hương Trao Muộn
Trần Hoàng An biết tình yêu là một thứ rất cảm tính. Kể cả khi còn sống cũng chưa trải qua bao giờ. Chẳng ngờ chết rồi lại gặp được ý chung nhân. Anh thích hắn, nhưng tình cảm ấy chỉ mãi chôn giấu trong tim, hoàn toàn không có ý định lộ ra. Cho đến hôm nay, một câu hỏi bâng quơ, một cái nhìn mong đợi đã khiến anh buông bỏ phòng bị mà nói ra lời trong lòng. "Hoàng An, em thật sự không đau nữa sao?" "Ừ." "Hoàng An, em đói à? Tôi mua gì đó cho em nhé." "Ừ." "Hoàng An, em lạnh lùng quá." "Ừ." "Hoàng An, em không có chuyện gì để nói với tôi à?" "Tôi thích anh có tính là một chuyện không?" "Hả?" Phạm Huy Phong cứng đờ người, cái miệng nhanh nhảu lúc này cũng lắp bắp, rặn mãi chẳng nên câu. Cuối cùng hắn trả lời một câu không liên quan: "Tôi nhớ ban nãy em bị chém đầu đâu có rớt não?" Nghe được lời này, anh "Hừ" mũi, bực bội quay đầu bỏ đi. "Ủa em nói thật hả?" Bộ não chưa biết gì về tình yêu của hắn cuối cùng đã nảy số. "Tôi thích em mà! Ban nãy miệng tôi tự mở ra nói bừa thôi! Ê cục cưng, bé yêu, Hoàng An ơi..." Giọng điệu cợt nhả ấy lao thẳng vào tai anh, anh đảo mắt một vòng rồi lại bước đi tiếp, mặc cho chú cún con to bự đang bám theo sau anh. "Hoàng An... tôi thích em lắm lắm... Em là người tình kiếp trước của tôi, là giọt máu đầu tim của tôi..." "Ừ. Phiền phức." "Em cho phép cái phiền phức này bám theo em hết đời ma nhé?" "Ừ." Phạm Huy Phong vui vẻ nhảy đến khoác vai anh, cười như kẻ ngốc. Bề ngoài Trần Hoàng An chưa tỏ rõ thái độ nhưng bên trong lại âm thầm thỏa mãn. Cái đi đến cùng trời cuối đất này của hắn ấu trĩ quá...
Miêu Cương thiếu niên là hắc liên hoa
Tên truyện: 苗疆少年是黑莲花 Tác giả: 君子生 Miêu Cương thiếu niên điên nam chủ x Thành thật nữ chủ Hạ Tuế An vào ngày xuyên sách đã đập đầu bị thương, không nơi nương tựa. Nàng muốn đi theo một thiếu niên, rồi được hắn nhặt về nuôi. Thiếu niên ấy đến từ Miêu Cương - vùng đất thần bí trong truyền thuyết. Thật ra nàng không thích những con trùng rắn trên người hắn. Nhưng vì chẳng quen biết ai, nàng vẫn chọn ở lại bên hắn. Sống chung một thời gian, Kỳ Bất Nghiễn thấy Hạ Tuế An thơm, nàng liền để hắn ngửi cho đã; Kỳ Bất Nghiễn không hiểu vì sao nam nữ phải lén lút thân mật, tò mò không biết đó là cảm giác gì, Hạ Tuế An bèn nhón chân hôn hắn. Kỳ Bất Nghiễn bắt đầu thích cảm giác ấy. Còn nàng thì thấp thỏm bất an, vì dường như hắn không chỉ thỏa mãn với một nụ hôn. Từng có lần Kỳ Bất Nghiễn mỉm cười nói với nàng: "Người ở chỗ chúng ta không dung thứ cho sự phản bội." Hạ Tuế An lắp bắp: "Ta... ta sẽ không đâu." ... Truyện tự dịch phục vụ nhu cầu đọc :v...

