Tổng hợp những khoảnh khắc thật của Đại và ĐứcNguyễn Trọng Đại x Phan Văn Đức 03 x 14Có cả những mẫu truyện linh tinh mình viết nữa :")Đây là thế giới tưởng tượng của mình, trừ mấy khoảnh khắc thật được ống kính ghi lại thì tất cả những cái khác đều là tưởng tượng.…
Minho và Jisung lại cãi nhau nữa rồi... Bắt tội mọi người còn lại phải giúp đỡ cặp đôi này làm lành"No matter what you doI still want the best for you"[WARNING: Textfic, bad words]…
"tớ nổ lực đến thế, kiên trì đến thế, chân thành đến như thế, cũng chỉ là vì cậu."..."chị không thấy sao? tất cả những việc tôi làm đều là vì chị, Mina."..."tôi nguyện dành ít nhất một phần tuổi trẻ của mình dành riêng cho em và bên em."..." chúng ta gần nhau, mà mãi chẳng là gì của nhau..."..."tớ sẽ không bao giờ yêu cái con nhỏ cứng đầu đấy đâu, cậu nhầm rồi."...- Fic dựa theo một số lời hát trong 'Đó là điều ngọt ngào nhất mà anh từng nói.'…
Nếu các bạn còn mộng du trong cõi ngôn tình, yaoi thì cứ lại đây.Nếu các bạn bí ý tưởng và đang muốn sreach google cũng lại đây.Nếu các bạn có câu hỏi cũng lại đây.Nếu các bạn đang tìm cái định nghĩa gì thì lao vào đây.…
Đến ngày hôm nay tôi đã bên cạnh em bao lâu rồi nhỉ???Nó khá dài rồi đấy...hết cả chặng đường cấp một, cấp hai và hiện tại là đang cùng nhau đi hết quãng đường mà tại đây chúng tôi còn là học sinh...lớp 12...năm học cuối cấp nhiều kỷ niệm. Và có một bí mật đã theo tôi từ rất lâu...đó là...chỉ có trong suy nghĩ tôi mới đủ can đảm gọi cô gái ấy là 'em' thôi... ^.^~…
Thể loại: Hiện đại, hào môn thế gia, thanh xuân đến trưởng thành, chữa lành, cường cường.Moon Hyeonjoon x Lee Sanghyeok (Học tra ngông cuồng x Học bá thiên tài lãnh đạm).…
Cốt truyện rất đơn giản và có lẽ đã gặp nhiều , cu gái viết nhằm mục đích thoả mãn bản thân ( và các bạn nào thích ) mong mọi người đón đọccccc _ From Peachwinkisreal with love ?_…
Tình yêu thật khó để có một kết cục có hậu . Người mới thấy khó khăn đã từ bỏ thì tình yêu sẽ mãi xa . Còn nhũwng người luôn cố gắng thì tình yêu sẽ ở ngay cạnh bạn…
Park Woo-joo và Jo Woo Beom là kỳ phùng địch thủ trên mọi mặt trận, hai người họ lúc nào cũng tranh nhau hạng nhất trường. Woo Beom sinh ra chính là "con nhà người ta" trong truyền thuyết, em đi đến đâu cũng được mọi người yêu quý bởi sự hiền lành, dễ thương và ngoan ngoãn của mình; còn Park Woo-joo lại là một học sinh cá biệt, cậu luôn khiến người xung quanh phải đau đầu vì những trò quậy phá của mình.…
➳ from project "onsra" for choria. ➳ time: 08:30➳ title: khát nắng.➳ song recommendation: thế thôi.➳ summary:và huân lại thèm hà nội. như một vận động viên chạy đường dài khát nước, có những ngày chí huân sẽ nhớ và thèm được ngấu nghiến mấy mảnh kí ức đã vỡ vụn về bốn mùa ở hà nội, nơi chứa ánh mặt người thương dao động như cánh bằng lăng tím, như rằng đang trách móc và em nói, em sẽ không đợi anh.…
Thể loại: hiện đại, vườn trường, song phương thầm mến, HEMoon Hyeonjoon (đội trưởng đội bóng rổ, lớp 11)Lee Sanghyeok (hội trưởng hội học sinh, lớp 12)…
Tôi là họa sĩ mà, tôi vẽ bao nhiêu bức tranh, thả vào đấy bao nhiêu tâm hồn.Mọi thứ có thể hoàn hảo nhưng không bằng em.[ twoshots ] bản quyền thuộc về Ngọc (thanhisreal)…
Paulo Coelho từng viết..."Trong mỗi cuộc gặp gỡ đều có một lý do. Có người đến để yêu ta, có người đến để làm tổn thương và cũng có người đến để khiến ta nhìn lại chính mình"Doyoung không tin vào định mệnh.Anh tin vào thời gian, vào lựa chọn, vào những cái ngoảnh mặt mà ta có thể chủ động. Nhưng rồi...vẫn có một ngày, mọi lý trí đều trở nên bé nhỏ trước một ánh mắt.…
dường như taerae có những cảm xúc lạ với junhyeon.cảnh báo: lowercase, ooc, sản phẩm của trí tưởng tượng, không hợp gu xin đừng buông lời cay đắng, trái tym này dễ tổn thương…
"Cậu mà nhảy xuống thì sẽ rất vất vả cho mấy cô lao công đấy."Giọng nói vang lên phía sau, nhẹ như gió thoảng nhưng rõ ràng. Soonyoung quay lại. Một cậu con trai mặc áo khoác bệnh nhân màu xanh xám đang ngồi trên bệ gạch cạnh lối thoát hiểm, tay cầm một hộp sữa chua chưa mở nắp.Người đó mảnh khảnh, tóc nâu nhạt, ánh mắt sắc nhưng không lạnh. Ánh nhìn của cậu ta không phải ánh nhìn dò xét hay thương hại. Soonyoung không biết phải nói gì. Cậu lùi khỏi lan can một chút.Cậu kia nhún vai, nói tiếp:"Thang máy phải tạm dừng để phong tỏa hiện trường. Khu vệ sinh dưới tầng cũng phải lau lại mấy lượt. Cậu có nghĩ đến cái phiền phức đó chưa?"Soonyoung khẽ thở ra. Lần đầu tiên trong ngày, cậu thấy môi mình hơi nhếch lên, dù không rõ là vì buồn cười hay chua xót."Tôi không định nhảy."..............................Truyện là hư cấu - dựa trên trí tưởng tượng của tác giả!…