- do đây là truyện ta viết ~ tự tay nên ko mang đi khi chưa có sự đồng ý và cho phép (*o*) - thể loại : tình cảm + H+ ngôn tình+ tiểu thuyết- nó "diệu hy" 1 cô gái xinh đẹp , thông minh , gia cảnh không phải nghèo mà ngược lại là khá giả nhưng vẻ bề ngoài đều khác với tính cách ...diệu hy trầm tính , mối tình đầu của nó là điều khiến nó cảm thấy vui vẻ nhất ...diệu hy đã ấp ủ duy trì mới tình này rất lâu cố gắng học để đến một ngày thổ lộ thì người đó đi lấy chính người bạn của diệu hy ...việc này nó quả không ngờ tuy sock nhưng nó vẫn đành mặc kệ .....- còn anh"quang huy" 1 hotboy đẹp trai khiến hàng loạt cô gái nhìn sơ cũng đủ muốn chết , thiếu gia tập đoàn SANY lớn nhất trung quốc , 1 badboy lạnh lùng .....…
"Đi ăn không?" Tôi không dám nhìn thẳng vào mặt nó."Mày bao thì đi" Việt Anh nở một nụ cười thật tươi rồi nhìn tôi."Ok tao bao đi không" Thằng nhóc trẻ con trước mặt tôi liền thả lỏng cơ thể và cười tít mắt khi nghe thấy tôi sẽ bao nó ăn. Tôi và nó cùng nhau đi ăn phở xào. Có lẽ lâu rồi không đi ăn món này nên tôi cảm thấy nhớ hương vị này biết bao. Ăn xong có lẽ Việt Anh chưa đủ no nên bảo tôi mua thêm gì đó."Thư ơiii tao vẫn chưa no" Nó lại bày ra cái chiêu trò làm nũng để tôi chiều theo ý nó đây mà. "Ừ cũng được dù sao tao cũng đang đói" Như lời tôi nói vì cả hai chúng tôi đều đói nên tôi và Việt Anh đã quyết định đi ăn xiên bẩn và uống trà chanh. Nghe cũng đơn giản đấy nhưng Việt Anh nó gọi một đống đồ làm tôi hoảng vl. Chúng tôi ăn no nê rồi mới quyết định đi về. Có lẽ đó là lần đầu tôi cảm thấy vui vẻ như thế cùng với Việt Anh.…
Chuyện tình yêu giữa hai người là chuyện tình yêu công chúa và hoàng tử, cũng là tình yêu chị em.Hắn sinh viên năm 4 của Đại học X một trong những trường top đầu cả nước, badboy, đẹp trai, nhà giàu, học giỏi, đã từng là thủ khoa đầu vào của Khoa CNTT.Cô vừa tốt nghiệp và được nhận ở lại trường làm trợ giảng khoa , đang học lên thạc sĩ, bố mất mẹ một mình nuôi cô khôn lớn, xinh đẹp, sống hướng nội.Duyên phận cho hắn và cô gặp gỡ lần 1, lần 2 và nhiều lần sau đó, khiến cho tình yêu nảy nở. Hắn đã giúp cô đối với thành phố này không chỉ là nơi kiếm tìm khát vọng đổi đời mà trở thành thành phố hoa lệ trong tim.…
- do ta bị mất acc wattpad rùi LÀ CÍA bellasmu ấy ~ nên giờ viết lại cía này- do đây là truyện ta viết ~ tự tay nên ko mang đi khi chưa có sự đồng ý và cho phép (*o*) - thể loại : tình cảm + H+ ngôn tình+ tiểu thuyết - nó "diệu hy" 1 cô gái xinh đẹp , thông minh , gia cảnh không phải nghèo mà ngược lại là khá giả nhưng vẻ bề ngoài đều khác với tính cách ...diệu hy trầm tính , mối tình đầu của nó là điều khiến nó cảm thấy vui vẻ nhất ...diệu hy đã ấp ủ duy trì mới tình này rất lâu cố gắng học để đến một ngày thổ lộ thì người đó đi lấy chính người bạn của diệu hy ...việc này nó quả không ngờ tuy sock nhưng nó vẫn đành mặc kệ .....- còn anh"quang huy" 1 hotboy đẹp trai khiến hàng loạt cô gái nhìn sơ cũng đủ muốn chết , thiếu gia tập đoàn SANY lớn nhất trung quốc , 1 badboy lạnh lùng .....…
Hoàng Quỳnh Chi là học sinh giỏi của lớp chuyên văn, Bùi Bình An là nam vương học lệch của lớp chuyên toán.Họ là hai con người hoàn toàn trái ngược, giống như cực dương và cực âm của một thỏi nam châm, căm ghét nhau ra mặt.Nhưng mà ..."Cậu bị hâm à? Mình mà thích cậu? Nằm mơ đi!""Sau này, tớ chỉ mập mờ với một mình cậu thôi.""Cậu không yêu mình cũng được, nhưng đừng chia tay ...""Hứa với mình đi. Quá khứ của mình với cậu, sẽ khiến bạn trai tương lai của cậu phát điên hơn cả với Trần Quang Huy."…
"Nếu cuộc đời là một cuốn sách, thì tuổi mười bảy của tôi chính là chương nhiều nước mắt nhất. Tôi cứ nghĩ sẽ chẳng ai đủ kiên nhẫn để đọc hết những trang buồn ấy. Nhưng rồi... cậu xuất hiện - Nguyễn Gia Nhật Minh. Một người lặng lẽ lật từng trang đời tôi, rồi dịu dàng viết tiếp bằng mực của yêu thương."Mai An Vy - là một cô nàng mỏng manh, gương mặt sắc nét khiến ai cũng phải ngước nhìn, dù tính cách khá trầm lặng nhưng rất được lòng những người khác, chớ thay cũng vì cái sắc ấy mà không may gieo cho mình nhiều rủi ro.Quá khứ nhiều tổn thương khiến cô gái ấy dần học cách giấu nỗi đau sau những nụ cười gượng, học cách im lặng để không ai nhận ra trái tim mình rạn nứt.Nhưng bên trong vẻ ngoài yếu mềm ấy là một tâm hồn khát khao được yêu thương, được chở che và được chữa lành.Và rồi cô gặp được Minh, người con trai duy nhất cứu rỗi được trái tim lạnh buốt ấy ra khỏi nơi đáy vực sâu tăm tối lạnh lẽo kia.Nguyễn Gia Nhật Minh - là học sinh nổi bật của lớp với thành tích học tập giỏi, tính cách hoạt bát, nhiệt tình và luôn mang lại cảm giác ấm áp cho mọi người xung quanh. Ở Minh có một sức hút kỳ lạ: sự tự tin pha chút tinh nghịch, nhưng sâu thẳm lại là một trái tim rất chân thành và bao dung.Nhật Minh giống như ánh mặt trời - tỏa sáng, xua đi bóng tối, và cũng là người đủ kiên nhẫn để đến gần, chạm vào những vết thương mà An Vy luôn muốn giấu kín.Hai con người mang cho mình môi trường cuộc sống và địa vị trong xã hội hoàn toàn đối lập nhau, liệu mối tình duyên chớm nở này sẽ đi đến…
Tuổi 17 - cái tuổi chẳng đủ lớn để gọi là trưởng thành, cũng chẳng còn bé để vô tư mà không biết đau. Ở tuổi ấy, tình yêu thường đến bất ngờ, mong manh và cũng đầy mãnh liệt. Người ta vẫn hay nói, mối tình năm mười bảy không nhất thiết là tình đầu, nhưng lại là thứ tình cảm khiến người ta cả đời không thể quên - vì nó đẹp, vì nó dở dang, vì nó đã từng khiến trái tim rung lên lần đầu tiên chỉ vì một ánh mắt, một nụ cười, hay một lần lướt qua nhau giữa cầu thang chật chội mùa tựu trường.Đây là một câu chuyện như thế. Một đoạn thanh xuân nhiều nắng, nhiều gió, có thương, có nhớ, có cả những vết xước dịu dàng mà rất lâu sau mới nhận ra mình từng đau. Một câu chuyện chữa lành - nhưng lành ít, dữ nhiều. Là lần đầu biết thích một người nhưng phải giấu nhẹm đi, lần đầu biết đợi, biết hy vọng, rồi cũng là lần đầu học cách buông tay dù lòng còn bao luyến tiếc.Dựa trên những cảm xúc thật, những trải nghiệm thật - có thể ngây ngô, có thể dại khờ - nhưng cũng rất đáng nhớ. Đây là lần đầu tiên mình viết truyện, mong mọi người đọc và cảm nhận bằng cả một phần ký ức tuổi trẻ của chính mình.Trap boi ngầm gặp gơn tỉnh táoTình chị em :)))Na9: Nguyễn Minh Thế Vũ 2k8Nu9: Vũ Kim Tịnh Hy, 2k6Bạn thân nu9 s1 + quân sư: Tường VânBạn chơi chung giữa na9,nu9+ thuyền trưởng : Huyền MyBạn giám sát: Kim Thảo 🥲…
- Giới thiệu : ( Nhân vật chính )1.Tô Thiên Vy : Nữ sinh trường trung học GaIm . Dáng người cao , khá gầy. Khuôn mặt ưa nhìn. Cá tính , mạnh mẽ nhưng bên trong yếu đuối và ấm áp.2.Hắc Tử Thiên : Nam sinh trường trung học GaIm. Bạn cùng lớp với Thiên Vy. Cao , thân hình cân đối . Là một nam thần a~~. Thích trêu đùa mọi người , theo hình tượng badboy.3.Vũ Hoàng Tú: Cũng là nam sinh trường GaIm . Có tình cảm với Thiên Vy nhưng chỉ là âm thầm . Trầm tính , ít nói và lạnh lùng. Cao , ngũ quan cân đối. 4. Cao Lạc Hy : Nữ sinh cùng trường . Bạn thân của Thiên Vy . Mọt sách chính hiệu . Bị cận , Cao , gầy . Yếu đuối . Sau này cô ấy hoàn toàn lột xác tuy ban đầu là gánh nặng của cả nhóm :)). Mong mọi người ủng hộ. Tôi sẽ ra chap đều đặn :)).…
Hello guys, hôm nay mình muốn mang đến cho mọi người một chiếc fic mới về couple VegasPete.Fic này mình lấy bối cảnh gần gũi với thiên nhiên khác hoàn toàn với bối cảnh trong truyện gốc và phim là một thành phố hiện đại,đắt đỏ bậc nhật Thái Lan.Thì chiếc fic này sẽ đưa mọi người đến một vũ trụ khác của cặp VegasPete. Trong fic,Pete vào vai là một chàng trai goodboy về quê làm thầy giáo thiện nguyện nhằm phục vụ bà con,nơi trẻ em quê hương cậu không được cắp sách đến trường,cậu mong muốn về nơi đây để giúp đỡ cộng động-quê hương mà cậu đã lớn lên.Nhưng Pete không đi về quê một mình đâu,cậu đi cùng Vegas là bạn thân,bạn cùng lớp với cậu,hắn là một tên badboy,nhà quyền thế giàu có,xung quanh bao vây là những cô gái chân dài.Do quá ham chơi trên thành phố,bố cậu quyết đuổi cậu theo Pete về quê để giúp cậu trong công việc lần này. Hãy đón nhận và ủng hộ chiếc fic này nhé !…
Giữa cái giá lạnh cắt da cắt thịt,khói sương mờ ảo hòa cùng những bông hoa tuyết đầu mùa ở Sa Pa,Trịnh Quốc Thịnh đưa hai tay xoa vào nhau,chốc lát lại xoa xoa cơ thể nhằm giữ cho bản thân một thân nhiệt ấm,cậu không nhìn Hạ An,đôi mắt đen láy đăm chiêu ngước nhìn bầu trời đêm lấp lánh ánh sao nơi đỉnh đồi lộng gió,giọng nói trầm ấm vang lên tựa như rót mật vào tai,một câu có thể khiến trái tim thiếu nữ bồi hồi từng nhịp đập rộn vang,thổn thức lần đầu biết yêu,bên tai Hạ An nóng bừng:"An,sau này tao muốn trở thành đại bàng,tự do tự tại,dám nghĩ dám làm,dũng cảm tiến về phía trước theo đuổi đam mê."Hạ An chậm rãi từng chữ:"Vậy thì tao muốn trở thành bầu trời."Quốc Thịnh nhìn cô thiếu nữ bên cạnh đang run lên vì lạnh,gương mặt có chút đỏ, khẽ nhắc nhở một câu:"An nhỏ của tao,tao không muốn ngày này của 10 năm sau con cháu của chúng ta sẽ tới đây khám phá bức tượng thiếu nữ hóa đá đâu,ngắm tuyết thế là đủ rồi,mau trở về thôi"Hai bóng người một cao một thấp sóng vai nhau rảo bước ra về,không ai nói thêm lời nào:Đại bàng và bầu trời vốn là hai thứ luôn tồn tại song song,bất di bất dịch,một bên được mệnh danh là chúa tể của bầu trời,một bên lại là bàn đạp vững chắc cho đối phương vỗ cánh chao liệng.Đại bàng sải cánh trên nền trời cao,trời cao vì đại bàng mà tỏa sáng;hai thái cực ấy tương trợ lẫn nhau,gắn bó không rời.Cậu biết,cô cũng biết...…
Cả lớp vẫn đang học, nhưng tôi chẳng thể nào tập trung được.Những lời giảng của cô giáo như chảy qua tai tôi, còn tôi lại không thể không chú ý đến Vũ.Nó ngồi ngay bên cạnh tôi, gần đến mức tôi có thể cảm nhận được hơi thở nhẹ nhàng của nó, cảm giác gần gũi đến lạ.Tôi đang viết vào vở, nhưng đôi mắt lại không ngừng quay sang nhìn Vũ.Nó vẫn như thế, bình thản nhưng lại khiến tôi chẳng thể rời mắt.Bỗng nhiên, tôi cảm thấy một cảm giác lạ lùng trên tay mình.Lúc đầu, tôi tưởng mình chỉ mơ tưởng, nhưng không. Một bàn tay ấm áp, nhẹ nhàng, lướt qua tay tôi.Trần Hoàng Thiên Vũ không hề nhìn tôi, nhưng có thể cảm nhận được cái nắm tay ấy, dù chỉ là chạm nhẹ thôi.Giọng nó cất lên, mang theo sự ngọt ngào không thể chối từ:- Nguyệt Anh,đừng làm ngơ tao nữa.Tao làm gì sai mà bạn không thèm quan tâm đến tao thế?.Tôi hơi giật mình, nhưng cố gắng giữ vẻ mặt lạnh lùng, mặc dù trái tim tôi đập nhanh hơn một chút.Cái kiểu làm nũng ấy của Vũ...thật sự rất khó để từ chối.- Mày lại muốn gì nữa? Tự dưng làm nũng vậy là sao?.Mắt Vũ sáng lên, nó tiến gần hơn một bước, vẫn giữ cái giọng nũng nịu ấy:- Cái gì mà "tự dưng"? Tao chỉ muốn hỏi một câu thôi mà.- Mày không thể dành chút thời gian cho tao sao?.- Không.Trần Hoàng Thiên Vũ × Vũ Hân Nguyệt Anh…
Lê Thanh Phương là người hòa đồng, đơn giản, thông minh, dễ gần.Lê Thanh Phong là người ít nói, tâm lí, vui tính, ngoại hình và tính cách trông khá giống badboy.Câu chuyện xoay quanh Phong, Phương và một vài người bạn của họ. Phong, Phương là thanh mai trúc mã, hàng xóm từ bé. Năm Phương học lớp 3, gia đình Phong phải chuyển lên TP.Hồ Chí Minh để sống vì lí do công việc. Mãi đến hè năm lớp 9 thì gia đình Phong chuyển về lại Đắk Lắk. Hai người gặp lại nhau và bắt đầu mở ra trang giấy cho chuyện tình ngọt ngào năm ấy cùng với bao kỉ niệm tuyệt đẹp bên cạnh những người bạn mà họ gặp và làm quen được...…
*Nhân vật nam chính LƯU DỊCH NHIÊN(tuổi 18-đẹp trai,cao 1m82,boy cá tính với mái tóc hoe vàng,sinh ra trong một gia đình giàu có và có thế trong xã hội,ba cậu là chủ tịch tập đoàn bất động sản Lưu Phi và cũng là chủ đầu tư ngôi trường mà Lưu Dịch Nhiên từng học)*Nhân vật nữ chính DƯƠNG YẾN GIA (Tuổi 18-Mái tóc ngắn ,khuôn mặt xinh xắn,học tốt, bạn thanh mai trúc mã với Lưu Dịch Nhiên, vốn hai nhà môn đăng hộ đối nhưng sau khi ba Gia nhi là ông Dương Khải Hoa đầu tư thất bại rồi phá sản, hiện tại gia thế bình thường, ổn định[PHỤ]*NV nam phụ : Lưu Kiến An ( anh trai song sinh của Dịch Nhiên) *NV nữ phụ : Hạ Dư Khả ( bạn học)Còn nhiều nv hấp dẫn lắm cùng mị cập nhật trong chuyện nhé :))#[Tóm tắt...]...không có gì... :)))…
Nữ chính: Vũ Ngọc Mai , 17 tuổi , là một cô nàng mảnh khảnh .... tóc đen bóng , hơi xoăn ở phía đuôi tóc , bờ môi đỏ không cần tô son , mũi cao , đôi mắt to tròn , là một hot girl của khối 11 và là một tuyển sinh của đội tuyển học sinh giỏi chuyên môn tiếng Anh nữa chứ và đặc biệt hơn là nhà cô ấy là một tập đoàn lớn nhất nhì thế giới lun !!! ( tg : đẹp mà giỏi nữa chứ !!!!😍😍😍 ) ...... phải nói là một cô gái chuẩn từ trên xuống dưới , từ ngoài vào trong .......Nam chính : Trương Hạo Thiên , 19 tuổi , body chuẩn , mũi cao , galang , đẹp cực kì 😙😙😙 , có tội 😲😲...... học không giỏi , hay đi chơi bar , quậy , đua xe , chơi súng ........ bla bla bla , nói chung là đẹp mà là badboy nhưng gia đình của hắn không thua kém và luôn liên kết với tập đoàn của Vũ Mai........... thoai thoai không ns nhìu ..... coai là biết là liền hà !!!!Thời gian ra chap mới : thứ 7 + CN nhé !!! ( Lưu ý : sẽ có vài từ mình ghi tắc nhé !!! )…
Gia đình hai người vốn đã quen biết nhau từ rất lâu, vì thế cô và anh gần như lớn lên bên cạnh nhau từ thuở còn bé xíu, khi mọi thứ còn trong veo và vô tư. Từ những ngày chưa kịp hiểu chuyện, anh đã quen với việc ghé qua nhà cô mỗi sáng, đứng chờ trước cổng rồi chở cô đến trường. Những năm cấp 1, đó là chiếc xe đạp cũ kẽo kẹt, anh đạp chậm rãi, còn cô ngồi phía sau, chân lơ lửng, tay bám chặt lưng anh, tiếng cười vang lên trên con đường làng quen thuộc.Lớn hơn một chút, lên cấp 2, chiếc xe đạp điện thay thế cho chiếc xe đạp ngày xưa. có hai đứa trẻ dần trưởng thành hơn. Gió lùa qua mái tóc, qua vai áo, cô ngồi sau lưng anh, lặng lẽ nhìn bóng dáng quen thuộc phía trước mà không hiểu vì sao lại thấy an tâm đến thế. Họ không học chung lớp, nhưng dường như điều đó chẳng hề tạo ra khoảng cách. Mỗi giờ ra chơi, mỗi lần xuống sân trường, người ta vẫn thường thấy cô và anh sánh bước cùng nhau, hoặc đi chung trong một nhóm bạn thân, nhưng lúc nào cũng ở gần nhau. Rồi những lời xì xào về cô và anh bắt đầu xuất hiện, nhẹ nhàng mà dai dẳng Cô nghe, chỉ cười cho qua, xem đó như một điều hiển nhiên, như thể sự hiện diện của anh bên cạnh mình vốn dĩ là điều tự nhiên nhất trên đời.Đến khi bước vào cấp 3, anh đã có xe máy. Mỗi buổi sáng, anh đứng trước cổng nhà, đội mũ bảo hiểm cho cô trước rồi mới nổ máy. Tiếng xe vang lên, con đường quen thuộc lại mở ra, chỉ khác là tim cô thỉnh thoảng khẽ rung lên những nhịp rất lạ. Từ khi lên lớp 8, giữa những ngày tháng đầy gió và nắng, cô mới chợt nhận ra tình cảm mình dàn…
Tôi là Trần Ngọc An Nhiên.Không được may mắn như các bạn khác, tôi sinh ra trong một gia đình không được hạnh phúc. Từ nhỏ tôi đã luôn phải chứng kiến những cuộc cãi vã của bố mẹ. Nó diễn ra thường xuyên đến mức tôi đã coi nó là một điều tất lẽ dĩ ngẫu trong gia đình mình. Nhiều lúc tôi oán thán ông trời, tại sao lại đối xử bất công với tôi như thế? Tại sao tất cả các bạn khác đều có một gia đình hạnh phúc của riêng mình, còn tôi thì đến một điều nhỏ nhặt như thế cũng không có được? Ha, tôi cũng tự cảm thấy chính mình thật đáng thương. Đáng lẽ tôi không nên xuất hiện trên cõi đời này mới phải.Và rồi năm tôi lớp 11, bố mẹ tôi ly hôn. Tôi theo mẹ chuyển lên Hà Nội sống cho gần nhà ông bà ngoại. Có lẽ ông trời cũng chưa tuyệt tình đến mức như vậy khi đã để cho tôi gặp cậu vào năm 17 tuổi - cái độ tuổi thơ mộng nhất của tuổi học trò. Tôi cũng không biết vì sao tôi lại thích cậu nhiều đến như thế, chỉ biết nụ cười của cậu như ánh sáng Mặt Trời chiếu soi vào những vết thương trong tâm hồn tôi, từ từ giúp tôi chữa lành nó, và cũng chính cậu đã dắt tôi bước ra khỏi vũng bùn lầy tăm tối của cuộc đời...Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện bên tôi, để những năm tháng thanh xuân ấy của tôi trở nên thật ý nghĩa! Cảm ơn cậu rất nhiều, Mặt Trời nhỏ của tôi!------------------------------Thanh Hóa, 23/8/2023Bìa: @canva…
Cậu ấy chính là nam chính thanh xuân vườn trường trong truyền thuyết, chính là một badboy chính hiệu là một đại ca ở trường, khi ở ngoài trường thì giao du với những người không mấy tốt đẹp, những chuyện như đánh nhau, hút thuốc, cúp học..đối với cậu ta mà nói là chuyện hết sức bình thường.Với hàng chân mày đen, mắt một mí, mũi cao môi mỏng thêm vào đó là nước da trắng, dáng người vừa cao vừa gầy cậu ấy thật sự rất ưa nhìn nói đúng hơn thì rất đẹp trai.Tính cách lạnh lùng, vẻ mặt bất cần luôn nhìn người khác với ánh mắt khinh thường lại thu hút rất nhiều cô gái, trong đó có cả tôi. Nhưng cậu ấy không bao giờ để mắt đến tôi, cũng phải, vì cậu ta đâu thiếu lốp dự phòng. Những dòng kia là phần giới thiệu cho một mẩu chuyện mang tên Thực tại của tôi, nếu được xin hãy theo dõi câu chuyện của tôi, đó là câu chuyện có thật trong thời niên thiếu của tôi. Cuối cùng tôi chỉ muốn Cảm ơn vì đã đọc đến đây.…
Truyện "Một mảnh ký ức" kể về tình yêu chích chòe bông, cute phô mai que kẹo mút thời cấp hai.Cậu Ryco badboy nổi tiếng khắp trường: Tinh nghịch, thích chọc phá bạn bè, học dốt nhưng đẹp trai đến mức nhìn cái cây thôi nó cũng có thể bị đỗ cái đùng.Còn Mẫn Nhi - cô gái hiền lành, ít nói, luôn đứng đầu lớp - trái ngược hoàn toàn với nhau. Hướng nội, học giỏi, dịu dàng như cơn gió nhẹ trong lớp ồn ào. Ai cũng muốn bảo vệ, nhưng không dám làm phiền.Thế mà, định mệnh lại xếp họ ngồi cùng bàn.Ngày đầu tiên lớp tám, Ryco không quên ném một quả bút giấy trúng sách của Mẫn Nhi."Ê, cậu học giỏi thế, có cần tớ ghi hộ bài không?" - cậu cười tít mắt.Mẫn Nhi đỏ mặt, cúi đầu, ngại ngùng không trả lời và thầm nghĩ: "Ơ mất rìu..."Ai cũng biết, đó là khoảnh khắc mà một mảnh ký ức bắt đầu nảy mầm.Những trò tinh nghịch, ánh nhìn trộm, tiếng cười khúc khích - tất cả nhỏ bé mà lại làm trái tim rung rinh.Và từ đây, mùa hè, mùa thu, cả thanh xuân của họ sẽ chẳng bao giờ còn bình yên nữa.…
Reina - nữ sinh nổi tiếng với ngoại hình xinh đẹp, thần thái cuốn hút và tính cách bạo dạn. Cô chẳng ngán ai, từng hạ gục cả đàn anh lớp 12, và được xem như "chị đại" trong trường. Xung quanh Reina lúc nào cũng có vô số người theo đuổi, nhưng cô chỉ coi đó là trò chơi... cho đến khi gặp Riku.Riku - bề ngoài là một mọt sách trầm lặng, nhưng ai mà ngờ được cậu ta lại là một tay đánh nhau cừ khôi, quen thuộc với các quán bar và sống hai mặt điêu luyện. Cậu luôn tránh xa những trò đùa của Reina, chẳng bao giờ để cô trêu đùa như những người khác. Nhưng cũng chính điều đó khiến Reina bị kích thích-một con hồ ly như cô làm sao chịu được việc có người dám phớt lờ mình chứ?Một trò cá cược giữa đám bạn đã đẩy Reina vào một cuộc chơi không ngờ. Cô thách mình có thể khiến Riku đổ, nhưng kẻ nào mới thật sự là người bị cuốn vào lưới tình trước? Cô hồ ly đầy mưu mô hay chú mèo hoang khó chiều?"Trò chơi tình cảm này, ai sẽ là người chiến thắng?"…