UNSEEN
[allday project] luôn có người quan sát chúng ta trong bóng tối.…
"Tôi yêu thầy và tôi cũng yêu người tình của thầy..."@LadyPrussia•Translated with permission Đã có sự cho phép của tác giả.…
Trong máy của anh Tarzzan có một tệp ẩn. Nên mặc nhiên rằng chẳng ai biết về nó cả.*NOTE: Không đăng tải thường xuyên…
ー quy luật có thể được đặt ra, nhưng không có nghĩa là ai cũng sẽ tuân theo.…
Ko nói đâu hihi!^))…
Một chữ buồn !Ai ko thích xin mời Back ngay.Ai bị bệnh về tim mạch xin suy nghĩ trước rồi xem, có gì ta không chịu trách nhiệm a!…
khi youngseo phải tham gia vào liên trò chơi sinh tồn ở một thế giới khác, không thuộc về côđể tìm ra ngưỡng sống của mình.…
Kim Jiwoong x Yoon SeobinĐã từng rất thân quen nhưng sao giờ đây ngay cả tên cũng không dám nghĩ đến.…
pairing: lee seunghwan x cha woonggi.ooc.…
Học bá?Học tra?Mây tầng nào gặp gió tầng đấy?Đây là tác phẩm đầu tay của mình nên nếu có gì ko hài lòng mình mong mọi người góp ý cho mình để mình sẽ hoàn thiện thêm ạ. Cảm ơn mng…
"Tớ với cậu học chung lớp với nhau á, mà chắc cậu không biết tên tớ, để tớ giới thiệu..""Đồ ngốc, ai mà không biết tên cậu chứ"☆ミ Couples: Wooseo, Tarley☆ミ Cameo: Illit ☆ミ Textfic + văn xuôi☆ミ Thể loại: Thanh xuân vườn trường, nhẹ nhàng, softĐây là bộ truyện đầu tay của mình, là tình cảm của mình dành cho các thành viên Allday Project. Truyện chỉ là tưởng tượng mơ mộng của mình, mong các bạn hãy đọc và đưa ra nhận xét nhẹ nhàng cho đứa con đầu tay của mình nhaa. Lovee all…
Gyuvin sẽ làm tất cả để bé nhỏ của anh vui, nhưng Yujin thì vẫn hay mếu máo.…
Mong em đừng đọc được những dòng suy nghĩ này của anh nhé?…
Băng qua mọi nẻo đường…
please don't be in love with someone else...…
Có một Chicago đầy gió, nơi hai kẻ mỏi mệt trốn cùng nhau trong tiếng dương cầm. Người phụ nữ mang trái tim vụn vỡ, gặp một chàng trai mất phương hướng giữa đám đông.Họ không yêu nhau ngay, chỉ ngồi bên nhau trong thinh lặng, pha ly cà phê đắng bằng ánh nhìn dịu ngọt, viết nên bản tình ca không cần nói lời yêu.Rồi một ngày, nỗi đau không còn tên. Họ cùng rời khỏi thành phố đã từng là chốn trú thân. Quay về nơi mọi thứ bắt đầu.Nhưng lần này, họ đi cùng nhau…
❝Cái đẹp là cứu rỗi... hay là xiềng xích? ❞Hắn gặp cậu như người chiêm ngưỡng một tác phẩm hoàn mỹ - chỉ để giữ lấy, trưng bày, và không bao giờ để tuột khỏi tay. Còn cậu, tưởng mình đã bước vào tình yêu... nhưng hoá ra chỉ là bước vào một khung tranh. Không có lối ra.Một cuộc hôn nhân không có tình yêu.Một trái tim được cất giữ như báu vật - trong suốt, tinh khiết, và bị lãng quên.Khi quá khứ trở lại với những vết nứt không lành, chiếc lồng kính tưởng chừng bảo vệ lại trở thành nhà tù. Và trong bức tường lạnh lẽo ấy, ai mới là người bị giam giữ thật sự? ❝Đôi khi, người ta không giữ lại vì yêu... mà chỉ vì không nỡ để cái đẹp biến mất. ❞…