Đây là vài mẩu chuyện học trò lấp ló sau những tán cây phượng đỏ. Giữa cô gái "hướng nội", "ít nói" với anh giai "lạnh lùng", "chăm ngoan". Cùng với biết bao chuyện quậy phá làng phá xóm của đám bạn dưới mái trường cấp 3 "yêu dấu".*Tác giả thích dùng nhiều ngoặc* --oQo--Mở đầu:Hóa ra thủ khoa Khánh An càng nhìn càng không giống con người. Thứ nhất phải nói cái mặt đểu vậy mà vẫn có cả trai lẫn gái say đắm, đổ đứ đừ vậy. Tiếp theo phải kể đến là cậu bạn An sống chó là một con sâu ngủ, chỉ cần có gối có chăn là tự giác ngủ. Cuối cùng cũng quan trọng nhất, có vẻ thằng cha này thích tôi rồi! Không tin, ngồi xuống nghe kể nè!…
Mỗi người ít nhất đều có một ước mơ, một lý do để cố gắng. Nếu như tâm không có nơi nào để nương lại, đi đâu cũng vẫn là lang thang. Có lẽ Mai và Phong là hai con người như vậy. Cô và anh đã lang thang trong vô định,cho đến khi họ gặp nhau.Đó là một ngày mưa. Mưa như trút nước.Anh lặng lẽ hút thuốc.Cô đứng đó, như đoá ngọc lan nở rộ đêm mưa.Kể từ đó, hai số phận của hai con người xa lạ thắt chặt vào nhau.Anh và cô lặng lẽ an ủi nhau, dỗ dành những đứa trẻ chưa lớn trong tâm hồn họ.Thật may vì mùa hè năm ấy chúng ta đã gặp được nhau trên thế gian rộng lớn này."Tôi muốn trong thanh xuân của cậu lưu giữ tên tôi."--Thể loại: Ngôn tình, BG, TXVTTác giả: May @Truyện thuộc tác giả May @Do not reup…
Um, tất cả những địa điểm trong truyện đều có thật, nhưng câu chuyện thì đều là hư cấu và tưởng tượng. Có thể nhiều bạn sẽ không thích kiểu chữa lành kiểu khô khan như thế này những mong mọi người yêu thương câu chuyện của tui ạ.Tui cũng mới viết thôi nên mọi người thấy thú vị thì ủng hộ tui nha❤️❤️❤️…
Ta bay,ta tìm nơi trú ẩn.Say giấc nồng một cõi an yên.ngoại truyện the kims, về khoảng thời gian Jisoo cùng Hoseok đến chile trong khoảng 5 năm.Và về một kẻ trốn chạy, và một người mãi ngu ngơ đi tìm.…
Sau khi bố mẹ qua đời từ sớm, Trần An Hạ sống cùng bà ngoại và lớn lên trong một thị trấn nhỏ. Một ngày nọ, hai bà cháu quyết định chuyển đến Hà Nội để bắt đầu cuộc sống mới. Với An Hạ, đó không chỉ là một sự thay đổi nơi ở, mà còn là bước ngoặt của tuổi thanh xuân. Tại ngôi trường cấp ba mới, An Hạ gặp Nguyễn Hoàng Gia Phúc - cậu bạn hàng xóm lạnh lùng, ít nói nhưng lại nổi tiếng là học sinh giỏi nhất trường. Bề ngoài bình tĩnh và xa cách của Gia Phúc khiến nhiều người khó tiếp cận, nhưng phía sau đó dường như là một thế giới nội tâm mà không ai thật sự hiểu. May mắn thay, An Hạ nhanh chóng kết bạn với Phạm Trần Khánh Linh, cô gái hoạt bát và đầy năng lượng. Tình bạn của họ khiến những ngày tháng ở ngôi trường mới trở nên ấm áp hơn. Bên cạnh đó còn có Trương Hạo Thiên - bạn thân của Gia Phúc, một chàng trai vui vẻ nhưng lại âm thầm dành tình cảm cho Khánh Linh. Từ những buổi học bình thường, những lần chạm mặt vô tình cho đến những bí mật dần được hé lộ, cuộc sống của bốn người trẻ bắt đầu đan xen với nhau. Trong những năm tháng thanh xuân đầy mơ mộng ấy, họ cùng trải qua tình bạn, tình yêu đầu đời, những hiểu lầm, tổn thương và cả sự trưởng thành. Giữa nhịp sống của Hà Nội - nơi mùa thu có mùi hoa sữa và những con đường phủ đầy lá vàng - câu chuyện của họ bắt đầu viết nên một ký ức đẹp đẽ mà sau này khi nhớ lại, ai cũng sẽ mỉm cười.Bởi vì... " Thanh xuân đôi khi không cần điều gì quá lớn lao, chỉ cần có những người quan trọng cùng đi qua những năm tháng ấy".…
Tôi đứng đó đợi một hồi lâu, thật sự thì tôi không thích cảm giác đứng một mình ngoài đường chút nào. Nhưng vì chị Huyền đã hứa sẽ bù đắp cho tôi hai cây kem dưa lưới nên thôi đành vậy, tôi không ham ăn chút nào đâu, chị cho thì nhận.Ánh mắt đột nhiên thu về một cảnh tượng khiến tôi bị mù, phía xa xa kia hình như là quán bar, tôi thấy người đàn ông... À không trông trẻ lắm chỉ cỡ tuổi sinh viên, bạn ấy đang đi cùng một cô gái nào đó ăn mặc vô cùng gợi cảm, nhẹ nhàng mở cửa xe cho cô gái, trước khi đóng cửa xe còn cúi người xuống hôn một cái...Sau này tôi mới biết, cậu bạn ấy không phải là sinh viên và thậm chí còn lớn hơn tôi 1 tuổi.---Độ tuổi phù hợp: 18+…
Dodging Prison and Stealing Witches - Revenge is Best Served Raw của tác giả LeadVonE.link truyện : https://archiveofourown.gay/works/5058703/chapters/11633524Truyện chưa có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không mang đi nơi khác giúp mình. Mình cảm ơnMình dịch vì muốn đọc thêm Fanfic DraHar. Mình không phải dịch thuật nên có thể sẽ không sát nghĩa. Cảm ơn…
Trong cuộc sống vốn đã rất hiếm các cặp vợ chồng sinh được năm em bé, bây giờ hãy tưởng tượng rằng hai gia đình đã có chúng. Gia đình Nakano có 5 cô con gái trong khi gia đình Tsukiyama có 5 cậu con trai. Chuyện gì sẽ xảy ra khi 10 thanh niên này gặp nhau thời trung học? Liệu có lãng mạn đến quyền lực thứ năm?…
"Hôm nay luyện đề nhiều quá, tớ mệt nên gục đầu xuống bàn nằm nghỉ. Ban đầu chỉ định bụng nhắm mắt một lúc cho đỡ mỏi, nhưng lúc bạn cùng bàn lay tớ dậy, mở mắt ra đã gần 5 giờ chiều. Ánh nắng cuối ngày bao phủ THĐ trong màu hồng đỏ rực rỡ, xen lẫn mây vàng như mỡ gà. Không còn cái nóng gay gắt đặc trưng của hè Hà Nội, tớ có thể cảm nhận rõ ràng một ngày đã trôi qua như thế nào.Hè à... Ra là đã vào hè rồi đấy! Tớ chợt nhận ra thời điểm mình sắp phải chia tay với THĐ ngày càng gần. Cũng có thể sớm hơn nữa. Chia tay với bảng đen, phấn trắng, bàn ghế gỗ, thầy cô, bè bạn đã gắn bó suốt 3 năm.Và cả người mà tớ thích...Tớ gói buổi chiều tàn của mùa hè lớp 12 trong từng dòng chữ gửi đến cậu. Tớ không mong mình như ánh hoàng hôn nhuộm đỏ THĐ, chỉ mong cậu có thể nhớ đến tớ bằng lời chào tạm biệt mà mặt trời gửi đến mùa phượng vĩ đỏ rực cuối cùng của chúng ta."Quyền tắt điện thoại, lại cặm cụi ngồi làm cho xong tập đề dang dở. Mãi đến khi tiếng trống trường vang lên những thanh âm rộn rã, nó mới vội vàng cất vội sách vở bút thước vào cặp rồi đi ra nhà xe cùng lũ bạn.Điện thoại trong túi quần rung lên vài nhịp. Quyền lấy ra kiểm tra, như thói quen đã hẹn trước, Trí khôn của ta đây bình luận vào dưới bài viết của nó:"Thế cậu có định bày tỏ tình cảm với cô bạn ấy không?"Quyền khựng lại đôi chút, rồi nhanh chóng trả lời:"Chắc là... sẽ không đâu."…
Tôi buông bàn tay em."Hạnh phúc" Đó là từ cuối cùng tôi có thể nói với em.Xin lỗi em, Mina tôi còn yêu Nayeon em nhiều lắm..._______________________Truyện Chuyển Ver đã được tác giả cho phép!!!Author: badgurl_rose…
• Truyện: Mùa Hạ Năm Ấy• Thể loại: Tiểu thuyết thiếu niên • Tác giả: Sữa Chua Nếp Cẩm (suachuanepcam_)• Ảnh bìa: Lụm trên Pinterest và edit chữ bằng Canva :>---------------------------------• Đây là lần đầu mình viết truyện tiểu thuyết, còn non tay nên mong mọi người đọc với sự vui vẻ, hoan hỉ và góp ý cho mình ạ.• Tất cả các nhân vật, tình tiết, bối cảnh, sự kiện,...trong truyện là hư cấu, hoàn toàn không có thật, do trí tưởng tượng của tác giả.• Nếu truyện có lỗi về chính tả, logic truyện chưa hợp lí,...mong mọi người góp ý qua tài khoản Wattpad này.---------------------------------"Tuổi mười bảy - cái tuổi đẹp nhất của đời người, bởi nó có những tháng ngày nhiệt huyết của tuổi trẻ, say sưa với đam mê riêng và cả sự xao động của trái tim trước những điều đẹp đẽ, bồi hồi trước những cảm xúc chẳng thể nói thành lời. Ấy vậy mà tôi vẫn chưa cảm nhận được cái nhiệt huyết thời niên thiếu, nhịp đập loạn của con tim khi nhắc về ai đó."Rồi đến một ngày, Khánh Đan sẽ cảm nhận được sự "rung động" đến "quắn quéo", "ngại ngùng" khi nhắc về ai đó thôi. Đó là ngày Minh Đăng - chàng lớp trưởng lạnh lùng, khó ưa trong mắt Khánh Đan trở thành cậu bạn bàn trên của cô. Dần dần, khoảng cách giữa hai người sẽ rút ngắn lại, sự cởi mở và chân thành của đối phương khiến cái nhìn về nhau trở nên tốt đẹp hơn. Và rồi, Khánh Đan, Minh Đăng "từ thích thích thành yêu yêu rồi thương thương".…
Ngôn tình thanh xuân vườn trường hài hước ngọt ngào của cặp đôi Đặng Minh Tuấn-Vũ Thị Thanh Trà.Đặng Minh Tuấn: redflag, badboy, nhà giàu, học giỏi và giỏi nhất là cách tán Thanh Trà-Đặc điểm nổi bật: tóc hai mái đen nhánh, đôi mắt long lanh, bên ngoài đẹp trai, bên trong lắm tiền. Ngoài ra thêm bộ môn taekwondo đai đen nữa.-Câu nói thương hiệu: "Tớ có tiền, đẹp trai, nhà giàu, học giỏi, tuy hơi lăng nhăng nhưng mà yêu cậu là thật lòng."Vũ Thị Thanh Trà: cô gái ko quá ngọt ngào cũng ko quá cục súc, goodgirl, gia đình ko mấy khá giả, học hơi ngu xíu.-Đặc điểm nổi bật: tóc dài đen óng ả, đôi mắt ngây thơ trong sáng, tuy hơi cục súc nhưng đc cái rất hay bảo vệ chính nghĩa. -Câu nói thương hiệu: "Cậu nói một câu nữa là cái dép này vô mặt đấy!" _________________________________________ -"Nếu một ngày tớ bị mất trí nhớ, không nhớ cậu nữa vậy cậu sẽ phải làm như thế nào?"-"Đương nhiên là tớ sẽ lại theo đuổi cậu rồi mỗi ngày luôn nhắc nhở cậu rằng "anh là chồng tương lai của em", mà sẽ không có ngày đó đâu"…
"Tìm thấy rồi! Phong ơi! Chị tìm thấy rồi! Ở đây này!" Đó là tiếng thét của Thùy Linh. Tuy không phải đồ của nó, mà nó mừng như trẩy hội. Tuấn Phong nghe được liền chạy lại chỗ nó. "Đúng cái móc chìa khóa này không? Cute khủng khiếp luôn ý! Với cả nó ở dưới gầm ghế cơ nên em tìm mãi không thấy là đúng rồi." "Vâng ạ. Em cảm ơn chị nhiều lắm!" Vừa nói, Phong vừa cúi gập người để thể hiện sự biết ơn. Lần này, thằng bé nở một nụ cười rất tươi, khác xa với sự điềm tĩnh và có chút khó gần của nó. "Sau này, em nên cười nhiều hơn nhé." Linh xoa đầu nó, nhìn nó với một ánh mắt đầy thiện cảm và cưng chiều."Tại sao ạ?" "Vì em cười đẹp lắm luôn! Mà đôi khi, điềm tĩnh quá người ta lại cho rằng em khó gần đấy!" "Nhưng em vốn vậy mà..." Vẻ mặt Phong có chút trầm xuống."Khó gần đâu mà khó gần? Chị thấy em dễ thương mà?" Nghe được lời khen như thế, đột nhiên nó ngại ngùng quay đi, không dám nhìn thẳng vào mắt Linh nữa. "Em cảm ơn chị." "Ừm." Thùy Linh mỉm cười, một nụ cười tỏa nắng và rực rỡ khiến ai ngước nhìn cũng phải đứng tim.…