Motip cũ rích, cưới trước yêu sau.Tổng tài lạnh lùng, trong ngoài bất nhất Jeong JihoonBệnh tim bẩm sinh, máu liền nhiều hơn máu não Kim HyukkyuĐây là câu chuyện cảm lạnh về tình cảm của tổng tài và cô vợ nhỏ của anh ấy.…
Disclaimer: Các nhân vật có thật không thuộc về người viết.Writer: 懷安Title: Chim trong tổ, Hổ trong bầyFandom: LCK Series: Part 2 of Lehends, and this world loves him. (aka. Allhends ABO!AU)Pairing: TarViChoHends, Tarhends, Vihends, Chohends, có nhắc một ít đến TarVi, ViCho và TarChoRating: NC-17/MCategory: Consensual Sex, Diphallia, Knotting, Penile spinesSummary: chỉ là xếch thôiStatus: Multi-shotDO NOT take out without my permission.…
Jeong Yeonwoo và 7749 câu chuyện xung quanh cuộc sống trong gia đình bố mèo với ba thỏ.Warning: có nhắc đến CP khác: Fakenut, Defiko, Ruhends, Guke, On2eus, ooc, tình tiết không liên quan đến người thật…
- Nếu ta hôm nay nhất định phải thành hôn, người đó không phải là ngươi chắc chắn sẽ không thể.Một câu nói, hai kiếp người. Lý Tương Hách lấy hòa thân làm trao đổi, sẵn sàng cứu hắn một mạng. Cuối cùng hắn vẫn chết không toàn thây.- Hách nhi, nếu có kiếp sau, ngươi có đồng ý để ta được làm chồng ngươi không?Một mạng đổi một đời, cũng may, Chí Huân ta vẫn có thể sửa sai.Warning: Tác phẩm ver cổ trang đầu tay của Bún chả, có học hỏi lối hành văn của các tác phẩm Bún chả đã đọc, không thích hãy rời đi.…
Tác giả: mubuananan (木不安)Nguồn: LofterTên gốc: 不谓侠 (Bất vị hiệp)Editor: wjdqhdhr_Tình trạng bản gốc: CHƯA HOÀNBản edit đã có sự đồng ý từ tác giả, vui lòng không mang đi chỗ khác hay CHUYỂN VER!Summary:Tiểu giang hồ Trịnh Chí Huân vừa mới bước chân ra đời x Lão giang hồ mỏng manh nhất thiên hạ Lý Tương Hách.18 tuổi x 23 tuổiBối cảnh võ hiệp…
Truyện này là delulu thôi tại vì mình thích mấy kiểu truyện như thế hí hí bộ này từng chap sẽ khác nhau mỗi chap 1 câu chuyện. có gì sai sót mong người người cmt góp ý.…
Gió thổi qua thế giới đổ nát mang theo mùi của máu và nước mắt.Couple chính: Fakenut, VichoBối cảnh hậu tận thế sau đại dịch zombie.Cảnh báo: Có những cảnh máu me, ghê rợn, không phù hợp với chuẩn mực xã hội. Cần cân nhắc trước khi đọc.…
Kiếp này không được...thì kiếp sau.Câu nói ấy từng nhẹ như gió, như nụ cười dưới mái hiên ngày nắng nhạt. Nhưng khi thời gian trôi qua, khi cái gọi là "kiếp sau" cứ lặp đi lặp lại như một bản án không hồi kết, thì mới hiểu...không phải tất cả lời hứa đều là hy vọng.Qua bao vòng luân hồiKhông biết đã từng ch3t đi bao nhiêu lần, từng sống lại bao nhiêu kiếp, từng lạc bao nhiêu chốn nhân gianChỉ có mình là nhớ.Chỉ có mình là gánh cả ký ức của trăm năm, của ngàn năm, của hàng vạn lần gào thét trong tuyệt vọng, khóc cạn nước mắt rồi, vẫn không thể thoát Như một đứa trẻ đứng giữa lễ hội đèn trời, ngẩng đầu nhìn ánh sáng bay lên, trong tim bỗng dâng trào cảm giác mất mát dữ dội. Nhìn thấy một người đứng giữa dòng người đông đúc, quay đầu nhìn lại. Đôi mắt lạ nhưng thân thuộc đến rợn người. Không gọi được tên, không nhớ được điều gì, chỉ biết chạy theo. Nhưng đèn tắt. Người lẫn vào bóng đêm. Lạc mất.Mỗi kiếp, lại đau thêm một chút.Mỗi lần tái sinh, vết thương trong lòng không mất đi, chỉ sâu hơn.Tình yêu ấy không còn đẹp. Không còn dịu dàng.Nó trở thành ám ảnh. Trở thành gánh nặng. Trở thành xiềng xích siết lấy cổ, khiến mỗi nhịp thở đều nghẹt thở, mỗi bước chân đều nặng như đá đeo chân.Biết là không nên tiến lại gần.Biết là nên quay đi.Nhưng không làm được.Lại bắt đầu một hành trình mới. Một cuộc đời mới để lặp lại những điều cũ. Gần nhau- rồi lạc nhau. Thương nhau- rồi tổn thương nhau. Nhận ra nhau- rồi mất nhau.Luôn là mình nhận ra trước.Luôn là người ấ…
Nếu ví Ryu Minseok là chỗ dựa tinh thần, Lee Minhyung chắc chắn là tấm khiên chở che cho muôn vàn mũi dao mà sau này cậu sẽ phải đối diện. Choi Wooje khẽ mỉm cười, cậu đã đùa rằng có khi Lee Minhyung sẽ lấy cậu ra làm bia đỡ cho Ryu Minseok trước nếu có chuyện gì xảy ra. Nhưng Lee Minhyung bảo: "nếu anh làm thế, anh sẽ mất cùng lúc hai người, một là em, hai là Ryu Minseok"Rốt cuộc thì giao lộ đang bắt cậu loay hoay chọn cách đi cũng cho cậu biết được một vài thứ mà tận sau này, khi đang chật vật giữa cuộc sống bôn ba, cậu lại dùng nó để vỗ về trái tim đầy vết xước. Rằng ngôi trường tầm thường trong mắt lũ tầm thường kia lại đầy dấu vết thuở trẻ của ba mẹ. Rằng nơi đây có những người kỳ lạ tốt bụng mà số phận đã âm thầm sắp xếp để cậu gặp được. Nếu được đặt tên, Choi Wooje sẽ đặt đây là giao lộ gặp gỡ. Note: bối cảnh không có thật, ooc,...…