"Nếu như ta trở thành Linh Nữ cai quản Thần Điện, sau này vị trí của ta bên cạnh Meruto sẽ là người khác thay thế, ngươi đừng quên ta nhé?""Làm sao mà quên được chứ. Có phải là sau này không bao giờ gặp lại đâu.""Nhưng lúc đó tóc của ta đã biến thành màu trắng mất rồi, sẽ không có hình dáng của bây giờ nữa, dù cho gặp lại, ngươi cũng không nhớ ta.""Ta nhớ.Asuna, ta nhất định sẽ nhớ."*Long Trang: Ryusoul…
Bình Yên - hai chữ giản đơn, nhưng lại chất chứa vạn điều.Bình, tức là phẳng lặng, không dậy sóng; Yên, tức là an ổn, không lay động. Người đời lắm phen rong ruổi trong phong ba, mới hay quý giá nhất chẳng phải quyền thế hay công danh, mà là khoảnh khắc lòng lặng như mặt hồ thu.Ấy vậy, khi hai chữ "Bình Yên" đặt cạnh nhau, chẳng những là ước vọng đời thường, mà còn là sợi chỉ đỏ gắn kết tâm hồn. Với bạn, Morofushi Takaaki chính là bình yên giữa xứ lạ; còn với anh, sự xuất hiện của bạn khiến đôi triết lý khô khan kia hóa thành ấm áp.…
Vì tôi ume trai đẹp và mặn mòi nên tôi thử viết truyện về mấy ATSH nhá.Lần đầu viết nên câu chữ có thể không hay mọi người đọc cho vui thôi nha đừng kỳ vọng quá nhiều có gì góp chút ý kiến nhéVới lại mình viết bùng binh nên ai cp only mà ko chịu đc thì có thể cân nhắc trước khi đọc.Không mang truyện đi nơi khác, và tất cả nội dung truyện chỉ là tưởng tượng không áp lên người thật.…
MÌNH KHÔNG PHẢI NGƯỜI DỊCH TRUYỆNChỉ là muốn đọc truyện off nên cop về đây thôi ạTác giả : Mặc Hương Đồng KhứuThể loại: Cổ Đại, Đam Mỹ, Trọng Sinh, Tiên Hiệp, Huyền HuyễnNguồn: truyencuatui.net - madaotosufanpage.wordpress - Hàn Trang Trang (Wattpad)Trạng thái: FullThể loại: Cổ đại/Trọng sinh/Tu tiên/Huyền huyễn/1×1/HE/thiên tác chi hợp/linh dị thần quái/tiên hiệp tu chân.Nhân vật chính: Ngụy Vô Tiện (Ngụy Anh), Lam Vong Cơ (Lam Trạm) Phối hợp diễn: yêu ma quỷ quái…
Tên mafia đáng sợ nhất trong đất nước hỗn loạn này....Draco Malfoy cùng người phục vụ riêng cho anh ta - Y/N...!CẢNH BÁO!- truyện satire- tác giả viết cho vui thôi (cố tình viết cringe cringe) - truyện kiểu hài dón tí ( kh thấy hài thì thôi tại tác giả bị joke nhạt )- khá healing ( tịnh tâm khi đọc )oke chúc mn đọc vui vẻ (?)…
Chương Ngọc là một thầy giáo vô cùng tài năng và kiệt xuất, thế nhưng anh lại bị mù cả hai mắt. Chương Ngọc mang một phong thái thâm trầm và lạnh nhạt. Anh không chấp nhận bất kì sự giúp đỡ nào vì không muốn nhận sự thương hại của ai cả. Nhưng với Liễu Địch, cô giúp đỡ anh xuất phát từ lòng tôn kính và ngưỡng mộ - giống như bảo vệ một "tư tưởng cao quý" không bị "người đời bôi nhọ."Vậy nên dần dần Chương Ngọc đã hoàn toàn tin tưởng và chấp nhận sự giúp đỡ của cô. Vì đã nhận lời sẽ không hỏi và bàn luận bất cứ điều gì liên quan đến Chương Ngọc, nên Liễu Địch chỉ lặng lẽ làm tốt mọi việc và chăm sóc anh vô cùng chu đáo. Việc mà Liễu Địch thích nhất đó là tiễn anh ra bến xe. Năm tháng cứ thế trôi qua, con đường đi đến bến xe dần dần chứa đầy những kỉ niệm nhỏ bé của hai thầy trò qua 4 mùa xuân, hạ, thu, đông.Tất cả đều là những khoảnh khắc đẹp đẽ đáng nhớ... Trải qua nhiều biến cố, từ bài viết "Người thầy của tôi" của Liễu Địch, ngày nghỉ mùa đông Liễu Địch "lỡ" quên mất Chương Ngọc ở trường đến kì thi cuối cấp của Liễu Địch... tình cảm của cô dành cho thầy Chương lớn dần lúc nào không hay. Nhưng chỉ đến khi Liễu Địch rời xa ngôi trường cấp 3, rời xa Chương Ngọc đến với ngôi trường Bắc Đại... vô tình bắt gặp một bến xe buýt cô mới ý thức được tình cảm trong cô dành cho người thầy của mình. Còn về phía Chương Ngọc, anh đã luôn yêu Liễu Địch trong sự đau khổ và kìm nén. Đến cuối cùng, anh đã bất chấp tất cả để bảo vệ cô gái bé nhỏ của mình...…