Chủ yếu là charxLiễu, tuy nhiên vẫn viết vài cp khác nếu rảnh. Tui đói hàng.Nhma tui lười viết 🐄💧Fic tui làm. Sẽ bị OOC. Tui nhận mọi góp ý, không nhận ác ý. Không ai chịu trách nhiệm cho đôi mắt bạn nếu lỡ nhấn phải bộ này, tự chắt lọc nội dung đi.🌷 Ren 🌷…
📢 Góc Thông Báo:* Truyện có một số thay đổi nhỏ, nhưng không ảnh hưởng đến cốt truyện chính.* Nếu bạn là độc giả cũ, hãy bắt đầu từ chương 35 nhé.* Còn nếu bạn là độc giả mới, hãy ghé đọc từ chương 1 để hiểu rõ toàn bộ nội dung!…
Tóm tắt:"Cậu cứ nhìn chằm chằm vào anh ấy khi cậu nghĩ anh ấy không để ý, và cậu bồn chồn khi có ai đó đến quá gần." Cipher nghiêng người về phía trước với ánh mắt sắc bén. "Cậu nên hành động trước khi người khác cướp mất anh ấy.""Như ai?" Phainon nói. "Cô sao?""Đừng đánh giá thấp tôi, Đấng Cứu thế." Cô ta nhe răng cười. "Tôi là một trong ba á thần còn sống ở Amphoreus. Cậu nghĩ Hoàng Tử Nhỏ sẽ không quan tâm đến điều đó sao?"Tin vào một lời nói dối đủ lâu, nó sẽ trở thành hiện thực. Phainon nên biết rõ hơn là không nên tin vào những lời nói dối của Cipher.Trong khi đó, người Kremnoan đang vật lộn với việc thái tử của họ mang thai.__________Tác giả: pomegranatewafflesBản gốc: https://archiveofourown.org/works/74810761?view_adult=true _________Cảnh Báo: mang thai ngoài ý muốn, ốm nghén, sinh nở, cái chết của đứa trẻ (Mydei phát hiện ra đứa bé không có thật và biến mất sau khi sinh), tính cách nhân vật không đúng với nguyên tác ngoại trừ có thể là Aglaea. Mydei đang sống trong một câu chuyện kinh dị về xác thịt và Phaionon đang sống trong một câu chuyện về việc bị phản bội (trong trí tưởng tượng của anh ta).Lấy cảm hứng từ tất cả các meme 'Cipher là con của Phainon' từ banner 3.7, cụ thể hơn: https://x.com/ssshenmu/status/1981787860559622541Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả.Tớ chỉ dịch lại chỉ để dễ dàng cho việc đọc hơn thôi, không dịch dưới bất kỳ mục đích thương mại nào. Tớ cũng dùng công cụ hỗ trợ để dịch, nếu có bất kỳ sai sót nào mong cậu góp ý nhẹ nhàng nhé!…
Tình Trạng: Đã Hoàn Thành. Bộ này có lẽ tôi sẽ không còn đăng gì về sau nữa, nhưng tôi sẽ viết một tác phẩm mới trong trang của mình, mong mọi người đón đọc. " Xin chào, hiện tại cậu đang gọi đến số 017, đây là Bachira Meguru. Rất xin lỗi, cậu đã vô tình bị bỏ lại trong tòa chung cư này. Đừng hoảng sợ, đừng cố lẩn tránh, đừng cố đập cửa sổ chui ra ngoài, tòa nhà này đã tách biệt với thế giới thực, bất cứ cách cưỡng chế nào cũng không có tác dụng. Để thoát ra, hãy cố gắng tìm cách lên tầng cao nhất. Mỗi tầng đều có một cái điện thoại, loại treo tường ngày xưa ấy. Dùng chúng để gọi lại cho tôi, bằng số điện thoại này, tôi sẽ cho cậu chỉ dẫn. Mỗi cuộc gọi chỉ giới hạn năm phút thôi, đừng hỏi nhiều quá nhé. Với cả, mỗi tầng đều có lũ chủ nhà canh giữ , nhớ cẩn thận. Chúng không thích có người ngoài xâm nhập lắm đâu. Được rồi, giới hạn cuộc gọi sắp tới rồi, tôi sẽ kết thúc đây. À mà này, quan trọng,Đừng có nhìn lại phía sau đấy, Isagi Yoichi. "…