"Tôi gặp tử thần lần đầu tiên khi bảy tuổi.Hắn không nói gì. Chỉ đứng đó, khoác áo choàng đen, và vẽ hình một con mèo lên ô kính phủ sương.Kể từ hôm đó, tôi không chết.Nhưng tôi cũng chưa từng thật sự sống."Có người nói tử thần là một điều khủng khiếp.Nhưng với Gawin, tử thần là người đã luôn ở đó - lặng lẽ, trầm mặc, đứng trong bóng tối mỗi lần tim em ngừng đập.Cho đến một ngày, hắn bước ra ánh sáng.Và thay vì lấy đi sinh mạng... hắn nhặt một cánh hoa anh đào rơi trên tóc em.…
Một ngày đẹp trời, quốc vương Tí Honia bỗng quyết định "nghỉ hưu sớm" và truyền ngôi bằng cách... bốc thăm. Trong cái rủi có cái xui, ngôi vua rơi trúng đầu hoàng tử thứ 19 - Neko, người vốn thích ăn pizza hơn là cầm quyền.Không muốn từ bỏ tự do, Neko quyết định bỏ trốn. Nhưng chưa kịp tận hưởng cuộc sống mới làm diễn viên lồng tiếng, cậu đã bị Nguyễn Cao Sơn Thạch, vệ sĩ số hiệu 007, truy lùng ráo riết. Thế là bắt đầu một hành trình "mèo vờn chuột" đầy tấu hài: • Neko: Ngựa hoang phóng khoáng, bỉ bựa, luôn bày trò troll người khác. • Sơn Thạch: Vệ sĩ nghiêm túc, nhưng lại... dễ đỏ tai mỗi khi bị chọc.Liệu Thạch có hoàn thành nhiệm vụ đưa Neko về lâu đài, hay chính anh sẽ bị cuốn vào sự lầy lội của "hoàng tử mất tích"? Đón xem ngay để thưởng thức một câu chuyện hài hước, vô tri, nhưng lại rất đỗi ngọt ngào này nhé!…
Tên truyện: "Hoa Thủy Tiên Yêu Mặt Trời"Thể loại: Hiện đại, Đam mỹ, Ngược tâm, Ngược thân, SE/OE.Tóm tắt:Tôi yêu anh, như một đóa hoa yêu mặt trời. Không phải để được đáp lại, mà chỉ để được ngẩng đầu nhìn anh từ xa.Tôi là Neko, một rapper vô danh, sống lặng lẽ bên lề thế giới rực rỡ của anh - ST Sơn Thạch, mặt trời mà tôi không bao giờ với tới. Tình yêu này, tôi giữ cho riêng mình, như một bí mật đẹp đẽ và đau đớn nhất.Nhưng mỗi lần ngước nhìn anh, tôi lại thấy mình tan biến. Cơn ho mang theo những cánh hoa Thủy Tiên vàng rơi xuống, từng cánh một như bóc tách trái tim tôi. Tôi biết, nếu tiếp tục yêu anh, tôi sẽ chết. Nhưng tôi cũng không thể ngừng yêu."Anh là mặt trời, còn tôi chỉ là một đóa hoa nhỏ bé. Hoa yêu mặt trời, nhưng mặt trời đâu bao giờ ngoái nhìn."…
"Hoa Anh Thảo Dưới Ánh Trăng"Tôi yêu em - một tình yêu lặng lẽ, day dứt, và không bao giờ được hồi đáp.Những cánh hoa anh thảo bắt đầu nở rộ trong lồng ngực tôi, đẹp đẽ nhưng cũng rút cạn từng hơi thở. Tôi biết mình sẽ chết, nhưng tôi thà đau đớn mà nhớ em, hơn là sống mà quên đi tình yêu này."Anh yêu em, nhưng em không cần phải bận lòng."…
"Mỗi năm vào tháng 10, Sơn Thạch lại lên chuyến tàu về thành phố cũ. Nơi đó có ngôi trường tiểu học, có con phố quen thuộc, và có một người mà anh đã yêu suốt cả thanh xuân."Anh yêu Trường Sơn - một tình yêu không nói thành lời, một tình yêu đẹp như nguyệt thực: rực rỡ nhưng ngắn ngủi, để rồi chỉ còn lại bóng tối cô độc.Năm tháng trôi qua, Trường Sơn kết hôn, xây dựng gia đình, còn Sơn Thạch vẫn đứng lặng lẽ trong khoảng trời riêng của mình, nhìn từ xa, chúc phúc từ xa.Mỗi mùa nguyệt thực, anh chờ em. Chờ một ánh mắt, một nụ cười, hay chỉ là một khoảnh khắc để trái tim được sống trong hồi ức cũ.Nhưng rồi sẽ đến một ngày, người chờ đợi phải tự tìm lối đi cho chính mình. Liệu anh có thể buông tay và để lại quá khứ phía sau?"Một câu chuyện buồn man mác về tình yêu thầm lặng, về những lời chưa kịp nói, và về cách một trái tim học cách yêu, học cách buông bỏ."…
"Dear friend... I was never the chorus, only the silence between your lines."⸻Em là người hát tình ca.Giọng em đủ dịu để khiến người khác tin rằng tình yêu là có thật.Em yêu nhanh, si mê chóng, đau đớn đến tận cùng - rồi viết thành bài hát và hát như thể chưa từng tan vỡ.Tôi luôn là người ngồi ở hàng ghế sau cùng, lặng lẽ ngắm nhìn em, nghe em kể chuyện tình người khác.Tôi biết tất cả lời bài hát, nhưng không có câu nào nói về tôi.Tôi từng nghĩ, nếu mình tốt với em đủ lâu, đủ âm thầm... có thể em sẽ viết gì đó cho tôi.Chỉ một đoạn thôi.Một câu hát cũng được.Một chữ "anh" thôi... cũng được.Nhưng không.Bài hát nào của em cũng là tình ca.Và tình ca của em...Chưa từng có tôi trong đó.Em chưa từng viết cho tôi.Nhưng tôi đã yêu em qua mọi bản tình ca về người khác.⸻+1 Trope yêu thích top 1 trong lòng tôi: Hanahaki…
"Tôi mất cả thanh xuân để yêu em, nhưng không đủ dũng khí để giữ em ở lại."Sơn Thạch là ca sĩ chính của một ban nhạc nổi tiếng, người luôn dùng âm nhạc để kể những câu chuyện chưa từng nói ra. Trong buổi diễn cuối cùng của chuyến lưu diễn lớn nhất đời mình, anh trình bày một bài hát mới - bài hát được viết dành riêng cho Trường Sơn, người mà anh yêu sâu đậm nhưng chưa bao giờ đủ can đảm thổ lộ.Tình yêu của Sơn Thạch là những lần lặng lẽ ngồi bên Trường Sơn, nghe cậu tâm sự về những áp lực của cuộc sống. Là những tin nhắn đêm khuya, những câu hỏi không lời đáp, và cả những khoảnh khắc mà anh chỉ biết nhìn cậu dần gục ngã.Bài hát ấy không chỉ là lời tạm biệt dành cho Trường Sơn, mà còn là lời tạm biệt với chính mình - một Sơn Thạch từng yêu đơn phương, từng hy vọng, và từng đau đớn khôn nguôi."Khúc Ca Cho Em" là câu chuyện buồn man mác về tình yêu không lời, về những nỗi tiếc nuối không bao giờ được bù đắp, và cách một trái tim học cách yêu, học cách buông bỏ qua từng giai điệu.…
Mùa Hoa Nở Rộ Giữa Chúng TaTrong thế giới rực rỡ của ánh đèn sân khấu và những khung hình điện ảnh, có những câu chuyện không bao giờ được kể.Sơn Thạch - một ca sĩ mang giọng hát dịu dàng, và Neko - một đạo diễn trẻ đầy khát vọng, tưởng như là hai người xa lạ, nhưng giữa họ tồn tại một sợi dây vô hình.Những cánh hoa Lưu Ly và Cẩm Tú Cầu bắt đầu rơi - lặng lẽ và đau đớn. Phải chăng đó là dấu hiệu của những bí mật đang dần bị phơi bày? Hay là tiếng gọi của những trái tim khao khát mà không dám bước tới?Lưu Ly - loài hoa nhỏ bé, khiêm nhường, mang trong mình lời nguyện cầu: "Xin đừng quên tôi." Những cánh hoa xanh dịu dàng như nỗi lòng của một trái tim sợ hãi bị lãng quên, âm thầm yêu nhưng không dám nói.Cẩm Tú Cầu - rực rỡ mà mong manh, mỗi cánh hoa là một mảnh cảm xúc thay đổi theo thời gian. Tựa như tình yêu nặng trĩu không bao giờ được gửi trao, loài hoa ấy nở ra giữa những niềm đau và khát vọng.Hai loài hoa ấy, mỗi cánh rơi xuống đều như một lời thầm thì. Trong im lặng, chúng giữ lấy những bí mật của những trái tim yêu đơn phương, nở rộ không phải để được nhìn thấy, mà để nói lên một tình yêu không lời.Mùa hoa ấy sẽ nở rộ - nhưng liệu những bông hoa có còn phải rơi nữa hay không?Một câu chuyện về tình yêu giấu kín, những cánh hoa rơi và hành trình vượt qua nỗi đau để tìm lại ánh sáng.…
"Anh chỉ là người điên trong vườn hoa tình áiAnh chỉ là người say bên đường em nhìn thấyEm đi đi người điên không biết nhớVà người say không biết buồn"Mùa đông ở Sa Pa cứ thế bủa vây lấy tôi. Cái lạnh bấu chặt vào da thịt, rét buốt như những lời chưa kịp nói ra. Anh biến mất, chỉ để lại một bức tranh trên giá vẽ, như một vết cứa lên khoảng trống trong lòng tôi. Tôi biết anh sẽ rời đi. Chỉ là, tôi đã hy vọng... Một điều gì đó. Một sự lưu luyến. Một chút lưỡng lự. Nhưng không có. Anh để lại bức tranh, còn tôi để lại chính mình. Tôi đứng đó, nhìn những sắc màu loang lổ, tự hỏi: Có phải tôi đã yêu một kẻ chưa từng dừng chân? Có phải tôi đã yêu mùa đông của anh?…
"Tình yêu, phải chăng chỉ là một sự lặp lại của ký ức? Ta yêu một người, hay chỉ yêu một hình bóng được khảm sâu trong tim, chẳng thể phai mờ? Hành trình này, liệu là tìm kiếm, hay là chạy trốn?"Hành trình của Neko là sự giằng xé nội tâm không ngừng giữa khẳng định và phủ định. Anh yêu Sơn Thạch, hay đúng hơn, yêu mảnh ký ức về một người đã khuất? Mỗi lần bước qua cánh cổng thời gian, mỗi lần đối diện với một Sơn Thạch mới, anh đều tự hỏi mình: "Liệu cậu ấy là người mình tìm kiếm, hay chỉ là một giấc mơ đẹp của số phận trớ trêu?"Neko mang trong mình một nỗi ám ảnh. Đôi khi, nó như dòng suối mát lành xoa dịu trái tim anh, nhưng rồi cũng chính nó như con dao sắc cứa sâu vào từng mảnh tâm hồn. Từng bước trong hành trình là từng lần anh soi mình trong tấm gương vạn hình của vũ trụ, mỗi lần soi, anh lại thấy mình một phần trống rỗng hơn."Những Mảnh Ghép Của Vĩnh Hằng" là câu chuyện về một hành trình dài bất tận, nơi tình yêu và ký ức giao thoa trong nỗi đau khắc khoải.Neko Lê - một thiên tài khoa học, nhưng cũng là một kẻ lạc lối giữa dòng chảy thời gian, mang theo trái tim vụn vỡ đi qua hàng vạn thế giới chỉ để tìm kiếm một người duy nhất: Sơn Thạch.Nhưng liệu tình yêu ấy có thực sự nguyên vẹn? Hay nó chỉ là tấm gương phản chiếu nỗi cô đơn và ám ảnh không hồi kết?"Nhớ một người rất đau, nhưng anh chẳng nghĩ suy gì." Những lời hát vang lên, tựa như một lời nhắc nhở, một hồi chuông cảnh tỉnh giữa hành trình không điểm dừng.Qua từng vũ trụ, từng phiên bản khác nhau của Sơn Thạch, Neko nhận ra r…
"Hoa Hải Đường Trong Gió"Có những cơn gió đi qua đời người, để lại những vết thương không bao giờ lành.Sơn Thạch yêu Neko như cách một đóa hoa Hải Đường yêu ngọn gió - dịu dàng, mãnh liệt nhưng không bao giờ được đáp lại. Giữa họ là ánh đèn sân khấu rực rỡ, là những nụ cười trước ống kính, nhưng cũng là những khoảng cách không thể lấp đầy. Vì gió, hoa đã nở, đã rơi, và dần lụi tàn trong im lặng.Giữa ánh đèn sân khấu rực rỡ và những cánh hoa trắng tinh nhuốm máu, câu chuyện của họ là hành trình của những trái tim lạc lối: một người yêu đến quên mình, một người mải miết theo đuổi giấc mơ, và một người đứng bên lề, lặng lẽ chứng kiến tất cả.Gió cuốn đi cánh hoa Hải Đường, mang theo một tình yêu chưa bao giờ được nói thành lời."Em là ngọn gió mùa xuân mát lành, cuốn trôi mọi muộn phiền trong tôi. Nhưng em cũng là gió mùa hạ bỏng rát, làm tim tôi bùng cháy trong những khát khao mà tôi không bao giờ dám với tới.Rồi em trở thành gió mùa thu, lạnh lẽo và xa cách, khiến tôi chỉ biết đứng nhìn, không bao giờ chạm được. Và cuối cùng, em là gió mùa đông, buốt giá đến mức làm tôi tan nát.Nhưng tôi không trách em.Tôi yêu em.Không phải vì em yêu tôi, mà vì tôi không thể ngừng yêu em." Cook con mã "Bạn công việc" với plot hanahaki yêu thích của toai 🥹🫶🏻…
Ở rìa của một hành tinh nhỏ, nơi mặt trời chỉ mọc một lần mỗi năm, có một người con trai ngồi uống sao trong những chiếc ly thủy tinh mẻ góc.Cậu gọi đó là rượu. Nhưng thật ra, đó chỉ là những ký ức nguội lạnh được chắt ra từ lồng ngực.Gawin - người ta vẫn gọi cậu là "kẻ nghiện rượu" - sống một mình trên hành tinh ấy. Mỗi đêm, cậu chưng cất những điều không ai nhớ nữa: một cái ôm hụt, một lời yêu chưa nói, một cái nhìn ngoảnh đi. Cậu ép chúng thành thứ chất lỏng không màu, đổ vào ly, uống, rồi ngủ vùi trên quầy bar của chính mình.Cậu bảo: "Tôi uống... để quên rằng tôi đã từng tin vào ai đó."Cho đến một hôm, có một người rơi xuống hành tinh ấy.Anh không rơi theo kiểu thiên thạch, cũng không phải tàu vũ trụ. Anh rơi như một hạt bụi sao - lặng lẽ, nhẹ tênh, nhưng làm xáo trộn cả cơn buồn ngủ dài của cậu bartender cô độc."Cậu có ly sạch không?" - Joss hỏi, đặt chiếc ba lô đầy những ngôi sao nhỏ lên bàn."Tôi chỉ có ly vỡ thôi," Gawin nhếch môi, "chúng phản ánh đúng con người tôi."⸻Mình nghĩ ai rồi cũng từng là "kẻ nghiện rượu" theo cách của riêng mình. Và cũng như Hoàng Tử Bé, điều mình cần không phải là ai đó trách mắng, mà là một người chịu ngồi xuống, hỏi han, và lắng nghe mình thật lòng.P/s: Ý tưởng đến sau 7749 lần nghe Hoàng Tử Bé trước khi đi ngủ + bí ý tưởng cho mấy truyện khác 🥹 chúa tể của những chiếc hố nhưng trộm vía làm biếng lấp 🥱 cơ mà truyện này chắc chỉ là tản văn vu vơ chơi chơi vài chương thôi chứ k drama căng cực gì đâu 😇…
Tên khác: Đối Thủ Một Mất Một Còn Hóa Ra Là Tình Cũ Tôi Từng BlockTrong một vương quốc quân chủ nơi lệnh ban hôn có thể rơi trúng đầu bất kỳ ai, Đại úy Gawin Caskey - đội trưởng pháo binh nổi tiếng khó gần, nguyên tắc và... đẹp trai bất chấp mọi lý do - bất ngờ bị ép kết hôn với đối thủ truyền kiếp: Đại úy Joss Wayar, đội trưởng bên Hải quân lục chiến - kẻ hạ gục cậu trong mọi lần thi đấu và cà khịa cậu không sót một chữ nào.Gawin phát điên.Đồng đội phát rồ.Còn nhà vua thì vỗ tay nói: "Hai đứa này hợp lắm."Tưởng như chỉ là cuộc hôn nhân bất đắc dĩ giữa hai chiến hữu... à không, hai kẻ ghét nhau từ ánh nhìn đầu tiên, nhưng rồi một câu lỡ miệng, một món ăn lạ, một tiếng gọi vô thức qua bộ đàm đã khiến quá khứ bảy năm trước sống dậy.Blindbox này... khui ra rồi không trả lại được đâu nha.Thể loại: Hài hước, tình cảm, chữa lành, quân đội giả tưởng, kẻ thù thành người yêu, tình yêu online, hôn nhân sắp đặt, HE ⸻…
Hai người hẳn là đôi bạn thân mà khiến cả lớp ai ai cũng ngưỡng mộ, được ví như "Trên tình bạn dưới tình yêu" đúng nghĩa và xem ra cậu bạn họ Lee kia đã lỡ va trúng tình yêu với cậu bạn thân họ Hwang mất rồi nhưng có vẻ như mọi thứ đã chậm trễ khi Hwang Hyunjin thật chất là "bông đã có chủ" và em vẫn là người bạn thân không hơn không kém...➸ Otp: Hyunlix➸ Văn xuôi➸ Đam ♯Cảm ơn đã ghé qua đọc bé fic nhà tui nhaaa :3…
Tên truyện: Chưa Kịp PR Phim Đã Phải CPR TimThể loại: BL | Romcom | Showbiz | Fake Dating -> Real LoveTagline: Tình yêu không có trong kịch bản - nhưng có thật ngoài hậu trường.Mô tả:GMM quyết định cứu vớt scandal của gà cưng bằng một cú truyền thông bẻ lái: cho Joss và Gawin - hai nam diễn viên "chẳng thân chẳng quen" - giả làm couple.Cái gì cũng diễn được... trừ nhịp tim. Khi tình yêu giả bộ dần hóa thật, câu hỏi đặt ra là: Liệu mối quan hệ này sẽ kết thúc cùng hợp đồng truyền thông, hay bắt đầu bằng một lời tỏ tình đầy rung động? Một câu chuyện hài hước - bỉ bựa - đáng yêu đến chớp nhoáng.Và nhớ: Hãy chuẩn bị CPR tim trước khi đọc nhé!…
"Tôi không cần ai tuyên bố họ yêu tôi. Tôi chỉ cần một người... dám nắm tay tôi khi không ai nhìn."Một bức ảnh bị rò rỉ. Hai bàn tay nắm nhau dưới bàn họp quốc gia. Một mối quan hệ chưa từng được định nghĩa.Gawin Caskey Vajisarak - thái tử út của hoàng gia Thái Lan, được nuôi dạy để trở thành hình mẫu cho cả vương triều, chưa từng sống thật quá một buổi chiều.Joss Way-ar - con trai của Phó Thủ tướng thuộc phe cánh tả, miệng mồm lanh chanh, lúc nào cũng cười đùa bỡn cợt nhưng hiểu rõ từng đường đi nước bước trong thế giới nơi cảm xúc luôn bị đem ra mặc cả.Giữa một đất nước mà tình cảm riêng cũng có thể bị xem là chiến lược, liệu họ có thể giữ lấy tay nhau - mà không cần ký thêm một văn bản nào?Một câu chuyện về hoàng tộc, chính trị, truyền thông, và những cái nắm tay chưa kịp công khai.Hài hước, vui nhộn, sâu sắc và lặng lẽ làm tim bạn co lại.…