"Làm ơn... em thực sự cần vai diễn này. Nó là cả mạng sống của em. Nếu... nếu em chưa đủ tốt, em sẽ học, em sẽ học thật nhanh, xin anh!"Martin đứng đó, lặng lẽ nhìn James - kẻ đang quỳ rạp dưới màn mưa trắng xóa. Cậu không thấy ghê tởm, cũng chẳng khinh miệt, chỉ thấy một sự hiếu kỳ lạnh lẽo: Tại sao một vai diễn tầm thường lại có thể khiến một con người tự vứt bỏ tôn nghiêm đến thế?Tầm nhìn của James nhòe đi. Anh chẳng còn phân biệt nổi thứ chất lỏng mặn đắng đang chảy tràn trên mặt là nước mắt hay là những hạt mưa nặng nề đang vùi dập thân hình tàn tạ của mình. Anh chỉ biết rằng, nếu cánh cửa này đóng lại, cả thế giới của anh cũng sẽ vỡ vụn ngay tại đây.…
Khụ ... ý tưởng của tui luôn là thình lình xuất hiện . ( Ngắn nhỏ thôi :'')Chỉ là tui đã có hơn hai bàn tay ( cỡ mười mấy ) quyển tiểu thuyết ( đồng thời viết ) chưa hoàn thành loại đó QAQ ( thật sự không biết chừng nào mới bổ hoàn thành aaa TwT )Này là mấy ý tưởng nho nhỏ thoáng qua tui thấy khá thú vị nhưng viết thì ôm không nổi, bỏ đi thì tiết.Đăng lên đây cho mọi người coi như đoạn ngắn kịch trường, nếu lấy ý tưởng viết tiếp thì thật sự cảm ơn rất nhiều. ( Cuối cùng nó cũng có hữu dụng chỗ * > _ < * )P/s : Ta hơi tự luyến rồi, vì là tay mới nên xin ném đá nhẹ tay nha * nhìn ta long lanh mắt to mà tha cho ta đi ~( Ô ^ Ô )Văn phong vấn đề thì 12 năm đun húc bởi truyện cv và truyện dịch nên mang hơi hướng Trung của, tui thật sự không có cách sửa ô ô ô.Đụng chỗ bán manh cũng là bệnh. Phải trị * nghiêm túc mặt…
Mình thèm otp :))))Thật ra cũng không muốn ai đọc, viết vu vơ rồi đăng lên hồi có cái tìm lại:))))_Ờmmmm nếu có ng đọc thì welcome, nếu bạn đã ghé qua một tí, xin hãy tôn trọng lẫn nhau.Tác phẩm giả tưởng, tất cả chỉ là trí tưởng tượng.Đoản, Oneshot hoặc Twoshot là cùng.Bí idea, văn dở, mô tả tệ.Mình không thích switch.._Nhân vật thuộc tác phẩm "Truyện ma sau 6 giờ " của tác giả Lê Vũ Kiến Duy.…
Sau một hồi lăn qua lộn lại để tiêu thực Quang Tiểu Lạc đã không còn chịu đựng được nữa"Dương Phàm, anh nên đổi nghề" Quang Tiểu Lạc nói một cách nghiêm túc"Tại sao ?" trong mắt tràn đầy sủng nịnh, Dương Phàm hỏi một câu có lệ"Anh không thích hợp làm thầy giáo" nghiêm túc nói lần nữa. "Thầy giáo sẽ không hành hạ học trò của mình lăn qua lộn lại "Tên thầy giáo nào đó không biết mình làm sai còn ồ một tiếng, xong lại nói nghiêm túc"Anh là đang dạy học trò của mình biết nghĩa vụ vợ chồng là như thế nào nha, vả lại hôm nay là chủ nhật xét thấy em còn nhiều sức để dạy anh....không thì "đôi mắt hồ ly híp lại phun ra một câu nói vô lại"anh dạy em thêm phụ đạo về cách làm vợ nữa thôi"…
Ở trường học Hype, ai cũng đã nghe qua nhóm cortis dù chỉ một lần. Nhóm gồm có james, seohyeon, keonho, martin và... juhoon. Nếu phải miêu tả tính cách của juhoon bằng hai từ thì chắc chắn ai cũng sẽ trả lời là " nóng nảy ". Juhoon thật sự có một tính cách vô cùng nóng nảy và cọc cằn. Mọi người đều gọi anh là " trùm trường của hype ". Nhưng một người như juhoon, lại có một điểm yếu duy nhất... là martin. Martin, một người có một thân thể cao lớn. Nhưng lại có một tính cách vô cùng nhút nhát. Đến mức chỉ cần thấy một con sâu ngay trước mắt thôi cũng có thể làm cậu ngất đi ngay lập tức. Vì vậy, juhoon luôn nghĩ martin là người cần được bảo vệ trong nhóm nhất. Đó chỉ là góc nhìn của juhoon. Còn tính cách thật sự của martin thì chỉ có martin là người hiểu rõ nhất...…
Thể loại : Boylove Gia Bảo là một cậu bé ngoan ngoãn, khả ái nhưng sống khép kín . Tuy vậy cậu lại thích 1 người vô cùng hoạt ngôn và cao ráo - đó là Phúc Hứa, một đàn anh nam thần ở truờng cậu học . Anh biết tình cảm của cậu nhưng chỉ làm lơ. Trong một lần giao kèo với bạn mình, được thách phải cưa đổ cậu, anh chỉ cười nhếch mép và bỏ đi. Ấy thế mà hôm sau anh bắt đầu có những hành động thân mật đến lạ với cậu, điều kì quặc này lại làm trái tim nhỏ của cậu trở nên loạn nhịp . Rồi cứ thế họ đã quen nhau. Rồi ngày gì đến cũng đến, anh vứt bỏ cậu nhanh như cách đến, cậu đau lòng quỳ xuống xin chút gì đó sự thương hại, xin anh hãy quay lại nhưng chỉ nhận lại bóng lưng đầy lạnh lẽo. Những ngày sau đó, cuộc sống 2 người cũng trở về bình thuờng, anh ra truờng rồi nhưng những tháng ngày sau đó cậu vẫn không nguôi nhớ anh. Đến năm đi làm, số phần một lần nữa đưa cậu đến với người cậu muốn gặp.…
Ngày....tháng.....nămMình không phải bắt đầu từ hôm nay bởi vì nỗi đau này không phải mới. Nó đã ở đó từ rất lâu, len lỏi qua từng ngày, từng đêm, chỉ là bây giờ mình mới đủ can đảm để nhìn thẳng vào nó. Và bây giờ lần đầu tiên mình đủ dũng khí, không né tránh, không che đậy để mình có thể nói với chính mình rằng: mình đã buồn, đã mất mát, đã tổn thương nhiều đến thế nào.Mình viết ra, không phải để kể cho ai nghe, mà để bản thân còn nghe thấy chính mình. Bởi có những cảm xúc, nếu cứ giữ trong lòng, sẽ dần trở thành gánh nặng, nặng đến mức khiến tim mình dường như không còn nhịp đập. Nhưng khi thả chúng lên giấy, ít nhất chúng trôi đi một phần, để mình còn có thể thở, còn thấy nhẹ nhõm một chút.Viết cho đứa trẻ đã từng quá giỏi chịu đựng, đến mức quên mất rằng mình cũng có quyền được khóc, được yếu mềm, được buồn bã mà không sợ bị trách móc.Viết cho người lớn đã đi quá xa, đã cứng cỏi đến mức trái tim gần như quên mất cách để cảm nhận nỗi đau, để biết rằng mình vẫn có thể yêu và được yêu.Và giờ đây mình đang cố đi ngược lại. Không phải để quay về quá khứ, mà để nối lại.Nối giữa một đứa trẻ từng tổn thương và một người lớn đang mơ một ngày được sống thật với chính mình, không còn sợ hãi, không còn giấu diếm, không còn phải che mặt trước nỗi cô đơn.Đây là nhật ký. Nhưng cũng là bản đồ.Bản đồ dẫn đường để tìm lại chính bản thân mình qua những vết nứt, qua những giọt nước mắt, qua cả những lần tưởng chừng đã chết.…
"năm ấy, hình ảnh cậu nhóc 9 tuổi kéo tôi vào lề đường, tránh ý định tự tử ban đầu, đã khắc sâu tâm trí. Cả đời này thề rằng chắc chắn sẽ tìm cậu giữa hơn trăm triệu người dân Việt Nam. Bây giờ tôi tìm thấy cậu rồi." Đào Minh Uy: 16 tuổi, tóc dài phủ qua gáy, hầu như mắt luôn bị tóc mái đâm phải. chiều cao 1m67, có chút gầy ốm. Sống trong gia đình cả bố lẫn mẹ đều là giáo viên nhưng căn bản cậu không hứng thú việc học, nỗi sợ lớn nhất là Ngữ Văn. thường xuyên trốn tiết, tụ tập với đám con trai cắm net và hút thuốc.Trần Thanh Linh: 16 tuổi, tóc chia ngôi, cắt tỉa gọn gàng. chiều cao 1m73, lợi thế chiều cao có tập luyện bóng đá và cầu lông nên thân hình cân đối, vai rộng. Từ nhỏ chịu áp lực từ gia đình, bố mẹ li hôn năm cậu 7 tuổi, hai năm kể từ khi sống cùng người cha, cả ngày chỉ có bạn bè và rượu chè, cờ bạc. cậu quyết định chọn con đường cực đoan nhất nhưng lại không thành. nỗi sợ lớn nhất là phải quay về nhà mỗi khi hết giờ học, nên Thanh Linh thường xuyên trú ở coffee bed hoặc thư viện. đợi đến khuya mới trở về.hai con người, hai cuộc sống nhưng lại cùng kết nối với nhau qua một sự kiện đột ngột ập đến. bốn mùa xoay chuyển, cuộc sống đổi thay, ấy vậy mà những thiếu niên năm ấy lại rực rỡ và nhiệt huyết như thế, mãi đến tận bây giờ họ vẫn cứ cháy bổng, cháy với tuổi trẻ, cháy với tình thời niên thiếu không chia xa.…
Một giấc ngủ dậy, trở lại 1998 năm. Hoa khai phú quý, hồng tụ thêm hương, đây là một bộ nam nhân cùng nữ nhân chi gian tiền, quyền, sắc chuyện xưa.https://truyentiki.com/dai-thoi-dai-tieu-khach-tham.25462/…