[AllBray] Là em
Các nhân vật ở trong fic đều trong trí tưởng tượng của mình không áp dụng với người thật. Mỗi chap là một câu chuyện riêng biệt không liên quan đến nhau .Xin cảm ơn…
Các nhân vật ở trong fic đều trong trí tưởng tượng của mình không áp dụng với người thật. Mỗi chap là một câu chuyện riêng biệt không liên quan đến nhau .Xin cảm ơn…
Bà Taeyoung là người làm cho một nhà quý tộc họ Lee . Bà có đứa con trai vừa khôi ngôi , hiền lành tên là Hanbin . Hai mẹ con họ được bà chủ Kim nhân từ cứu giúp , bà Kim cho Hanbin phục vụ con trai bà là đại thiếu gia Heeseung . Thiếu gia Lee tính tình phá phách , lúc nào cũng chỉ gây họa cho mẹ cậu ta , còn bắt nạt , hành hạ thể xác và thậm chí có ý định xấu với Hanbin . Hanbin phải cắn răng cố chịu đựng tiểu thiếu gia ngỗ nghịch đó , anh không muốn làm phật ý bà chủ . Lửa rồi cũng bén , tình yêu nào cũng phải chớm nở giữa hai người , dần dần Heeseung đối xử tốt với Hanbin .…
Hustle & Lyrical.…
ngoài học giỏi ra thì có cái gì mà hay?…
Tác giả : Helen HuaThể loại : Tình cảm, Hành động, GL…
" bảo nhận hoa đi rồi làm người yêu anh nhé "…
"Ai là Omega của anh???" - Win Metawin"Chính là em!" - Bright Vachirawit_________________________________Thế Loại: ABO, sủng ngọt, drama, HE.Lưu Ý: mọi chi tiết đều là TƯỞNG TƯỢNG không phải sự thật. Không áp dụng vào thực tế!Xin Cảm Ơn Mọi Người Đã Đọc Truyện Ạ!…
Tác giả: Lê ƯơngThể loại: Xuyên thư, đam mỹ, hào môn thế gia Số chương: 35 chương Editor: Dịch Tử Hiên + Ngọc Hân Nguồn: Wiki dịchXem thêm: https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=408747…
°Danh xưng Đô Đốc trong tiếng Việt có nghĩa là bậc quân hàm sĩ quan cao cấp trong lực lượng của quốc gia.•Nhân vật: Matimun Sreeboonrueang (Tle)•Wannakorn Reungrat (FirstOne)Giọt lệ của cậu rơi xuống, còn đôi môi hắn lại cong lên thành một nụ cười lạnh. Tất cả những sai lầm nối tiếp nhau, rốt cuộc là do ông trời cố tình se duyên... hay chỉ là nghiệt duyên mà cả hai buộc phải trả?Lời cầu xin nghẹn lại trong run rẩy của kẻ đang bị dồn đến đường cùng:"Tle Matimun... xin ngài buông tha cho tôi."Hắn hơi nghiêng đầu, ánh mắt sâu thẳm như đáy vực không chút ánh sáng, giọng nói thấp đến mức tưởng chừng như đang thì thầm:"Muốn tôi... tha cho cưng?"Sự cố chấp của cả hai không ai chịu nhường ai, cứ thế đẩy nhau vào những tổn thương chất chồng. Chống cự, hiểu lầm, dây dưa... để rồi chính họ cũng không còn phân biệt được - đâu là yêu, đâu là đau."FirstOne... đợi tôi chết đi."Một câu tưởng nhẹ như gió, mà rơi xuống lại như lưỡi dao cắm thẳng vào nơi đau nhất.Ánh mắt FirstOne tối sầm. Ngón tay siết chặt đến mức gân xanh nổi rõ. Hắn bước một bước, chỉ một bước thôi, mà như mang theo cả cơn bão cuộn trào.Hắn cúi xuống, thì thầm sát bên vành tai đỏ ửng vì khóc của cậu, giọng khàn đặc, nguy hiểm nhưng lại phảng phất thứ cảm xúc chẳng thể gọi tên:"Muốn chết cũng phải xem tôi có cho phép hay không."Không phải níu giữ...Cũng chẳng phải buông tay...Mà là chiếm hữu đến cùng cực.P/s: Tất cả đều là yếu tố Hư Cấu chỉ đáp ứng nhu cầu về Otp không có ý gì khác.Lưu ý thêm: có thể có yếu tố sinh tử văn, có…
sẽ ra sao nếu andree biến thành "em bé"?…