Một thám tử giỏi_thám tử tài ba
Xem thám tử phá án thui…
Xem thám tử phá án thui…
Đơn giản thôi, Dành cho Fanti chính hiệu. Thương lắm nhg thích troll :)))…
Chỉ là vincent hợp gu bottom t vcl 🥺…
Lần đầu dịch, có gì mong m.n thông cảm.Ở trong mắt Lâm Sắt, Y Lai chỉ là cái thế thân.Thế nhưng, khi chứng kiến Y Lai ở trong lồng ngực của người khác, trở thành bầu bạn hắn nếm trải nỗi thống khổ lớn nhất trong cuộc đời.( Công thụ trong sạch, có bánh bao qua lại)( Công trước rất tra, trước ngược thụ sau ngược công, không đổi công)( Bản này mình dịch lại, thuần việt hơn. Nếu quan tâm các bạn sang bên nhà bạn IkeH49 để rõ hơn)https://www.wattpad.com/story/50824841-tinh-t%E1%BA%BF-t%C3%ACnh-c%E1%BA%A3m-th%E1%BA%BF-th%C3%A2n-ngh%E1%BB%8Bch-t%E1%BA%ADp-ch%E1%BB%89-nam-ho%C3%A0n…
kn snxn nm…
Thành ngồi trên lan can tầng 3, tựa lưng vào cây cột chống, chân duỗi thẳng, hai tay đúc sâu vào túi áo khoác, chiếc headphone vẫn cắm chật vào ipod, tai nghe một bên chìm sâu trong tai cậu, một bên rơi xuống vai. Mắt Thành nhắm nghiền tựa như đã rơi vào mộng tưởng. Trong vô thức, cậu cảm thấy có một bàn tay nhặt một bên headphone của cậu lên. Giật mình, cậu choàng tỉnh nhưng khi cậu mở mắt ra thì xung quanh hoàn toàn vắng lặng, thứ ở đó với cậu chỉ có dãy hành lang trống trải và lạnh lẽo. Cái gió lạnh trong tiết trời đông phả vào mặt cậu thổi bay những cảm giác mơ hồ. Cậu đưa tay, kéo cao cổ áo đồng phục, khẽ thổi những làn khói trắng vào không khí, lẩm bẩm:- Làm gì có ai ở đây vào giờ này chứ. Rõ ngớ ngẩn!…
lưu ý: Ooc, r18, r21, ngôn từ tục tĩuMedpoc: 26 tuổiHissabeth: 25 tuổi__________________________nắng hoàng hôn rọi xuống bến xe nơi đất khách, hàng cây rơi những giọt nước mắt cam thẫm. Bông hoa đẹp nhất luôn là bông được chăm kĩ nhất, sweetie! anh hiểu không?một buổi chiều buồn đáng ra chẳng buồn đến vậy nếu người ta không tận dụng nó cho sự chia ly. Một câu nói chẳng khiến người thay đổi. Dòng nước kia sẽ chẳng vơi đi chút gì nếu một hòn đá được ném vào đó. Anh có nhận ra? mặt nước ấy vẫn giao động nhưng nó không đáng kể.Bông lau sậy đẹp trong khoảnh khắc, gió nổi lên lau sậy cũng tàn.Anh ơi em thương anh tận tủyNhư thương người bĩnh sĩ ra đi không ngày về,Như xót từng mùi cỏ cháy ngoài kìa,Cỏ không cháy, trời sao nhuộm khói đen?Anh ơi em yêu anh tận rễYêu nhiều cái hôn chậm trễThương khúc tình ca anh hát chiều thu buồn,Lặng nhìn dòng người lệ mưa tuông.Anh ơi nào anh biết rằngHoa không chăm mấy khi hoa lại đẹp?Ngón tay sần vì yêu hoa, vì thươngBản nhạc tình trong radio ngoài đườngLàm sao bằng vị ngọt từ đầu môi?Em có ước trời sao kéo lại gầnƯớc được hôn, được ôm, sưởi ấm nó,Như thương anh những ngày cô đơn quanh công việcVề vườn hoa có hoa đang chờHoa chờ, hoa trông, hoa chẳng yên...Anh ơi anh có biết?Sóng kia sóng nào chẳng đến bờ,Tình kia tình chờ người ắt đếnEm đợi em thương anh ơi vềVề đi có hoa vẫn chờ anh...…
adp và hành trình dưới mái trường .ᐟ ; Ი︵𐑼 @suallé…
Hạ NắngGió thổi vào từ khung cửa sổ hé mở, kéo theo ánh nắng mỏng manh rơi lên tóc anh. Em nhìn anh cúi đầu viết, headphone trễ một bên tai, môi hơi mím lại khi chỉnh hợp âm. Gương mặt anh hơi nghiêng nghiêng chăm chú viết, cả không gian lặng lẽ như bản nhạc đang trôi giữa không trung. Em đưa tay khẽ chỉnh lại headphone cho anh, đầu ngón tay lướt qua vành tai, cảm thấy cơ thể hơi nóng nhẹ.Anh nhìn em, không nói gì. Chỉ khẽ ôm kéo em lại gần, để má chạm má, trán tựa trán. Hơi thở anh thơm mùi cà phê, còn em thì thơm mùi màu nước."Em vừa vẽ anh à? ""Ừm, đang vẽ phần cổ tay.""Lần nào cũng vẽ tay?""Vì chỗ đó chạm vào em đầu tiên mà."---Oneshort nhó, dịu keo nhẹ nhàng dĩa huông đến từng hơi thở 👯🤟…
Chuyện này sẽ giúp bạn hiểu rõ về các cặp đôi trong Liên Quân…
HP làm test nạ! Lần đầu tiên làm cái này nên lo quá đi! >v<…
Lưu ý xin hãy lưu tâm: Đây không phải một chuyện về tự do.Càng không phải một trang truyện về đôi ba chuyến hương xa, được phủ lên một lớp nhạc điệu viễn du và hừng hực mùi của những miền cõi mênh mông nơi chân trời góc bể. Đây là câu chuyện được viết nên từ hương kỳ nam.Chuyện trải dài theo bước chân đầu tiên của người đàn ông xứ Phù Tang nọ đặt lên thềm quán rượu nhỏ bé nào đó tại thành Okayama đến những xúc cảm ta hoàn toàn biết rằng nó tồn tại nhưng tên thì lại chẳng có để đặt. Khởi đầu từ hương kỳ nam bên túi kẻ Vô Danh và cũng kết thúc bằng mùi hương gỗ kỳ nam lơ lửng. Đậm. Anh. Và dẫu sao đi nữa, đó cũng không phải là tự do.*Nguồn ảnh: Thiếu nữ bên hoa sen___Tô Ngọc Vân.…