Ý tưởng dồi dàoHố mới luôn đàoMãi chẳng chịu lấp.Hành trình ngăn chặn tác giả trở thành thái giám.Muốn giục truyện nào, muốn lấp truyện sau khi thấy tác giả đã quá một tuần không đăng chương mới thì hãy comment vào đây, để vả mặt con lười này cho nó chăm lên.Hố đồng nhân.…
Mạc Nhiên- giáo viên văn, cuộc sống bình an thuận lợi, chưa từng chịu tổn thương. Còn anh Bách Tùng- kiến trúc sư người Thụy Sĩ, do lần gặp gỡ định mệnh ấy, hai tâm hồn trở nên đồng điệu, tình yêu chớm nở. Nhưng cuộc sống luôn tiềm ẩn nhiều thách thức, liệu tình yêu của cả hai có đủ lớn để vượt qua sóng gió...…
Couple (jinsoo,jirose,taejen,lizkook)Anh là những thiếu gia Cô là những tiểu thưanh là play boycác cô là play girlhọ là bạn thân của nhau và có hôn ước vối nhau…
"tin tưởng anh từ bao giờ lại khó khăn như vậy ư ?" "trả lời em một cách thật lòng nào !" "anh đã từng yêu em à không đã từng rung động khi cạnh em chưa ?"…
Có những buổi chiều trôi qua chậm hơn bình thường như thể mặt trời cũng ngần ngại rời đi. Có những góc quán vắng, nơi ánh sáng cứ nấn ná mãi ở mép bàn gỗ cũ. Và có những con người bước vào đời nhau không vội vã nhưng cũng chẳng ồn ào, chỉ bằng một ánh nhìn đủ lâu và một câu nói đủ dịu dàng để lưu lại.Em đến như một ngọn gió mỏng, thổi qua bờ vai ai đó giữa mùa chớm lạnh để lại sau lưng mùi tóc dịu ngọt và nụ cười trong veo, dễ khiến người khác không kịp phòng bị. Em mang theo mùi gió, màu áo trắng, sự vụng về đáng yêu và cả chút bướng bỉnh khiến người ta không nỡ nghiêm khắc thật lòng. Thế nhưng chẳng hiểu sao mỗi lần em bước vào, mọi thứ dường như đều chậm lại.Chị vẫn ngồi ở góc bàn quen, vẫn gọi Capuccino nóng, vẫn đọc sách hoặc chẳng làm gì cả, chỉ ngồi đó để mặc thành phố trôi qua phía sau khung cửa sổ. Rồi em xuất hiện như một nét mực chưa kịp khô đã in sâu vào trí nhớ, như một nốt nhạc lạc giữa khuôn nhịp tĩnh lặng.Từ một cái chạm nhẹ vào vai, một lời nhắc ngủ sớm, một tấm danh thiếp viết tay và một tin nhắn gửi lúc khuya, họ dần bước vào thế giới của nhau. Không tên, không ràng buộc, chỉ có những quan tâm rất khẽ và những dịu dàng được dạy nhau bằng kiên nhẫn.Capuccino và Em là bản tình ca pha bằng ánh sáng, bằng ký ức, bằng nhịp đập không đều của hai người từng nghĩ rằng mình đã quen với cô đơn. Rồi một ngày, không ai nói ra nhưng họ đều biết mùa đông năm đó không còn lạnh như trước.…
Giới thiệu:- Cho em- Cái gì?- Một mảnh hồn của anh."Để lại thanh xuân những mộng mơ ngày ấy, gói trong tim một dáng hình lặng lẽ ngây ngô, nét bút nhạt trượt dài trên trang giấy, thiếu nữ chào người bằng một nhành hoa."- Trích nhật ký thanh xuân của bạn nhỏ, ngày 28/5/2021…
Truyện ngắn này là những câu chuyện buồn . Có thật , nỗi buồn của một con người không mấy ai hiểu hết cả , nên họ đã chia sẻ bằng những dòng lưu bút .…