Chuyến xe bất ổn:))
tối nửa ko ngủ được nên ngồi dậy viếtbộ đầu tiên và có thể là bộ cuối nên yeđọc vui vui th…
tối nửa ko ngủ được nên ngồi dậy viếtbộ đầu tiên và có thể là bộ cuối nên yeđọc vui vui th…
Kí ức vốn có hai loại muốn nhớ mãi, muốn quên đi mãi liệu giữa đôi ta là nhớ hay quên đây hỡi anh.…
Flop nhưng đam mê , còn flop quá thì nghỉ…
cay đắng ngọt bùi:)…
Tuyển mem…
Đây là tiểu thuyết đam đánh cho nhx bạn hủ…
" Nghiêm Hạo Tường!! Tôi hỏi anh 3 năm nay anh chỉ coi tôi là người thay thế cho cô ta thôi sao !?? "" Ừ cậu chỉ là kẻ thay thế "…
[ Thời quang ] Trình Tiểu Thời ! Top x Lục Quang ! Bottom ( only không sw )- Cảnh báo : có thể ooc , fic khá ngược , thủy tinh , nhưng mà họ không ngược nhau , hoàn cảnh ngược họ thôiTheo nghĩa nào đó thì giống như cứu rỗi nhau Thời và Quang với mình thì họ luôn tìm cách cứu người kia vì vậy mình đã viết nên con fic nàyKhông chắc fic vui nhma đảm bảo HE cho cạ nhà Mọi thứ trong cốt truyện đa số đều là delulu của fancp xin hãy cân nhắc kỹ trước khi đọc truyện Có một số yếu tố kỳ ảo , bẻ cua , lấy cảm hứng dreamcore và backroom chủ yếu muốn khai thác chút tâm lýMô tả : Mặt Trình Tiểu Thời dần mờ đi trong ánh mắt của Lục Quang Gương mặt anh trở nên méo mó trông như sắp khóc tới nơi " Lục Quang , cậu có thể đừng cố chấp cứu anh nữa được không ? "Anh tiến tới nắm chặt lấy cánh tay Lục Quang kéo cậu vào lòng mà ôm chặt như không muốn cậu đi mất " Lần này hãy để anh được cứu cậu "…
Tên gốc: 《等狐狸的猫》/ Mèo Đợi CáoTác giả: 小绿sofafa_Pairing: Han Taesan x Park Sungho Tình trạng: Hoàn thành📍Lưu ý- Không gán ghép lên người thật- Bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả, dịch với mục đích phi thương mại- Độ chính xác của bản dịch chỉ 60-70%- Không mang ra ngoài!Link: https://weibo.com/7313239553/5170836988233873…
Đau đớn..mệt mỏi...tôi chìm vào chuỗi cảm xúc tiêu cực, chúng nuốt trọn lấy tôi vào hố đen không đáy, ăn lấy tôi, mài mòn tâm trí lẫn thể xác. Không một ai chia sẻ, lắng nghe, tôi mệt nhoài níu kéo hư không, cho đến khi tìm thấy một đôi tay, kéo tôi khỏi vũng bùn đáng sợ. Anh đến với tôi chẳng phải duyên nợ, vốn chỉ là kẻ qua đường trong phút chốc, song tình cảm lại dày vò đôi ta, kéo những hỗn độn cảm xúc thành sợi tơ duyên, mỏng manh nhưng liệu có chắc chắn ? Tình cảm hay tình yêu ? Hạnh phúc hay đau khổ ? Vốn chỉ là một kết cục mà thôi P/s: mình nghĩ đây là câu chuyện có thể khiến bạn khó hiểu đôi chút bởi mình đào sâu vào cảm xúc của nhân vật " tôi " nhé. Vì là lần đầu viết, mong mọi người góp ý nhé…