Luhan -Dilireba fanfic -------Nếu nói Nhiệt Ba chẳng cần ai trên cuộc đời này thì sai rồi , vì Lộc Hàm là sự lệch hướng duy nhất .Năm tháng trôi qua khiến chúng ta quên đi người luôn bên cạnh mình , và Lộc Hàm cứ thế quên đi người mà anh yêu nhất.-------Nhân vật và cốt truyện đều là do ngẫu hứng của tác giả .Lần đầu mình truyện có j sai sót mong các bạn thông cảm ạ .Cảm ơn vì đã đọc truyện 😙😙…
Năm đó tôi cùng một cậu học sinh trải qua bao nhiêu là thăng trầm của một cuộc tình mới chớm nở. Những tháng ngày hạnh phúc đang diễn ra thì bỗng dưng chúng tôi phải đối mặt với giây phút chia ly. Sau nhiều năm xa cách, chúng tôi chạm mặt nhưng cậu không còn là cậu bạn năm đó của tôi nữa, cậu là sếp tôi.....Mời mọi nguờ cùng đọc truyện để khám phá cuộc tình của tôi sẽ đi đến kết thúc có hậu hay sẽ trở thành ký ức đẹp........…
Hello các bợn xinh đẹp :"> Về phần văn án và thông tin fic mình sẽ bổ sung sau ! Comment ý kiến với ạ, vừa tập tành viết thôi ko hay lắm, cố lắm dòi ạ, à quên chap 1 vẫn chưa xong nhé :)))…
" Nguyễn Hoài Lâm! Quân khu anh đóng quân dưới đáy biển à? 8 năm qua không một tung tích!"" Còn em thì sao? Anh tìm thấy em chắc? 8 năm qua em làm gì?"" Bà làm chủ tịch công ty."…
_VĂN ÁN_ Lạnh lùng, cao ngạo công × Nhoi nhoi mặt dày thụ. Anh công và em thụ học chung trường, có chạm mặt nhau vài lần, anh thì có để ý còn em thì cứ nhông nhông như khùng. 1 buổi tối vô tình chạy bộ trong khuôn viên của trường, anh công thấy em thụ nước mắt tèm lem ôm 1 con cún. Em gào ghê quá nên anh đưa em về kí túc xá của anh. Từ đó, anh 'được' em đưa cơm cho để cảm ơn. Rồi nhiều nhiều chuyện khác xảy ra nữa. Anh với em hợp rồi lại tan, tan rồi lại hợp !-"Anh 'làm' nhiều như vậy trong 1 buổi tối thì như thế nào em chịu được ?"_Em thụ mặt nhăn nhó.-"Thế anh chia ra ! Mỗi ngày 3 lần nhé ?"_Anh công nhào đến.____________________________________ Tên truyện và văn án có vẻ như chẳng liên quan gì tới nội dung truyện đâu nên mấy cậu cứ đọc đi rồi mới hiểu nhaaaaa ! Nhắc nhẹ với mấy cậu lá sinh tử văn :v#MongMei…
"Dù thời gian có trôi qua, dù cách họ đối mặt với nhau đã thay đổi... thì vẫn luôn tồn tại một ánh mắt, một cử chỉ, một khoảng trống nhỏ - đủ để người kia bước vào. Họ thương nhau theo cách của riêng mình, chỉ có hai người họ mới nhận ra điều đó."Triệu Gia Mẫn là kiểu người trầm lặng, không thích bị chú ý, không ưa ồn ào, cũng chẳng buồn chạy theo những chuyện chẳng liên quan. Cô thích đọc sách, thích nói chuyện với những chú mèo hơn là những buổi cà phê xã giao. Một người sống hướng nội, nhưng lại yêu đời đến lạ.Hạ Lam Vũ là kiểu người ai cũng biết tên. Xinh đẹp, tài giỏi, từ sân thể thao đến bảng thành tích. Nhưng càng nổi bật, cô càng đơn độc. Hạ Lam Vũ dễ gần, nhưng thật khó để ai đó chạm được đến phần thật nhất của cô - phần yếu đuối, mỏi mệt và đầy tổn thương.Hai người - tưởng như hai đường thẳng song song - lại khẽ giao nhau dưới cơn mưa rào mùa hạ.---Truyện đầu tiên và cũng là cuối cùng. Đã ấp ủ từ lâu, đến giờ mới viết ra, viết để tự xoa dịu bản thân.…
"Have you ever seen a vampire? And... Have you ever loved it? "____Note: Đây không phải là lần đầu mình viết truyện danmei nhưng là lần đầu thử sức với OE và đặc biệt là tình yêu giữa ma-người. Có gì sai sót mong mọi người bỏ qua! *cúi đầu*…
Xin chào, tôi là Phan Thanh Lam, là một đứa con gái 20 tuổi nhưng đã có một công việc mơ ước của chính mình : Thiết kế ý tưởng truyện tranh. Một công việc dễ làm và nhàn rỗi phải không?… Thật ra là không phải đâu, nhất là khi tôi bị điều vào cái văn phòng có trưởng phòng khó tính nhất công ty……
Đây là câu chuyện liên quan tới Trương Tiểu Phàm ( Lý Dịch Phong ) và Bích Dao ( Triệu Lệ Dĩnh ).Tôi thấy trên Facebook khá hay nên up về cho các bạn đọc sẽ thế nào. Cùng cho tôi ý kiến nhé???…