Họ và tên :Jeon JungkookNgày sinh: 1/9/1997Quê quán :Seoul Hàn QuốcTuổi : 20Sở thích : Hát ,đọc truyện ........ăn ,ngủNghề nghiệp: Ca sĩLàm tại : Big Hig EnternetTên nhóm : Bang Tan ( BTS)Thành viên: Jin,Rap Monter,Jimim,Suga,V,J Hope, Jungkook Tác giả: Nguyễn Hà Giang (JungkookYumi Nguyễn)…
. GIỚI THIỆU NHẬN VẬT. Nguyễn Hạ Vy ( nó): 17t cao 1m5 sinh ra trong một gia đình hết sức bình thường là học sinh cá biệt nhưng chỉ ngoan ngoãn với gvcn học cũng rất khá nhưng rất ngốc về chiện yêu đương biết 1 chút về judo . Mê đồ văn và đặc biệt là giày. Trần Huy ( hắn): 17t cao 1m7 đẹp trai hắn sinh ra trong một gia đình khá giả học giỏi toàn tập nhưng là 1 thành phần quậy phá của trường nhưng đôi lúc lại rất nghe lời . Mê game và cũng mê giày. Phạm khánh Vân : 17t bạn thân của nó học chung lớp vs hắn tính tình hiền lành quậy nhưng ko bằng nó nhưng rất mít ướt nó lúc nào cũng đứng ra bảo vệ*còn một số nhân vật khác mình sẽ mô tả sao hì hì *===================================Hắn và nó học lớp kề nhau chả liên quan dì đến nhau nhưng một điều dì đó làm hai người họ biết đến nhau và tạo ra một công chiện tình cảm lãng mạng dở khóc dở cười CHÚ ÝĐây là lần đầu mình viết nên có dì sai sót mong mọi người góp í :))…
Dành cho thanh xuân của mỗi chúng ta. Tôi tin mỗi ai trong chúng ta , dù ít dù nhiều đều có một mối tình, dù là ở bên cạnh nhau hay âm thầm thương nhớ. Đó đều là những kỉ niệm đẹp mà ta sẽ mang theo suốt cả đời mình. Quãng thời gian đẹp nhất của đời mình tôi đã gặp cậu ấy nhưng rồi đành ngậm ngùi nhìn cậu ấy xa tầm với . Những đứa trẻ chún g tôi cứ thế lớn lên mà không biết rằng tim mình đã có một chỗ khuyết mà chỉ có đối phương mới có thể lấp đầy. Mối tình thanh xuân của tôi liệu có happy ending không mời bạn cùng tìm hiểu nha.…
Tôi đã nghe ai đó nói rằng: "Lá lìa cành vì gió níu lá đi hay vì cây không giữ lá lại... " Tôi chợt cười. Lá lìa cành vì mệt mỏi với một đời chỉ sống vì cây.…
Ngày đầu tiên tôi gặp em, trong màu nắng chói chang của một buổi cuối hè, nơi góc bàn vốn dĩ trống trải, em ngồi đó, vẻ mặt mộng mơ, bàn tay em gõ nhẹ trên mặt bàn, tay còn lại khẽ uốn những sợ tóc dài chạm bờ vai. Tôi đã tự hỏi: " liệu thiên sứ có biết ngẩn ngơ hay không?" Lần thứ hai tôi gặp em, khi chúng ta đã bốn năm xa cách, em ngồi trước bến xe buýt, cơ thể ướt đẫm vì trời mưa, hai bàn tay em nắm chặt vào nhau, đôi vai em run lên vì lạnh. Không hiểu nữa, dù ở khá xa nhưng tôi lại như thấy em đang khóc. Tôi đã tự hỏi : liệu thiên sứ bật khóc sẽ như thế nào?"Lần thứ cuối cùng tôi ở bên cạnh em, khi một đêm ta trút hết vui buồn, em nằm ở đó, dáng vẻ ngủ say đến mức tôi có thể chạm vào má em thật lâu. Tôi đã tự hỏi:" liệu thiên sứ khi ngủ có đẹp như thế này không?" Nhưng có một điều tôi chưa hề tự hỏi, vì nó tồn tại như một lẽ dĩ nhiên, đó là thiên sứ luôn xinh đẹp nhất khi cười. Ôi thiên sứ của tôi, nếu không thể ngắm được em khi cười thì tôi thà bán đi đôi mắt của mình còn hơn, thế nên, vạn lần xin em, hãy cho đôi mắt của kẻ si tình này một chút giá trị, xin em đừng khóc nữa... Gió mùa hè nổi lên rồi, từng cơn gió mang theo hơi nóng chạm vào da thịt tôi. Như cách tình yêu đầu đời chạm vào trái tim tôi, vừa đau rát, vừa hạnh phúc... Cảm ơn em đã cho tôi được yêu em... Hẹn ở kiếp sau...…
Vậy là năm nay tôi đã được 18 tuổi.Thời gian thắm thoát trôi qua thật nhanh, đến nỗi tôi cứ tưởng chừng như vừa mới xảy ra từ hôm qua vậy, tôi vẫn nhớ như in.......…
Tình yêu luôn mang đến một cảm xúc tuyệt vời nhất nhưng nó cũng có thể đẩy con người chúng ta vào tận đáy vực thẩm!!!Liệu tình yêu có thể duy trì nếu nó xuất phát từ một phía?! …