Em Can Anh
…
Chuyển nick...vừa làm biếng viết…
Một nụ hôn hoặc hơn cả thế..Fic được dịch từ ao3 và chưa xin được suộc từ tác giả nên các vợ đừng đem đi đâu nha, iu iuLink fic gốc: https://archiveofourown.org/works/66192046…
31 Câu chuyện xoay quanh vị boss trẻ đời mười Vongola và dàn hộ vệ của cậu. --------------Đây là chủ đề tất cả thành viên hộ vệ nhà Vongola đều có cảm tình với Tsuna kể cả Lambo vẫn 5 tuổi hay Chrome là hộ vệ nữ duy nhất. Bạn nào không thích có thể click back. Mình dựa vào những từ ngữ đặc biệt này để cải thiện khả năng viết lách, viết nên những câu chuyện tương tác nhỏ giữa Tsuna và bạn bè cậu. Đồng thời mình cũng khá vã AllTsuna Ý tưởng từ @Sqirreltastic https://hanakowriting.tumblr.com/--------------*Disclaimer: các nhân vật không thuộc về mình mà thuộc về Amano Akira-sensei *Author: Squish-tan/Hajiko/RiceLover0302Đừng mang đi đâu khi chưa có sự chấp thuận của mình.…
Seong Je khó tán lắm.…
nani…
Tên gốc: 我好像把你丟了Thể loại: loveboy, HE, hiện đạiTình trạng : chưa hoàn thànhTác giả : 小榟月 ( Tiểu Tử Nguyệt )Trans: Đàm Vũ Thần ( 譚雨晨)Nhân vật và tình tiết trong truyện đều la hư cấu tuyệt đối không áp dụng vào hiện thực.2. Nội dung được dịch dưới sự cho phép của tác giả, vui lòng không Reup dưới mọi hình thức.Xin cảm ơn!…
alo…
"Ngày hôm đó, tôi đã viết, một bức thư thật dài. Gửi tới vầng trăng, nhưng vầng trăng ấy, vẫn không thể nào, tỏa sáng rạng ngời như cậu được, nên tôi đã thấp lên một ngọn nến. Tại khu công viên tối tăm ấy. Tiếng hót của một chú chim vô danh khẽ vang lên. Cậu đang ở nơi đâu, hỡi cậu. Sao cậu lại rơi lệ, nơi này chỉ có mình tôi và cậu thôi mà. Tôi với cậu, và cậu thôi. Bước chân vào màn đêm đen tối ấy, giọng nói trong trẻo như tiếng hát của cậu. Một bước, rồi lại thêm một bước. Đưa tôi tới bình minh rực sáng, nhưng bình minh rồi cũng dần tan đi. Và khi vầng trăng chìm sâu trong giấc ngủ. Sắc xanh rạng rỡ bên tôi cũng dần tan biến theo.Hôm nay cũng vậy, tôi vẫn sống một cách chậm rãi. Tôi vẫn thong thả rải bước. Anh dương khiến tôi muốn nghẹt thở. Cả thế giới như muốn lột trần tôi. Tôi chẳng làm được gì, không còn cách nào khác. Chỉ có thể nhặt lên lên từng mảnh vỡ của bản thân dưới ánh trăng ấy. Gọi cậu là đứa trẻ của trăng, chúng ta đều là con của vầng trăng ấy. Tôi hít vào luồng khí lạnh của màn đêm. Đúng vậy, chúng ta đều đang sống và chết cùng một lúc. Nhưng hãy cứ mở mắt ra đi. Như bộ phim đó, như câu thoại đó. Cả thế giới này đều sáng bừng sắc xanh dưới ánh trăng rạng rỡ...."_4 O'clock_…
ảnh…