Motip cũ rích, cưới trước yêu sau.Tổng tài lạnh lùng, trong ngoài bất nhất Jeong JihoonBệnh tim bẩm sinh, máu liền nhiều hơn máu não Kim HyukkyuĐây là câu chuyện cảm lạnh về tình cảm của tổng tài và cô vợ nhỏ của anh ấy.…
Jeong Jihoon hay Kim Hyuk kyu đều luỵ một người đặt trong tim mãi không thay đổi. Nhưng có thật sự là như vậy?Vấn đề đã xảy ra khi họ chỉ là partner nhưng đứa trẻ trong bụng Hyuk kyu là thế nào?Một bước ngoặt mới đã mở ra…
"dù chẳng phải là mối tình đầuhai ta đã từng tan vỡ ngỡ chẳng có người sauem ôm mộng về một giấc mơ yêu đương ngọt ngàoanh cũng học vài cách yêu thương ai làm sao"------olew ft. ngắn-vườn hoa con cá𝓵𝓪𝓷𝓲𝓶𝓲𝓻𝓬…
Kiếp này không được...thì kiếp sau.Câu nói ấy từng nhẹ như gió, như nụ cười dưới mái hiên ngày nắng nhạt. Nhưng khi thời gian trôi qua, khi cái gọi là "kiếp sau" cứ lặp đi lặp lại như một bản án không hồi kết, thì mới hiểu...không phải tất cả lời hứa đều là hy vọng.Qua bao vòng luân hồiKhông biết đã từng ch3t đi bao nhiêu lần, từng sống lại bao nhiêu kiếp, từng lạc bao nhiêu chốn nhân gianChỉ có mình là nhớ.Chỉ có mình là gánh cả ký ức của trăm năm, của ngàn năm, của hàng vạn lần gào thét trong tuyệt vọng, khóc cạn nước mắt rồi, vẫn không thể thoát Như một đứa trẻ đứng giữa lễ hội đèn trời, ngẩng đầu nhìn ánh sáng bay lên, trong tim bỗng dâng trào cảm giác mất mát dữ dội. Nhìn thấy một người đứng giữa dòng người đông đúc, quay đầu nhìn lại. Đôi mắt lạ nhưng thân thuộc đến rợn người. Không gọi được tên, không nhớ được điều gì, chỉ biết chạy theo. Nhưng đèn tắt. Người lẫn vào bóng đêm. Lạc mất.Mỗi kiếp, lại đau thêm một chút.Mỗi lần tái sinh, vết thương trong lòng không mất đi, chỉ sâu hơn.Tình yêu ấy không còn đẹp. Không còn dịu dàng.Nó trở thành ám ảnh. Trở thành gánh nặng. Trở thành xiềng xích siết lấy cổ, khiến mỗi nhịp thở đều nghẹt thở, mỗi bước chân đều nặng như đá đeo chân.Biết là không nên tiến lại gần.Biết là nên quay đi.Nhưng không làm được.Lại bắt đầu một hành trình mới. Một cuộc đời mới để lặp lại những điều cũ. Gần nhau- rồi lạc nhau. Thương nhau- rồi tổn thương nhau. Nhận ra nhau- rồi mất nhau.Luôn là mình nhận ra trước.Luôn là người ấ…