Hibari Kyoya là hộ vệ Mây Vongola Decimo.Nhân dịp trở lại Nhật Bản, hắn về Namimori thăm cha mẹ thì biết được tin shock....Hắn bỗng dưng có thằng em họ từ trên trời rớt xuống cùng 6 đứa cháu!!!???Khoan khoan.....Đã thế tên đó còn nhờ cha mẹ hắn, bắt hắn trông lũ cháu!!!???Sao cũng được, hắn cũng chả để tâm mấy. Miễn là lũ động vật ăn cỏ đó xứng đáng để cho hăn cắn chết là được.Cp: All27, anh em Sakamaki x Yui Komori.Warning: Ooc. Quăng nhân phẩm cùng tiết tháo cực mạnh, thỉnh click back ngay và luôn nếu không thích ứng được.Bìa được des bởi @Crevan_GessoKHÔNG RE-UP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC!!!…
Vẫn là đôi mắt xanh dương biết nói đó, vẫn là mái tóc đen xoăn nhẹ đó nhưng mà hình như ngoại hình không đúng lắm thì phải ?!! Sao cơ? Là con nít !! Từ bao giờ bất lương có tiếng ở Nhật Bản lại kiêm thêm việc trông trẻ thế này! Cơ mà đứa trẻ ấy trông cũng đáng yêu...Thôi kệ...*Lưu ý : có ooc nhen, truyện nghiêng về cuộc sống đời thường của Takemichi và các anh, motif không giống theo cốt truyện 100%*Tác giả: DNi000 *Không đăng nơi khác khi không có sự cho phép! Truyện chỉ đăng lên wattpad. Cảm ơn mọi người đã đọc. <3* 15/8/21…
\\\KHUYẾN CÁO - PHẢI ĐỌC CHAPTER 0\\\-----Khi bóng người rơi vào đáy mắt, linh hồn hoá lồng son trói chặt một đời. Không khoa trương như những người bạn giàu có, không rực rỡ như những "mặt trời" trong gia tộc, 'người ấy' khác hẳn mọi tiêu chuẩn mà Ryu Seok-jin đặt ra. Anh đứng đó trong ánh đèn mờ, giữa những thú vui vốn trần tục và nhuốm màu sắc dục nhưng vẫn tản mát ra một cảm giác bình lặng và điềm tĩnh như sen. Mỗi khi nhìn vào sóng mắt của người nọ, lòng Seok-jin man mác hoá thành mặt hồ thu tự phản chiếu chính mình. Nhưng không còn là cậu út nhà tài phiệt giàu có, ở đây cậu trần trụi là chính mình. Cậu chỉ đơn giản là cậu. Người với những vết thương chất chồng trong tâm trí. Người không lấp lánh như thiên hạ vẫn tự cho.Hay chính xác hơn, cuộc sống của cậu chính là : "Người ngoài ao ước - Người trong ước "out"."Thiên hạ nhìn vào chỉ thấy những đứa trẻ sinh ra đã ở vạch đích, miệng ngậm thìa vàng muỗng bạc thế nhưng đâu ai biết rằng, phía sau ánh hào quang đó chúng đang đau đớn làm người. Lay lắt như ngọn nến bất cứ lúc nào cũng có thể thổi tắt, bị chiếc xích ngọc ngà trên cổ kéo lê từng bước trên ván cờ lớn giữa các gia tộc.---Note : 1. Cảnh báo có thể OOC !!! 2. Truyện ngắn, còn một hố chưa lấp xong nhưng tự dưng thấy ảnh cái có ý tưởng :)) Để nhẹ cái plot ở đây, ít hôm cook.…
Sẽ ra sao nếu Nakamori Aoko vô tình vướng vào rắc rối khiến bản thân bị teo nhỏ?Hoảng sợ, đau khổ là điều đầu tiên ập đến, giống tên thám tử nào đó cô không thể nói cho Kaito biết sự thật. Vì Aoko biết, Kaito cũng đang giấu cô một chuyện nào đó. Đừng hỏi lý do, đó chính là trực giác của phụ nữ.Trong lúc hoảng loạn, cô đã gặp gỡ cậu bé Edogawa Conan đang truy bắt Kaitou Kid. Cậu bé ấy thông minh đến mức chỉ tiếp xúc một chút đã biết cô bị teo nhỏ.Truyện viết theo góc nhìn của Aoko. Hoặc là không =))( Trong Detective Conan có nhiều sự tương tác giữa Kaito và Ran rồi nên tôi muốn thấy sự tương tác giữa Conan và Aoko nữa.)…
Author: Raidenki EmylinThể loại: không hẳn là nhẹ nhàng, thanh xuân vườn trường, nhất thụ đa công, đam mỹ, BL, Romance, có từ thô tục nên cân nhắc.Couple chính: AllBoiKhông chuyển ver hay copy khi chưa có sự cho phép của tôi.Muốn lấy ý tưởng? Hãy xin phép.Không chấp nhận gạch đá vì đây là Couple của tôi, tôi ship. Không liên quan đến Couple khác.Nhân vật thuộc về hãng Monsta còn khiến nhân vật bị Ooc là tôi. Cốt truyện thuộc quyền sở hữu của tôi!!Có sự góp mặt của một vài người bạn thân thiết của tôi!…
Đây là lần đầu tiên mình làm truyện,nếu sai xót mong thông cảm :))Thể loại:Đam mỹ (nếu kì thị mong thoát ra) Lưu ý:Nhân vật sẽ bị OOC,hơi thô tục(nếu có) và MY AU…
Tên gốc: 柯南:人前真酒,人后白月光的我Tác giả: 杪春酒Nguồn: Cà chuaConvert: Yuurin_chanThế giới giả tưởng【 Conan + hệ thống + cứu vớt cảnh giáo tổ + vô cp\ mua cổ + hắc chuyển hồng 】 rượu giếng dao từ sinh ra liền vẫn luôn ở tổ chức, nghe nói cha mẹ nàng là tổ chức thành viên, cho nên theo lý thường hẳn là, nàng kế thừa cha mẹ chức vụ, trở thành tổ chức một người bác sĩ. Vốn tưởng rằng nhật tử sẽ như vậy đâu vào đấy sinh hoạt đi xuống, không nghĩ tới có một ngày, tổ chức vào được một cái không muốn sống gia hỏa.Rượu giếng dao rũ mắt, nhìn về phía ngã trên mặt đất nam nhân: "Ngươi đổ máu...…
Title: [ĐN Tokyo Revergers] Tôi không phải bất lương Author: Tiêu Thiên Lạc Tình trạng: đang tiến hành ...Tiệm bánh Sakura nằm trên một con đường ở phố Shibuya.Nơi đây luôn chào đón tất cả mọi người dù họ là ai.Và chủ tiệm bánh là một cô gái rất xinh đẹp.Những người tới đây dù nam hay nữ ngoài việc ăn bánh ra thì họ còn một việc khác nữa là ngắm cô chủ tiệm làm việc....⚠ Tất cả các nhân vật đều thuộc về Wakui Ken - sensei nhưng số phận của họ là do tôi quyết định. ⚠ Nhân vật có thể sẽ OOC!❌ Truyện chỉ đăng trên wattpad và mangatoon. ❌ Vui lòng không mang truyện của tôi đi bất cứ đâu khi chưa xin phép.…
Những câu chuyện hằng ngày của Kuroro và chồng bé của gã Kurapika....♡Warning: Lệch nguyên tác, OOC, không đi theo mạch truyện chính, có yếu tố tình cảm giữa nam với nam cân nhắc trước khi xem!!!♡Nhân vật gốc thuộc về Yoshihiro Togashi nhưng trong truyện này họ thuộc về tôi!!!♡Mỗi chap là một câu chuyện khác nhau không có tính liên kết. Nên sẽ là HE hoặc SE (đa số là He nên mọi người yên tâm) ♡Cre ảnh: Kuroro and Kurapika | Pop Team Epic | Know Your Meme.♡Credit: @_Hanshi_NI_♡một tí niềm vui nhỏ của tớ:♥︎11/08/2022: #1 Kuroro. ♥︎11/08/2022: #3 Kurokura.♥︎18/08/2022: #5 Kurapika.…
"Kẻ mạnh không phải kẻ chiến thắng, kẻ chiến thắng chính là kẻ mạnh"Em cười vào mặt tao, môi em sơn một màu son đỏ, nghiểm nhiên đang khinh bỉ tao. Tao vẫn không thể hiểu được, em lấy tư cách gì để có thể ngạo nghễ như thế.Trong hoàn cảnh thạm hại như này, em dựa vào điều gì để có thể phách lối một cách lố bịch như thế.Máu em óng ánh chảy dài trên mặt, ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt em, lạnh ngắt lòng người. Nhưng tiếng cười em thì chói chang, xe toang cả màn đêm."Xé nát lòng người"…
Nhìn bé Phúc đi anh Tuấn Anh ơi❗️OOC, có sử dụng từ ngữ tục tĩu❗️--------Không được phép mang lên trước mặt chính chủ hay bất kỳ mặt trận nào dù to hay nhỏ.…