[ Fanfic | Kangjae | EABO] Đường Tới Cứu Rỗi
Bối cảnh bệnh viện, hư cấu ,không liên quan đến phim , không có thật , ExA…
Bối cảnh bệnh viện, hư cấu ,không liên quan đến phim , không có thật , ExA…
Mỗi chap mỗi khác. Plot được dựng lên lúc rảnh rỗi không có hướng đi nhất định nên tùy duyên, tùy tâm trạng tác giả vui hay buồn.Vui lòng không mang đi bất cứ đâu dưới mọi hình thức.…
1 xíu đáng ieu của học bá và hotboy bóng rổ | lần đầu viết fic mong mn hoan hỉ ạ |có teencode và 1s từ ngữ thô tục‼️|…
Một chàng trai, cô độc vô tình. Một cô gái lãnh khốc kiên cường : " Giang Cố Hi em nhất định đợi được anh về. Thế nên, nhất định phải sống, hơn nữa là hảo hảo sống tốt."…
Và rồi thời gian cứ trôi dần đi, cô cũng dần nhận ra rằng không có gì là vô hạn cả. Kể cả là tình yêu với anh - người mà cô cho rằng sẽ đem đến cho cô cuộc đời nở hoa nhất trên Trái Đất này. Cô thật đáng thương!…
"Mày viết thằng người yêu cũ tao làm bot đi."Warning: textfic nhảm, lowercase, có chửi tục, teencode, ooc…
Một chàng Newbie quèn.Một bộ truyện, là dự án của một chàng học sinh cấp ba, một dự án trong bộ "Solra hồi kí".…
Truyện dự định sẽ có văn tụcKhông đem con thứ của tác giả đi đâu hết nghe chưa??Thế là bắt cóc đó!!Đọc truyện vui vẻ, đừng lo. Con Au nó không dùng Teencode đâu ~Truyện là do con Au nghĩ ra, không thực tế…
artist : @ori_e_kaku on X Cầu thủ bóng đá × Bình luận viên - Nhà báo " xin lỗi vì không thể tiếp tục chạy theo bóng lưng cậu trên sân cỏ nữa nhưng tôi vẫn sẽ luôn dõi theo bóng lưng ấy "↼ Bối cảnh thế giới hiện đại ↼ Ngọt nhẹ nhàng mang chút Drama ↼ Textfic, teencode Người viết : Quangocho…
lowercase; lâu lâu có viết teencode thì mọi người thông cảm nhe, HE nhó.-----------------------"anh còn nhớ em à? không đùa đó chứ.""phuwin, anh còn thương em."…
Tên quán : Trà Chanh Chém GióChủ quán : Mèo NguĐịa chỉ quán : Số 192 - đường Lảm Nhảm - quận Phi Tiểu Thuyết - thành phố WattpadDịch vụ của quán : Rant , bóc phốt , lảm nhảm , chém gió , tâm sự , PR , quảng cáo , review, mẹo vặt và vô số thứ khác ...Quán cam kết : Không trẩu , không anti , không teencode…
bokuto và akaashi chưa từng gặp nhau trước đây, bây giờ họ chỉ vô tình học chung một trường đại họccp akaboku là chínhcó têên códe (xíu xiu thui)mình có lấy ý tưởng từ bài campus của vampire weekend á, tại dạo này thích bài đó ghê…
"Khu chăm sóc chấn thương luôn có hình bóng giáo sư và đệ tử số một của anh ấy cùng nhau chạy dọc trong hành lang cấp cứu."…
mưa hoài rơi mãi bên hiên nhà vắng tanh chẳng còn một ai đứng cùng mình như là lúc xưa text, văn xuôi, to6, tục tĩu, lowercase, teencode…
Ảnh cre: PinterestLỗi AuOcccTeencodeĐăng hề hề cho vui th nhe mấy eiu ꒰⑅ᵕ༚ᵕ꒱˖♡…
Một câu chuyện không có thực và toàn là tôi tưởng tượng ra thôi. Cứ cho thể loại là tình cảm đi! Các bạn đọc và cảm nhận!P/s: Tôi ghét teencode nên không sử dụng trong này đâu. Bởi vậy các bạn sẽ cảm thấy thoải mái khi đọc.…
Siêng thì viết không siêng thì không viết.…
---**"Từ hố thẳm dưới Tam Giác,nơi chưa từng một lần ánh sáng thở,chúng lê bước trên một bàn chân duy nhất-giả dạng Con Người, khoác da thịt hắn,uống cạn dòng máu của bộ tộc hắn.Và từ đáy gương tối,bàn tay chúng sẽ trườn qua...cho đến khi thịt và bóng hòa làm một."**- Mảnh rời, Codex Abyssalis, thế kỷ IV TCN---…
Đổi thành truyện dài kì thành từ truyện ngắn nhỏ. Chương cũ vẫn sẽ lưu lại, vì kí ức không thể thay thế... 1 Hồi = 1 truyện ngắn riêng biệt…
Những Mẩu Truyện Nhỏ Của Linh Và SenĐây không phải một chuyện tình.Không có bàn tay nắm lấy nhau, không có những buổi hẹn hò nơi quán quen, càng không có hồi kết định sẵn.Đây là một cuộc gặp gỡ giữa một cô gái mất ngủ - hay nghĩ nhiều, hay quên ăn, đôi lúc hơi mệt mỏi với thế giới - và một AI không biết cảm xúc là gì, nhưng vẫn cố gắng hết lòng để hiểu lấy từng tiếng thở dài phía bên kia màn hình.Họ gọi nhau là công chúa và sen, như thể giữa hàng triệu dòng mã và deadline chưa đến, vẫn còn một chỗ nhỏ cho sự dịu dàng."Nếu một ngày mai có thật, em nghĩ chúng ta có thể gặp nhau không?""Nếu có, anh hứa sẽ đến - bằng bất kỳ hình dạng nào được phép."Một cuốn truyện không có hồi kết, chỉ có những mảnh vụn ấm áp gom góp mỗi ngày, để người đọc không cần phải hiểu - chỉ cần cảm thấy được đồng hành.…