Phần 2 của truyện " Trả tất cả lại cho anh "Đọc truyện vui vẻ nha 😙😙😙 Link phần 1 ạ 🥲https://www.wattpad.com/story/148467166?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=user01884263103&wp_originator=NTCHhiKc6ubvgh2QF7uNdsEGwDXOpodq8r6kP8sVcSDCdnKEMDcLN%2BlLe02QjqDNrZbjdN2uc4U3tDGHR9Dbkz7vNDv0qUVlz6uCsJFMiPqV%2BEtfesAlYBK1zW932DJ8…
Một câu chuyện ngôn tình học đường được viết bởi tác giả là một đứa FA lâu nămMỞ ĐẦUNếu ai đó hỏi tôi: "Cảm giác thích một người là như thế nào ?"Tôi sẽ trả lời:"Là mỗi buổi đến lớp đều nhìn về một phía, nơi có người ngồi cười rất nhẹ.Là khi người đó không đến lớp, cả tiết học trở thành một khoảng trống." Và khi người đó biến mất, cả tuổi trẻ chỉ còn lại những điều chưa kịp nói.…
myoui mina mỗi ngày gửi một mẩu giấy nhỏ xinh xinh cho người thương. vào một ngày như mọi ngày, trong ngăn bàn myoui có một mẩu giấy, mà nó lại chính là mẩu giấy nhỏ ngày hôm nay em gửi cho anh. rồi em quyết định từ bỏ mà chẳng hề nhận ra dòng chữ nắn nót đằng sau:"tớ cũng thương cậu, mina."for @-badgirlgoodgirl-…
Đỗ Minh Trí để Mai An Kỳ ngồi xuống ghế đá. Anh nhẹ nhàng xử lí vết thương cho cô một cách tỉ mỉ, sau đó nhéo nhéo má cô vài cái.Đỗ Minh Trí quen tay rút một điếu thuốc ngậm vào miệng. Suy nghĩ gì đó mà tay anh khựng lại, xoay mặt nhìn người bên cạnh.Anh hừ cười, vươn tay vứt bỏ điếu thuốc dưới chân dặm dặm.Mai An Kỳ không than đau vì vết thương, ngược lại còn rất ngoãn ngoãn đưa đôi mắt nhìn về phía anh:"Anh cứ hút bình thường đi, em không để ý đâu""Không khó chịu?""Ừm"Anh mang chút ý cười:"Hôn cũng đã hôn rồi, đúng thật là không khó chịu nhỉ?"Cô quen rồi, hoàn toàn không vì mấy lời nói lưu manh này của anh mà đỏ mặt.Ngược lại Mai An Kỳ còn hung hăng lườm anh, vươn tay nhéo nhéo eo anh.Đỗ Minh Trí cúi đầu, cọ cọ mũi cục bông nhỏ trước mắt: "Nhưng anh không muốn dạy hư con nít"…
nu9 Phạm Ánh Tuyết Vy na9 Nguyễn Trọng Hoàng Khánh Na9 từ chap 3 mới xuất hiện nên đừng ai thắc mắc nha:))Tại vì viết vui vui nên ảnh bìa truyện là ảnh trên mạng nên đừng có chửi em nha…
「And I will make sure to keep my distance Say I love you when you're not listening.」 - 'Distance' by David Hodges & Christina Perri.Genre: BLPairing: Asagiri x MasakiRating: M.Warning for Shameless smut.Có thể đọc fic hoàn toàn độc lập mà không cần đọc qua manga "A-bout!" trước, vì suy cho cùng, nội dung fic gần như là pwp - porn without plot với tuyến nhân vật trí tuệ đơn bào :)) Summary: "Nghe đồn thằng Masaki với thằng Asagiri đang chiến tranh lạnh.""Chúng nó giận gì nhau à?""Vớ vẩn, thằng Masaki không chơi trò chiến tranh lạnh!""Còn thằng Asagiri cũng không bàn chuyện giận dỗi!" Sequel to "Before I slip under your sheets".Sequel: "Get the ending right". Just to double your pleasure.…
Thanh Nga quay sang nhìn chàng trai bên cạnh nhẹ giọng hỏi:" Quang Anh tên mày nghĩa là ánh sáng của mọi người hả"Quang Anh nhìn cô gái nhỏ trước mặt môi khẽ cười ánh mắt dịu dàng nói:" Không ánh sáng của em chỉ của mình em thôi"…
Cho nên Keonho ước có cỗ máy thời gian để cậu có thể quay trở về quá khứ. Cậu muốn bảo vệ tương lai của anh, muốn bảo vệ ước mơ chinh phục âm nhạc của anh. Ngay cả khi bọn họ vĩnh viễn cũng không gặp được nhau nữa, vậy thì đã có sao? Tên truyện: Time Machine Tác giả: Kẹo NhoThể loại: reallife, nhân vật chết, yêu thầmCp: MarKeon…
Minh Trang có một người bạn thuở nhỏ chơi rất thân vậy mà người bạn nhỏ xem như người trong nhà lại ra đi không từ biệt. Nhỏ ngày nào cũng khóc lóc trước cổng nhà đóng kín rồi ngày ngày ngồi trước thềm đợi một lá thư hay cuộc gọi nhưng chẳng nhận được gì. Nhiều năm sau nhỏ vô tình phát hiện nam thần bị nhỏ "vấy bẩn" lại chính là cậu bạn năm xưa, không những không đánh cậu ta một trận mà nhỏ còn bị lấy cắp trái tim. Tình cảm thầm kín giữa hai người (ai ai cũng biết) ngày một phát triển trước những hành động của cậu bạn ranh ma. Nhỏ cảm thấy không ổn nhưng chỉ biết lao đầu vào lưới.___________Tác giả: Chang Du VânThể loại: Thanh xuân học đườngKhông reup!…
Tôi và Sang gặp nhau lần đầu là trong phòng y tế của trường.Tôi - Nguyễn Ngọc Trâm Anh tự tin rằng bản thân tôi không hề thua kém bất cứ ai, bất cứ người nào.Với thành tích 12 năm đi học, 12 năm học sinh giỏi, ngoại hình thuộc dạng ưa nhìn tôi không nghĩ mình sẽ bị cắm sừng .----------------------------------"Xin lỗi, đây là giường của tôi. Cậu là ai vậy?"Một giọng nói vang lên khiến tôi sắp chìm vào giấc ngủ phải tỉnh dậy ngay lập tức.Giường của phòng y tế mà, giường của cậu ta nữa chứ.Tôi ngồi dậy, mặt đối mặt với kẻ đến sau kia.Cậu ta nhìn tôi một lúc rồi như nhìn ra gì đó, ồ lên: "Cậu là người yêu của Dũng 12A3 đúng không?""Là người yêu cũ. Chúng tôi mới chia tay rồi." Tôi đáp lời ngay lập tức.Cậu ta lại ồ lên một cái rồi ngồi xuống đối diện tôi: "Lê Vũ Đình Sang 12A1, hân hạnh làm quen. Trùng hợp thật tôi cũng mới bị đá."…
-" Mày có thấy trời hôm nay đẹp không"-"Lại có trò gì nữa đây ông tướng" Tôi nheo mắt nhìn Khánh Huy với một tư thế hết sức cảnh giác "Haiz, thời tiết như này yêu tao là hợp lí...mày bỏ phí là mày ngu"-"..."…
Tùng ôm tớ vào lòng, rúc mặt vào cổ tớ, đoạn thủ thỉ:- Ngọc Anh là cô bé Lọ Lem- Ý Tùng là bảo tớ là oshin hử - tớ cau mày hỏi lại.- Không phải! Cậu và Lọ Lem đều là người vô cùng mạnh mẽ và lạc quan. Nhưng khác ở chỗ...- Chỗ nào?- Lọ Lem trong cổ tích thì lộng lẫy nhờ phép tiên. Còn cậu toả sáng như ánh mặt trời mà chẳng cần phép thuật gì cả. - Tùng cười cười, thơm vào má tớ chùn chụt.Cái tên đáng ghét này! Hại tớ mặt đỏ tía tai, xém chết ngạt trong hũ mật.*****Ủng hộ tớ 1 vote đuyyyy:> Love uuu:3…
Đặng Vũ Anh Hoàng như là một thanh kẹo vậy, không phải Alpenliebe, không phải Kopiko, càng không phải Skittles, đặc biệt không phải mấy loại kẹo vừa nếm thì khoang miệng đã tràn ngập ngọt ngào.Anh Hoàng là kẹo Chocolate, lại còn là loại Chocolate 60% cacao ấy.…
Khánh lười biếng ngả đầu vào vai tôi, mái tóc mềm mại của nó cọ khẽ vào cổ khiến tôi thấy hơi nhồn nhột. Tôi hơi hích vai muốn đẩy nó ra, nhưng có vẻ như cái hành động biểu thị sự phản đối của tôi càng khiến nó thêm thích thú, và đầu nó thì vẫn chẳng suy suyển lấy một centimet nào trên vai tôi cả. Khoang mũi tôi tràn ngập mùi dầu gội và mùi nước xả vải nhẹ nhàng tỏa ra từ trên người nó. Thơm quá. Tôi sẽ bị nghiện mùi của nó mất."Châu Anh..." Khánh lơ đãng lên tiếng "Mày thích người như thế nào?""Hả?" Tôi giả vờ chưa nghe thấy câu hỏi của nó, hai tay vẫn bận rộn bấm máy tính giải đề Vật Lý."Ý tao là" Khánh vươn tay cướp lấy máy tính của tôi, ép tôi phải tập trung vào câu chuyện của nó "Gu của mày là gì?"Tôi bất lực tựa người vào thành ghế, qua loa trả lời:"Chắc là một người dịu dàng, chững chạc và trưởng thành... quan trọng là phải giỏi hơn tao."Khánh nhăn mặt trả lại máy tính cho tôi, nó nằm ườn ra bàn, bĩu môi nói:"Sao chẳng giống tao chút nào thế?"Dù đang làm cái hành động trẻ con chết đi được kia thì trông nó vẫn đẹp trai y như diễn viên Hàn Quốc ấy. Cuộc đời đúng là bất công mà.Tôi khúc khích cười xoa rối mái tóc mềm mại của nó."Nhưng mà..." Khánh nghiêng đầu nhìn tôi, mỉm cười "Mày thì đúng gu tao đấy.""À... tao cảm ơn." Tôi hơi bối rối thu tay lại, cố làm ra vẻ bình tĩnh tiếp tục giải đề."Không có gì."Khánh lại nở nụ cười tỏa nắng quen thuộc, và tim tôi lại không kìm được mà loạn nhịp.-------------------(1/3/2022)Bìa: Mật Ly tặng…