Bản dịch của những Lời thơ
Những bài thơ & lời bài hát tiếng nước ngoài được dịch ra tiếng Việt theo phong cách thơ.…
Những bài thơ & lời bài hát tiếng nước ngoài được dịch ra tiếng Việt theo phong cách thơ.…
* Author: Tịnh Yên. * Rating: T.* Length: Long-fic.* Status: On-going.* Warning:- Nghiêm cấm gây war và spam dưới mọi hình thức.- Nếu độc giả thấy hay thì bình chọn, không hay thì xin mời click back.…
(Fantasy Tâm Lý | Young Adult)Bạn có dám đối diện với Quái vật trong giấc mơ của mình?Mộng Kính Vạn Bậc Thang là cuốn tiểu thuyết kỳ ảo tâm lý, khám phá mối liên hệ kỳ diệu giữa trí tưởng tượng và Trí tuệ Cảm xúc cao.Elara Mendacium đại diện cho thế hệ trẻ đang vật lộn với áp lực xã hội và sự hỗn loạn nội tâm. Khi cuộc sống của cô mất kiểm soát, cô được kéo vào một vũ trụ đối lập, nơi cô phải chinh phục 7 "Quái Vật Cảm Xúc" được mã hóa. Vậy chúng là từ đâu xuất hiện?Mỗi chương là một bậc thang mới, dạy Elara cách xây dựng Xương Sống của Mendacium từ sự điềm tĩnh, khiêm tốn, và phân tích sắc bén.Hãy cùng Elara khám phá xem làm thế nào một cô gái bình thường có thể biến những cơn ác mộng thành những bài học EQ mạnh mẽ nhất, để rồi đứng vững trên đỉnh cao trưởng thành ngay cả khi Vạn Bậc Thang đang sụp đổ.Hãy cùng đồng hành với chúng mình nhé!…
"Đau tăng trưởng là cảm giác đau nhức, khó chịu ở cơ chân của trẻ do sự phát triển của xương và cơ ở tuổi dậy thì, đặc biệt trong giai đoạn tăng trưởng nhảy vọt"…
có một mùa hè rất lạ,tụi mình là nhà, dẫu chẳng là gì cả.○textfic kết hợp văn xuôi.○lowercase.○couple: soojun - taegyu - kai.○author: gnaschelxx○warning: sản phẩm hoàn toàn do trí tưởng tượng sáng tạo, nope reup; tục tĩu.…
Quá trình tìm lại bản thân, vượt qua những tội lỗi để chiến thắngMột câu mất mát, và hành trình tìm lại chính mình giữa thế giới đã mục ruỗng. Khi tất cả đều sụp đổ, liệu con người còn có thể sống tử tế?…
"Một kẻ bất tử có thật sự được hạnh phúc?"Lamia, pháp sư của sự sống mới, người đi tìm lại mái ấm của mình. Dù nhân gian này đã không còn rối loạn, chiến tranh. Giờ đây, đất nước yên bình làm sao, nhưng bên trong cô vẫn luôn dậy sóng. "Người mà bản thâm mình luôn tìm kiếm, liệu còn sống hay không?"Đi khắp nơi trên vùng đất này, cô luôn tìm kiếm, khao khát tìm lại nơi mình thuộc về. Nhưng càng đi xa, thế giới càng muôn màu, buộc cô phải không ngừng học hỏi, không ngừng tìm hiểu về mọi thứ.Bất chấp thử thách, liệu cô có thể tìm lại được điều quan trọng nhất của cô hay không? Câu trả lời lằm ở phía sau....------------------------------------Xin chào, ừm, đây không phải là tác phẩm đầu tay của tôi, trước đó tôi đã từng hoạt động ở một cộng đồng nhỏ cho đến khi cộng đồng ấy sập.Được rồi, tôi có thói quen viết tập khá ngắn (trừ chương 1 và 2, cũng có thể sang chương 3 nếu cần), cho dễ đọc, vì phần lớn ai ở đây mà có nhiều thời gian đâu, đúng chứ? Nên mỗi tập truyện sẽ khá ngắn.Lỗi chữ? Nó là do tôi phải hoàn thành chương khá nhanh, nên không có thời gian xem lại và chỉnh sửa, nếu phát hiện, hãy thông báo cho tôi nhéHình ảnh cô gái trên bìa tác phẩm? Nó không giống với truyện, do tôi đã cạn tài nguyên để thuê họa sĩ, nên dùng AI để vẽNgoài ra, tiến độ truyện có thể chậm, vì dù gì tôi cũng chỉ là một học sinh, nên sẽ còn bận khá nhiều, vậy nhé."Chúng mọi người đọc vui vẻ" à? không đó không phải tôi, đọc thoải mái đi nhé…
Thanh xuân của Lâm Nhi bắt đầu từ một chàng trai tên Đăng Khôi.Anh ta chỉ đơn giản là luôn cư xử tử tế, kiên nhẫn và bình thản với tất cả mọi người. Nhưng chính những điều nhỏ bé ấy lại khiến Nhi từng chút một đem lòng thương anh.Từ cái hỏi thăm, quan tâm và để ý đến những chi tiết nhỏ nhất, tất cả đều đủ để khiến một trái tim non nớt tin rằng mình đặc biệt."Kẹo Bạc Hà" là câu chuyện về những rung động đầu đời, về những hiểu lầm, những tổn thương rất nhỏ nhưng lại khắc sâu trong lòng người trẻ. Là hành trình của hai con người học cách trưởng thành, học cách đối diện với tình cảm của chính mình.…
Nếu cảm xúc mạnh nhất của bạn... là không có gì cả?Trong một thế giới mà mỗi người sinh ra đều có một "Tâm Vực" cộng hưởng với cảm xúc của riêng mình - Phẫn Nộ tạo ra lửa, Bi Ai gọi về thủy triều - thì Trần Thượng Long lại là một kẻ dị biệt. Cậu sở hữu Tâm Vực "Vô Cảm", một khả năng bị sách giáo khoa miêu tả là "dị tật tâm hồn", khiến cậu miễn nhiễm với cuộc chơi cảm xúc đầy màu sắc nhưng cũng đầy giả tạo của xã hội.Giờ đây, mang trên lưng gánh nặng của người thầy và sứ mệnh tìm ra sự thật, Long phải dấn thân vào một cuộc hành trình trốn chạy. Đi cùng cậu là Lê An Nhiên, một cô gái với Tâm Vực "Hân Hoan", người duy nhất có thể chiếu những tia nắng ấm áp vào thế giới nội tâm tĩnh lặng của cậu.Bị săn đuổi bởi những sát thủ tàn nhẫn và những kẻ thao túng quyền lực, Long buộc phải học cách làm chủ năng lực bị lãng quên của mình. Cậu phải khám phá ra rằng, sức mạnh tối thượng không phải là bộc phát cảm xúc, mà là làm chủ nó từ một trái tim tĩnh tại.Trong Cuộc Chơi Của Cảm Xúc, liệu một trái tim vô cảm có thể học cách yêu? Và liệu sự tĩnh tại có phải là vũ khí mạnh nhất để chống lại một thế giới cuồng loạn?…
Chuyện tình của hai kẻ tồi tệ, trẻ trâu và thiếu suy nghĩ. Đó là những gì mọi người bàn tán về bộ đôi nức tiếng suốt vài tháng qua trước khi họ chính thức bước vào thời kì tan vỡ.Vị hoàng tử lai chọn quay về chốn ong bướm như một tay chơi của trước kia, xóa bỏ mọi lời thề hắn từng thì thầm vào tai chàng trai nhỏ bé ở dưới thân.Hot boy khoa ngoại ngữ sa sút hơn với số điểm tụt dốc không phanh và những cuộc vui không kiểm soát.Cả hai ước gì họ chưa từng gặp gỡ....• 18+• Tác giả: kelsey / @urmidnightl0ver…
Một fanfic mình viết cho Sendoh Akira. Nguyên tác Slam Dunk thuộc về tác giả Inoue Takehiko. Tác phẩm này chỉ là fanfiction phi lợi nhuận do người hâm mộ sáng tác với mục đích chia sẻ với cộng đồng và tri ân đến một huyền thoại gắn liền với tuổi trẻ. Không mang mục đích xâm phạm bản quyền.Tag: Học đường, lãng mạn, chữa lành, Sendoh x OC (female)Ghi chú: Những độc giả không thích thể loại dị tính nên cân nhắc trước khi nhấn vào đọc.Ảnh bìa: Do mình vẽ vui lòng không mang đi nếu chưa có sự đồng ý của mình.2025. Fanfic này là sản phẩm sáng tác phi thương mại. Vui lòng không sao chép, reup hoặc chuyển thể dưới bất kỳ hình thức nào mà không có sự cho phép bằng văn bản từ tác giả.…
Mùa hè năm 1976, tại thị trấn Marlow, Illinois trẻ em thỉnh thoảng biến mất.Không báo chí.Không điều tra lớn.Không ai nhớ chính xác chuyện này bắt đầu từ khi nào.Chỉ có con sông chảy thấp bất thường,nghĩa trang cũ sát bờ đất đỏ,và cảm giác rằng thị trấn này đã quen với việc mất đi một vài đứa trẻ.…
chatgpt viết nha cả nhà yêu 🫶…
Dưới bóng nắng loang lổ của mùa hạ năm ấy, thế giới chỉ gói gọn trong những bước chân chạy nhảy giữa lối nhỏ miệt vườn và tiếng cười giòn tan hơn cả nắng. Khi ấy, những trái quýt vẫn còn ẩn mình trong lớp áo xanh thẳm, cũng như trái tim hai đứa trẻ chưa một lần biết đến cái vị cay nồng làm nhoè mắt hay sự khắc nghiệt của thời gian. Chúng cứ ngỡ chỉ cần nắm tay nhau thật chặt dưới hiên nhà cũ lộng gió, thì mùa hạ sẽ kéo dài mãi mãi, và lời hứa 'ở bên nhau cả đời' cũng sẽ ngọt ngào như trái quýt đầu mùa.Kem đánh răng: Đây là fan-fiction được inspired bởi các nhân vật có thật và vài bài hát mà tác giả tâm đắc, được hoàn thiện bằng tình yêu và quầng thâm mắt.Một số nhân vật khác xuất hiện trong tác phẩm hoàn toàn là do tác giả tự xây dựng, không liên quan đến đời thực - nếu có trùng hợp thì chỉ là ngẫu nhiên.…
"Hà Giang mở ra trước mắt tôi như một bức tranh xưa cũ, những đám mây mắc vào núi, nắng tràn xuống ruộng bậc thang vàng óng như mật ong, gió len lỏi qua khe núi vang lên âm thanh như có nàng thơ đang hát một bản nhạc xa xưa. Người ta nói tuổi mười bảy bẻ gãy sừng trâu, đấy là lúc bắt đầu viết câu chuyện đời mình. Nhưng với tôi, mọi thứ lại khởi đầu từ một thân phận giả dối. Dừng chân tại đây như một kẻ lạc đường, Hà Giang cho tôi ngửi thấy hương khói bếp vào buổi sớm, nhìn thấy trời sao lấp lánh giữa đêm muộn. Tiếng khèn tưng bừng và điệu múa của con người bản làng mộc mạc, chăm chỉ. Giữa núi rừng rộng lớn đó, một bóng dáng rực rỡ như mặt trời - tự do, phóng khoáng, chẳng cần gồng mình vì cái nhìn của bất cứ ai. khiến mỗi khi nhớ về Hà Giang, trong tất cả những đỉnh núi, những con đường quanh co, thác nước hùng vĩ,... hình ảnh tôi nhớ rõ nhất lại là anh."------Mình chỉ đăng để có không khí và động lực thôi chứ chưa viết vì bận (dù đã có kịch bản dàn ý).Credit ảnh: Hung Ton (bìa tạm thời, sẽ thiết kế bìa sau.)Đây là truyện thể loại coming of age + travel + yếu tố LGBTQ+(không quá rõ ràng). Bạn có thể thử xem phần giới thiệu trong truyện để biết rõ thêm.…
Chuyện Kinh Doanh là hành trình của An - một chàng trai bước vào thương trường với khát vọng đổi đời, mang theo niềm tin, tham vọng và cả sự ngây thơ của tuổi trẻ. Qua từng câu chuyện ngắn, người đọc sẽ đi cùng An qua những lần bắt đầu, những cú ngã, những lựa chọn khó khăn, những mối quan hệ đổi thay và cái giá của việc trưởng thành trong kinh doanh. Đây không chỉ là câu chuyện về tiền bạc hay thành công, mà còn là câu chuyện về con người khi bị thương trường mài giũa, thử thách và buộc phải nhìn lại chính mình.…
#ĐÂY LÀ CÂU CHUYỆN ĐƯỢC VIẾT DỰA TRÊN CÂU CHUYỆN CỦA CHÍNH BẢN THÂN TÔI TRONG NHỮNG NĂM CẤP 3 #TOMTATChúng tôi gặp nhau năm 2018, khi mới mười lăm tuổi.Cậu - một người lập dị, ít nói, mang theo những vết thương từ gia đình.Tôi - một đứa vô tư, nghĩ rằng tình yêu tuổi học trò chỉ đơn giản là vài tin nhắn chúc ngủ ngon.Thế nhưng, giữa chuyến ngoại khóa ở Phan Thiết, cậu bất ngờ hỏi tôi một câu khiến trái tim vụng dại chấn động:"Nếu 26 tuổi t chưa lấy ai, cậu đồng ý lấy t không?"Tình yêu tuổi mười bảy, ngọt ngào nhưng cũng đầy sóng gió. Sự ngăn cấm, khoảng cách, dịch bệnh, rồi những vết nứt chẳng thể hàn gắn đã đẩy chúng tôi ra xa.Tháng 11/2021, mọi thứ kết thúc.4 năm sau, khi tưởng chừng đã quên, chúng tôi gặp lại nhau ở giảng đường đại học.Cậu đi ngang qua tôi, ánh mắt dửng dưng... như thể chưa từng tồn tại.Thanh xuân đẹp thật đấy. Nhưng đôi khi, nó chỉ đủ để ta gặp nhau, yêu nhau, rồi đi qua nhau như hai kẻ xa lạ.…
Có những người bước vào cuộc đời ta rất khẽ.Không ồn ào.Không phô trương.Chỉ là một lần ngồi cạnh ở bàn cuối lớp.Một ánh nhìn vô tình bắt gặp.Một buổi tan học đi chung đường.Trương Hồng Ngoại bước vào lớp 6A2 với tâm thế của một học sinh bình thường.Nhưng từ khoảnh khắc đó, mọi thứ bắt đầu lệch nhịp.Giữa sân trường năm 2008, những trò trêu chọc vụng về, những lần hỏi bài, những buổi chiều gió lướt qua hàng cây... dần dệt nên một mùa xuân rất lạ - rực rỡ, trong veo, và đầy những điều chưa kịp gọi tên.Đây là câu chuyện về tuổi mười hai.Về bàn cuối lớp.Về những rung động đầu đời.Và về một người... đến quá khẽ.…
"Thế giới này rất rộng lớn" - Ông nội từng nói thế. Nhưng khi lớn lên, thế giới ấy dường như thu hẹp lại trong những áp lực thành tích và những lớp mặt nạ hoàn hảo. Giữa guồng quay ấy, có những linh hồn vụn vỡ bị bỏ lại như nhành hoa dại bên đường.Minh Phong từng tin chụp ảnh là để bắt lấy "sự sống", cho đến khi cậu chọn từ chối nhìn thấy thế giới và đóng băng mọi cảm xúc vào một chiếc thẻ nhớ đầy hoài niệm đau thương.Nhưng mảnh vụn quá khứ ấy không mất đi. Nó trở thành Fotoria - một chiếc máy ảnh kỳ lạ kết nối thực tại và ký ức, giờ đây nằm trong tay Nhật Quang và Linh. Cùng nhau, họ đi tìm những Amphora - những món đồ cũ kỹ chứa đựng tiếng thì thầm của những nỗi đau bị ngó lơ.Amphora là bản nhạc Jazz chậm rãi về hành trình đi tìm quyền được ghi nhận và chữa lành. Bởi lẽ:"Nỗi đau không phải để xóa bỏ, mà là để trân trọng. Chúng ta chỉ thực sự sống khi dám mang theo những vết sẹo của chính mình.""Nếu vẽ là dùng thời gian để tái tạo hình ảnh, thì Fotoria là dùng sự kiên nhẫn để thấu hiểu linh hồn. Giữa một xã hội nơi ai cũng vội vã lướt qua nhau, bạn có dám dừng lại 15 phút chỉ để nhìn một giọt sương rơi, hay nghe một trái tim đang dần phai màu lên tiếng?"…