Jeong Jihoon,Chân thành gửi em thương nhớ; mong con đường em bước là con đường dẫn tới vinh quang, mong đời em rực rỡ và chói lọi bởi ánh sáng, mong thế gian trần trụi không vấy bẩn bàn tay em-bàn tay mà tôi khát cầu được nắm lấy.Lời cuối cùng tôi muốn viết là lời yêu em, yêu em biết bao trân quý của tôi, mạng sống của tôi, linh hồn của tôi, Jeong Jihoon của tôi.…
Tên truyện: Khách trọ, đừng như vậyTác giả: Lam Bạch SắcEditor: HeidiSố chương: 47 chương + 3 Ngoại truyệnTình trạng: HoànThể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HàiCP chính: Địch Mặc x Lãnh TĩnhVăn ánAnh là một người đàn ông lỡ đường nên xin quá giang, còn cô lại là một chủ nhà. Nhưng điều đáng lạ hơn, trong nhà cô lại không có nổi chiếc giường. Điều này hết sức nghiêm trọng, rất rất nghiêm trọng ! Không có giường, chẳng nhẽ lại để 'khách trọ' nằm đất mà ngủ sao ? Sao cô lại có thể để như vậy được chứ ?Nhưng cuối cùng, cô cũng đành phải để 'khách trọ' nằm dưới sàn nhà lạnh như băng mà ngủ. Anh nằm sấp ngủ phơi lưng trần săn chắc rất chi là bắt mắt, rất chi là gợi cảm đã thành công khiến máu sắc nữ của cô lại trỗi dậy, khiến cô nghĩ đến những chuyện mà bản thân không thể nghĩ đến. Cố gắng nhắm mắt lại để kiềm chế, nhưng cái máu sắc nữ kia, rất khó có thể dập tắt. Cô luôn luôn cố gắng kiềm chế chính mình, nhưng anh lại dường như cố ý khoe thân thể gợi cảm của bản thân. Cơ thể của cô khẽ căng cứng, trong miệng lẩm bẩm như niệm chú 'không thể, hắn là khách trọ'. Chuyện khiến cô bất ngờ hơn chính là anh lại thiếu nợ cô. Trong đầu bỗng nổi lên một suy nghĩ không mấy logic, phải chăng anh làm vậy là đang cố ý dùng thân thể để bù đắp cho cô?P/S: Mình re-up truyện để đọc offline và chia sẻ các bận hay đọc offline. Mình có ghi tên editor rõ ràng nên đây không phải truyện do mình edit. Cảm ơn tác giả và editor nhiều!…
[ Đồng Tác Giả ] : KHƯỚC LÃNG YỂN ( Bút danh )• Truyện thuộc thể loại BDSMNgách [ Belly Punch ], [ 腹パン ], [ Đấm bụng ]*Lưu ý: truyện chỉ phù hợp với một số đối tượng độc giả. Nếu bạn không có hứng thú với thể loại tác phẩm này, xin hãy bỏ qua.=================="Cô gục ôm lấy bụng. Hay lòng bàn tay ấn chặt vào vùng bụng đang đau đến điên dại...." Giập ruột mất... "...Giọng nói vang lên trong đầu của Rena...Ban đầu, đó là nỗi đau. Một nỗi đau không sắc nhọn, mà quặn thắt và đặc quánh. Rena cảm thấy như có một bàn tay vô hình đang bóp nát và xoắn vặn toàn bộ ruột gan cô lại.... "Yamada Kidoharuto, một học sinh nhưng đồng thời là một thành viên của " Đông Phương Ma Pháp Hội ", tổ chức ngầm có liên quan tới giới học thuật kỳ dị tại Nhật Bản. Câu chuyện là một trong Những biến cố ly kỳ khác xảy ra xung quanh hành trình của Ki, thiếu niên mang bí danh [ Deuterium ]. Rena, nữ sát thủ đầy cá tính có biệt danh [ Plasma ] - tượng trưng cho những cú đá xé gió nhanh như điện xẹt và cực kỳ mạnh mẽ của cô. Những cuộc đối đầu rắc rối ~...…
Pháo hoa kìa, tôi cảm thán: "Đẹp quá!" Anh hỏi tôi: "Em muốn ước gì trước thềm năm mới không?"Nhìn lại thì chẳng có điều gì phải ước mong, đời tôi quá hạnh phúc và đầy đủ rồi.Hoặc có lẽ khi đã đau đủ rồi, đến mức mà dẫu em có ước mong điều gì xa vời hơn thì cũng chẳng bao giờ thành hiện thực đâu.…
"Bác sĩ Park ơi, tim em đập nhanh quá trời, có phải em bị bệnh rồi không ạ?""Đàn em Choi, có phải em đến nhầm khoa rồi không?"Couple: Choi Wooje x Park Dohyeon Auth: Hanely Care ảnh: lụm trên Pinterest…
Tác giả: Tọa Chước Linh Linh ThủyCó khắc phụ chi danh, bị gia nãi ghét bỏ, vẫn là giả "Nam đinh" một quả, xuyên qua mà đến nông học thạc sĩ Đỗ Cẩm Ninh tỏ vẻ không sợ:Trước viết thoại bản, tiến học đường làm học bá, lại đến phân gia. Tuần hoàn nuôi dưỡng, chiết cây cây ăn quả, cải tiến lúa loại, làm cổ đại "Viên Long Bình" cũng không tồi a.Mỗ nam: Huynh đệ, ta xong rồi, ta giống như mắc phải đoạn tụ chi chứng.Đỗ Cẩm Ninh: Sai! Ngươi đó là mắt mù chi tật.PS: Đây là một cái hiện đại nông học thạc sĩ xuyên thành cổ đại nữ học bá, một đường khoa khảo trở thành đại tư nông, vì cổ đại nông nghiệp phát triển làm cống hiến chuyện xưa.--------------…
Cp: Lee "Gumayusi" MinHyung x Moon "Oner" HyeonJoon"Dù trải qua bao nhiêu bão giông cuộc đời vẫn có người che chở cho em, vẫn có người cho em chốn về" ...."Ấm áp của em, mặt trời của em, yêu thương của em"....…
"năm ấy, hình ảnh cậu nhóc 9 tuổi kéo tôi vào lề đường, tránh ý định tự tử ban đầu, đã khắc sâu tâm trí. Cả đời này thề rằng chắc chắn sẽ tìm cậu giữa hơn trăm triệu người dân Việt Nam. Bây giờ tôi tìm thấy cậu rồi." Đào Minh Uy: 16 tuổi, tóc dài phủ qua gáy, hầu như mắt luôn bị tóc mái đâm phải. chiều cao 1m67, có chút gầy ốm. Sống trong gia đình cả bố lẫn mẹ đều là giáo viên nhưng căn bản cậu không hứng thú việc học, nỗi sợ lớn nhất là Ngữ Văn. thường xuyên trốn tiết, tụ tập với đám con trai cắm net và hút thuốc.Trần Thanh Linh: 16 tuổi, tóc chia ngôi, cắt tỉa gọn gàng. chiều cao 1m73, lợi thế chiều cao có tập luyện bóng đá và cầu lông nên thân hình cân đối, vai rộng. Từ nhỏ chịu áp lực từ gia đình, bố mẹ li hôn năm cậu 7 tuổi, hai năm kể từ khi sống cùng người cha, cả ngày chỉ có bạn bè và rượu chè, cờ bạc. cậu quyết định chọn con đường cực đoan nhất nhưng lại không thành. nỗi sợ lớn nhất là phải quay về nhà mỗi khi hết giờ học, nên Thanh Linh thường xuyên trú ở coffee bed hoặc thư viện. đợi đến khuya mới trở về.hai con người, hai cuộc sống nhưng lại cùng kết nối với nhau qua một sự kiện đột ngột ập đến. bốn mùa xoay chuyển, cuộc sống đổi thay, ấy vậy mà những thiếu niên năm ấy lại rực rỡ và nhiệt huyết như thế, mãi đến tận bây giờ họ vẫn cứ cháy bổng, cháy với tuổi trẻ, cháy với tình thời niên thiếu không chia xa.…
_Truyện sẽ không có ai là nhân vật chính,các nhân vật thay phiên nhau đứng ở vị trí "center" trong truyện. Tình bạn và tình yêu giữa 4 con người, mớ rắc do gia đình gây ra đã đưa họ vào ngõ cụt..............Vào truyện sẽ biết!!!!!!!…