Vạn Niên Bất Hợp Thành
"Ta gặp nhau giữa ngày hạ rực cháy, chẳng biết là duyên trời sắp đặt hay chỉ là một trò đùa tàn nhẫn của số phận.Để rồi nhiều năm sau, một người sa vào bóng tối, một người hóa thành tro bụi."…
"Ta gặp nhau giữa ngày hạ rực cháy, chẳng biết là duyên trời sắp đặt hay chỉ là một trò đùa tàn nhẫn của số phận.Để rồi nhiều năm sau, một người sa vào bóng tối, một người hóa thành tro bụi."…
mụt chút đáng iêu mà tuôi muốn lưu giữ cho mắc hiếc🐯🐻đây nà vùng chỉ có viết thường 📝mong là mụi người sẽ thítt(╹◡╹)♡à mà tuôi hây viết z á ai khó chịu thì lượn ra nhiaaaa…
Đây là truyện mình viết dựa trên những truyện mình gặp trong cuộc sống thường ngày của mình (đương nhiên sẽ có thêm một số yếu tố ảo tưởng) và đây cũng là lần đầu mình viết truyện nên có thể không hay mong mọi người nhận xét nhẹ tay…
Tưởng tượng một ngày, nam chính trong truyện của bạn bỗng trở thành người mà bạn yêu tha thiết thì sẽ thế nào?Tình yêu bước ra từ những trang bản thảo. Hãy cùng thưởng thức.…
_ ĐỪNG ĐI, Ở LẠI VỚI ANH! ĐỪNG ĐI....._TẠM BIỆT! KIẾP SAU GẶP LẠI ANH, EM MỘT ĐỜI VẠN KIẾP BÊN ANH....ANH YÊN TÂM...Những lời ngọt ngào đã mất, những khoảnh khắc đẹp đã đi, hẹn kiếp sau nếu không gặp, nếu còn gặp vẫn trọn kiếp bên nhau._______________________________Đây là fanfic, ko nói lời cay sót, có vấn đề về truyện thì ib fb ở dưới ạ. Fan only anti cp ad tiễn nhé. Mng nhớ vote và đọc vui vẻ! Tác Giả: Thci Dinhh TChy (fb)…
" Haha con nhỏ đó sắp đổ tao rồi đám tụi mày chuẩn bị xem kịch đi. Yêu tao, cô ta không xứng". Bàn tay đang nắm lấy tay nắm cửa bỏng cứng đờ, có kiềm chế cảm xúc nước mắt dường như sắp rơi, giọng nói quen thuộc đó không ai khác chính là hắn. Cứ tưởng hắn thật lòng thích cô nhưng không ngờ hắn lại biến cô thành một trò đùa thậm chí còn vạch vết thương của cô lên cho người ta xác muối vào. Thì ra cô chỉ là trò đùa của hắn với lũ bạn. Câu nói của hắn đã làm cô tỉnh ngộ, khoảng cách của cô và hắn quá lớn làm sao cô có thể lọt vào mặt của hắn. Bài học hôm nay hắn dạy, Thanh Hà sẽ khắc cốt ghi tâm. Lãng tử làm gì có ngày quay đầu...…
Mở đầu cho chuyện tình thanh xuân vườn trường là những buổi trò chuyện khó quên cùng bạn bè, là cái chở che của Khiêm Thức cho Mộc Hoà. Cứ ngỡ phải sống mãi trong cái quá đau khổ, lụi tàn của sân khấu. Nào đâu là cuộc hành trình mới của em trên con đường về sau. Chúng ta không đếm bao lâu là kết thúc 12 năm đèn sách, mà đếm sẽ còn gặp nhau bao lần trên ghế nhà trường. Sự nhẹ nhàng của Khiêm Thức sẽ xoá nhoà đi vết thương của Mộc Hoà. Cái hoà đồng của 11E đã khiến Mộc Hoà vui vẻ hơn trong năm tháng thanh xuân.…
Tôi từng nghĩ, trên đời này không ai mặt dày như mình. Tỏ tình hai lần, cùng một người, và... cả hai lần đều thất bại thảm hại. Nhục không muốn vác mặt ra đường."Ê Ngọc! Mày xem danh sách lớp chưa? Thế là học chung với thằng Đăng cả ba năm rồi nhé."Ừ thì... đời đúng là biết cách trêu ngươi. Người tôi tỏ tình không thành, lại còn bị từ chối những lận hai lần,bây giờ trở thành bạn cùng lớp.Thật sự chỉ muốn lấy cái quần phơi chưa khô đội lên đầu để mà sống qua ngày!!…
Ngây thơ ngu ngốc mỹ công x ngạo kiều mỹ thụ-----Từ nhỏ đến lớn, Ngô Thế Huân đều đem Phác Xán Liệt để trong lòng. Nhưng tên ngốc Phác Xán Liệt vẫn cứ hồ đồ như vậy, mặc cậu cố gắng thể hiện bao nhiêu lần, hắn đều hiểu không thông. Cuối cùng, Ngô Thế Huân quyết tâm tỏ tình, nhưng cậu lại đánh giá quá thấp sự ngu ngốc đó của Phác Xán Liệt. Rốt cuộc, họ có thoát khỏi sự dây dưa không rõ này?-----Mong mọi người sẽ ủng hộ truyện của mình.❤❤❤…
Có những rung động nhẹ như cánh bướm,mỏng manh đến mức chỉ cần một cơn gió cũng có thể tan biến.Và cũng có những tình cảm sâu như đại dương,lặng lẽ tồn tại, chưa từng rời đi.Dưới tán cây xanh của những năm tháng thanh xuân,một người như cánh bướm lam tử khẽ chạm,một người như mặc hương kình âm thầm chờ đợi.Họ không sợ yêu...chỉ sợ sau tất cả, sẽ không thể quay lại như ban đầu.Nhưng thanh xuân vốn dĩ không phải để quay lại-mà là để chọn một người, và ở lại.…
Lúc nhỏ, cậu ấy dắt tay tôi đi qua con đường đầy lá rụng, trong ánh chiều tà, có hai cái bóng bằng nhau trải dài trên mặt đất. Lớn lên một chút, cậu ấy đèo tôi bằng xe đạp, tôi đặt tay lên vai cậu ấy, gió chiều thổi mùi hạt dẻ rang đường hòa cùng mùi comfort trên áo cậu ấy làm tôi vương vấn. Đi đi về về, tôi đã không để ý, nhưng chẳng biết từ bao giờ, tôi đã luôn chờ đợi kim đồng hồ chỉ sáu giờ sáng, chờ tiếng chuông chiều tan học để có thể nhìn thấy cậu ấy, để có thể ở gần cậu ấy.Thời gian thì trôi, mọi thứ dần dần đều trở thành kỉ niệm.…
"Giữa những cơn mưa Hà Nội, anh và tôi gặp nhau, thoáng qua như hai kẻ xa lạ giữa dòng đời tấp nập. Nhưng mùi hương bạc hà ấy, ánh mắt ấy... đã khắc sâu vào tâm trí tôi suốt 7 năm dài."Thảo Chi - cô gái sống khép kín với những tổn thương chẳng thể xóa nhòa. Ký ức về người mẹ đã mất trong một cơn tai nạn, và bóng hình một cậu bé năm xưa từng giúp cô thoát khỏi bóng tối, là tất cả những gì cô mang theo suốt những năm tháng trưởng thành.Và rồi, vào một chiều mưa se lạnh, khi cô chuẩn bị bước vào cánh cửa cấp 3, cậu lại xuất hiện - như định mệnh sắp đặt. Nhưng liệu đó có thật là người mà cô đã luôn khắc khoải tìm kiếm?Giữa những cơn mưa và ngày nắng, giữa tổn thương và hy vọng, câu chuyện tình yêu đầy cảm xúc của hai con người với quá khứ không trọn vẹn sẽ dẫn lối họ về đâu?"Có lẽ, ai cũng cần một ngày nắng cho riêng mình - ngày mà mọi nỗi đau đều tan biến, chỉ còn lại hạnh phúc vẹn tròn."Ngày viết: 25/1/2025Tình trạng: Ongoing…
Hàn Tĩnh Anh! Năm nay mới lên cao trung. Là một người đã trải qua nhiều tổn thương, trong đó có cả tình cảm. Sau khi bước vào năm học mới, gặp được những người bạn mới thì liệu cuộc sống của cô có khác hơn không ?...…
Tác giả: nlinniniiThể loại: HE, Ngọt, Thanh xuân vườn trường…
"Trời vào đầu tháng 8 mưa như trút nước, hành lang các dãy học chen lấn với nhau. Tại đây năm 16tuổi, tôi gặp được cậu thiếu niên cao ngạo, ngông cuồng ấy.""Tớ luôn là mặt trời nhỏ""Ồ tôi là epiphyllum oxypetalum."…
Dưới cái nắng chói chang của mùa hè, ánh nắng soi rọi qua từng kẽ lá, thiếu niên năm ấy và cả những kỉ niệm khó phai...Viết cho những kỉ niệm cũ.…
truyện kể về 1 bác sĩ tâm lý có một tuổi thơ bi kịch, vì một vài lý do khiến cô quên quá khứ. nhưng cuộc đời cô bất ngờ rẽ hướng bởi một bệnh nhân kỳ lạ, cô đã làm gì để lấy lại ký ức và giải mã những cái chết không đầu? sự trả thù của bệnh nhân đó là gì?…
Có thể không phải từ lúc đó…
Trong những năm tháng tối tăm trong cuộc sống của Anh Túc đã từng có một Trọng Tường luôn luôn dùng cách dịu dàng nhất để an ủi và ở bên cô . Hai người họ hẹn cùng học ở một trường đại học , nhưng trước ngày khoá cổng đăng kí nguyện vọng Anh Túc bị người chú của mình quấy rối . Cô đã dùng cách tàn nhẫn nhất để từ chối chàng thiếu niên ấy rồi một mình tới thành phố xa lạ khác để học .Bảy năm sau , hai người lại gặp nhau . Họ sẽ viết tiếp câu chuyện của mình như thế nào đây…
Ngày tháng sáu hoa bằng lăng nở rộ trên bầu trời như những ánh tím lấp lánh. Khuôn mặt anh quay về phía tôi, một cánh hoa trôi giữa biển trời, khó phân biệt đâu là hoa đâu là người. Tôi như đắm chìm trong mộng đẹp, quên cả cách thở, quên cả thời gian, và quên cả lời muốn nói...…