Gần đây có nhiều thớt của anh em về chuyện ma quỷ, tuy nhiên đa phần chỉ là anh em được nghe kể lại, hoặc chứng kiến nhưng mờ ảo hoặc mụ mị. Em suy nghĩ lung lắm, cuối cùng cũng quyết định viết ra những chuyện em từng gặp. Em xin khẳng định tất cả đều là người thật việc thật, nhân vật hiện còn sống, là họ hàng thân thiết của em và chỉ xảy ra ở 1 nơi - quê ngoại em, xã Ngọc Thụy - phường Long Biên - Hà Nội…
Có những vết thương dù có sâu, có to lớn đến đâu chăng nữa, nhưng nếu như ta biết trân trọng, đến một lúc nào đó cũng sẽ lành. Nhưng cũng có những vết xước dù rất nhỏ, đôi khi lại có thể trở thành những vết sẹo thối rữa cả cuộc đời... ~ Trích ~ - Deep as first love, and wild with all regret -Đây là đứa con đầu lòng của mk. Vì đây là lần đầu nên còn sơ suất, câu văn còn lủng củngRất mong mọi người góp ý và ủng hộ! Nếu hay thì vote cho truyện và follow me nhá!감사합니다 /kam-sa-ham-ni-ta/❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️…
Cuối thời tiến đến mới vừa thu hoàn vật tư đã bị sét đánh? ?Một khi sống lại xuyên qua đến bảy mươi niên đại - một cái béo nữu thanh niên trí thức trên người.Gương lý đích chính mình - làn da thô ráp, mặt đại như bàn.Miêu kiều kiều quả thực khóc không ra nước mắt.May mắn đôi mãn vật tư đích linh tuyền không gian cũng đi theo cùng nhau xuyên qua đến đây.Dựa vào không gian: nàng biến gầy biến mĩ, vũ lực giá trị bạo bằng!Đây là một cái bạo lực thiếu nữ đẹp một đường ngược tra kiếm tiền mua phòng, thực hiện nhân sinh lý tưởng đích chuyện xưa ~…
Sau khi vượt cửa thứ 12, Nguyễn Lan Chúc với thân phận NPC biến mất cùng với Linh Cảnh. Lăng Cửu Thời quay trở lại cuộc sống đời thường. Cậu gặp nhưng người đã từng cùng vượt cửa ngày xưa nhưng không một ai biết cậu, cũng không một ai nhớ đến Nguyễn Lan Chúc. LCT không cam tâm, cậu quyết định tạo ra Linh Cảnh một lần nữa. Fic viết về bối cảnh 50 năm sau khi LCT thành công và bước vào Linh Cảnh gặp lại những con người cũ. Đây là câu chuyện chữa lành cho mấy khứa sau khi xem phần kết phim và thấy hụt hẫng vì đến cả cái ôm cũng không có :>…
Có một kiểu người bước vào cuộc đời ta rất nhẹ, như gió đầu mùa - thoảng qua tưởng chẳng để lại gì, nhưng hóa ra là để lại cả một quãng nhớ dài.Và cũng có một kiểu nhớ, không ồn ào, không đòi hỏi, không tên - chỉ là mỗi khi trời trở gió, hoặc khi vô tình bắt gặp một bài nhạc cũ, một khung cảnh quen, lòng lại tự dưng thắt lại... vì ai đó.Họ từng ngồi ngay đó - cùng một lớp học, cùng một khung cửa sổ, cùng tiếng chuông vang giữa buổi trưa nắng. Khoảng cách chỉ là vài cái bàn, vài cái liếc mắt ngập ngừng, vài lần chạm vai không cố ý. Gần đến thế, nhưng chẳng bao giờ đủ gần để chạm vào.Thanh xuân là thứ kỳ lạ. Người ta cứ ngỡ mình đang sống trong nó, mà không biết chỉ đến khi mất đi rồi mới nhận ra... mình đã từng rất thương một người, theo cái cách lặng lẽ nhất mà trái tim non trẻ có thể làm được.…
火影 【是✘不是游戏体】观影 by feirenzai268Chú: cp là Uchiha nhiều kiện bộTrụ đốm, minh tá, mang tạp, ngăn chồn sóc, phi tuyềnCó tự cương, lộc cúcChú: Không tán thành nguyên tác kết cục, cho nên cái này hệ thống phán định về tương lai một ít tin tức là đến từ nguyên sangCó hơi hơi lầm hướng phát triển, tin tức kém, hơi âm mưu luậnTan vỡ báo động trước!!!!!! Vô căn cứ báo động trước!!!!---Hố :'))Bìa thì tutu mình sửa nha…
Câu chuyện kể về sự trở lại của một bác sĩ nơi thị trấn nhỏ và triết lý sống của anh, được xây dựng trên hơn 15 ca bệnh có thật. Tác phẩm giúp độc giả phổ thông hiểu thêm về kiến thức y khoa, đồng thời mang đến cho giới chuyên môn những góc nhìn mới. Đây là lời tri ân dành cho những bộ phim như The Good Doctor và Grey's Anatomy: một câu chuyện bác sĩ khác biệt, nhưng vẫn mang trong mình tấm lòng "y giả nhân tâm".Lưu Tranh Lượng, một bác sĩ trẻ từng làm việc ở Bắc Kinh, bị buộc thôi việc sau một ca "bay dao" thất bại. Không còn lựa chọn nào khác, anh quay về quê nhà, một thị trấn nhỏ ở Đông Bắc. Dù từng phạm sai lầm, anh được viện trưởng của Bệnh viện số Bảy cưu mang, sắp xếp làm việc tại khoa Cấp cứu.Ở nơi có nhịp sống chậm rãi, con người vừa nương tựa vừa ẩn chứa nhiều toan tính ấy, mỗi người đều mang trong mình một câu chuyện ít ai biết đến. Họ từng chứng kiến thời hoàng kim của thành phố này, cũng nếm trải nỗi chua xót của sự lụi tàn, nhưng không ai chịu đứng yên. Chính sự kiên cường đó khiến Lưu Tranh Lượng, vốn lạc lõng và xa cách ban đầu, dần hòa nhập.Đây không chỉ là hành trình "phục sinh" của một bác sĩ từng phạm lỗi, mà còn là bức tranh bi hài về đời sống của người dân Đông Bắc. Qua từng ca chẩn đoán chan chứa niềm vui nỗi buồn, nhân vật chính dần thực hiện lý tưởng ban đầu, chữa bệnh tốt với chi phí ít nhất, đồng thời truyền tải triết lý rằng trong cuộc sống, đôi khi lựa chọn "giải pháp thứ hai tốt nhất" mới là con đường khôn ngoan nhất.…
Kẻ tội đồ bất tử đã sống hơn một trăm năm, về cơ bản là một người mang trái tim mỏng manh và yếu đuối. Đó là lý do tại sao, khi phát hiện ra đệ tử mà bản thân coi như con ruột đã lừa dối mình, anh cảm thấy buồn nhiều hơn là tức giận và chọn, và thay vì trả thù, anh lại chọn cách biến mất. Và thế là 10 năm đã trôi qua. Vấn đề là anh có nhiều hơn một đệ tử. ****"Hãy đi tìm đệ tử của ngươi." Tử thần cười toe toét, ngài ta vừa nhìn thấy các đệ tử của Raven tụ tập lại để thiết kế một căn phòng không cửa sổ, nhưng thế thì sao? Tất cả đều là hậu quả do chính hành động của Raven chuốc lấy.…
--Văn Án---Khu phố Makochi dưới sự bảo vệ của tấm khiên Boufuurin đột nhiên xảy ra nhiều vụ mất tích bí ẩn -Nạn nhân có điểm chung là những nam nhân có nhan sắc trong trường thpt Fuurin hoặc là những nam nhân có mối quan hệ bất kì với họ-Được biết, trước khi mất tích, các nạn nhân có điểm chung là có mối quan hệ tích cực với hung thủ dù trước kia vô cùng khinh thường và ghét bỏ hung thủ-Nghi vấn vụ án lần này có liên quan tới dị năng giả, vì vậy nên công ty thám tử vũ trang (ADA) đã nhận nhiệm vụ và vào cuộc điều tra ( bất đắc dĩ)-Ngỡ như vụ án lần này có thể dễ dàng kết thúc nhanh chóng thế nhưng nó lại khó khăn hơn so với những gì dự đoán______________________- Thể loại: LGBT, trinh thám, hài hước, cossorver, ....- Cp: + Chính: AllSakura Haruka + Phụ ( có thể nhắc đến hoặc không): Dazchuu, AkAt, RanPoe, JouTec, GolFyo,...(chủ yếu là cp bên bsd)- WARNING:+ Bé Đào là người có tính cách khó đoán, lúc nhây, lúc mưu mô, lúc vô tri+ Bé Đào có tiền án tiền sự trong quá khứ và được Angomatic tẩy trắng+ Bé Đào cuồng tự tử giống Dazai nhưng biết chừng mực+ Bé Đào và bé Hổ cùng bé Kyoka vô cùng thân thiết với nhau+ Bé Đào "xác ướp", trùm tàng trữ cả hàng nóng lẫn hàng lạnh và thích chơi bom, chơi súng để doạ người khác, bé Đào cũng hay bắt tay với Dazai để phá phách lịch trình của Kunikida ( nói chung là báo )----------là fanfic nên oc là điều đương nhiên-đưng soi chính tả của tôi vì tôi sai nhiều lắm-là idea của tôi âp ủ từ lâu nên nếu ai cũng viết kiểu này thì viết hộ tôi luôn đi 🥰-tôi rất lười lên lịch ra chap k cụ th…
Tuyết Đen (2007) - Giao Chi Đây là trang chính thức của tác giả và bản thảo nguyên gốc của truyện. "Truyện xuất bản tháng 9 năm 2007, là một hiện tượng cho teen Việt". Sách có bán ở tiki, mong đọc giả mua ủng hộ và vote!"Truyện xoay quanh 2 nhân vật chính là Đông Tử và Vạn Độc Vương. Đông Tử là con gái lớn của một võ đường có tiếng tăm, bị ép gả vào nhà quan. Tại đám cưới, Đông Tử ngã ra chết, cùng lúc xuất hiện một nam nhân đeo mặt nạ trên người có hạt tuyết rơi. Câu chuyện đưa trở lại năm ngày trước đó khi Đông Tử vô tình tiếp xúc và hôn Vạn Độc Vương - một Dị Nhân giang hồ cả người toàn độc dược, ai chạm vào sẽ chết. Từ nụ hôn vô tình, hai người nảy sinh tình cảm và bắt đầu một chuyện tình yêu đầy thử thách. " Sau 13 năm chờ đợi, phần hai của câu chuyện "Tuyết Đen 2: Liệt Thần" hy vọng sẽ được xuất bản trong năm nay!!!…
Dưới sự bảo hộ của các vị thần. Một cuộc sống cùng với slime ở thế giới khác đã bắt đầu. Takebayashi Ryouma, một người đàn ông 39 tuổi với quá khứ bí ẩn, thấy bản thân mình trong một căn phòng màu trắng kỳ lạ. Các vị thần nói với anh ta rằng anh đã chết và họ gửi linh hồn của anh đến với một thế giới khác, một thế giới tồn tại ma thuật....…
Triệu vũ sanh vừa cảm giác tỉnh lại phát hiện chính mình xuyên qua tới rồi 1961 năm, còn may mắn địa mang vào một cái tinh tế thời không đào bảo giao dịch hệ thống, vốn định đi lên nhân sinh đỉnh, nhưng là phát hiện này sáu mươi niên đại đã muốn bị người mặc thành cái sàng, vì thế triệu vũ sanh quyết định một đường cẩu thả rốt cuộc, nhưng là không nghĩ tới cẩu thả cẩu thả nàng thành nhân sinh người thắng.…
Vì sao thanh xuân lại là khoảnh khắc đẹp dễ nhất tròng cuộc đời mỗi người........vì sao ư.... vì khi đi qua rồi nó Sẽ ko quay trở lại đc nữa,.... vì nó có 1 người luôn dõi theo ta, bảo vệ ta âm thầm chịu đựng vì ta,.....và nó còn có những người bạn luôn đồng hành cùng ta mọi lúc ......vì vậy hãy trân trọng thời thanh xuân của ta .....Kookmin…
Em luôn nghĩ rằng tình yêu là thứ cảm xúc đơn giản và tuyệt vời nhất , gặp anh em chưa bao giờ hối hận... - nhưng nếu cho em chọn lại một lần nữa - em sẽ không bên anh nữa Đây là câu chuyện về tình yêu đầu tiên của bản thân mình , mọi trải nghiệm trong câu chuyện đều là tự bản thân mình trải nghiệm Và cũng là câu chuyện đầu tay của mình , mong đọc giả có thể đọc , cảm nhận và cho mình thêm ý kiến nha 🥰 Cảm ơn đọc giả rất nhiều.…
"Chỉ một ánh mắt nhìn nhau, em đã để dành cả mùa thanh xuân để nhớ."Cậu là người khiến em rung động, cũng là người khiến em bối rối suốt một thời niên thiếu tưởng chừng sẽ trôi qua rất bình thường.Cậu không hẳn là người tốt nhất, cũng không hẳn là người xấu. Chỉ đơn giản là cậu, với những dịu dàng em không thể quên, một lần xách đồ giúp em, một lần hỏi han khi em đau đầu, một nụ cười nghiêng nghiêng làm em mất cả lý trí...Em biết mình đã từng thích cậu, từng giận cậu, từng tổn thương vì cậu. Và em cũng biết... mình đã học cách dừng lại.Nhưng có lẽ, trong một khoảnh khắc nào đó, nếu lỡ bắt gặp cậu qua gương, tim em vẫn sẽ mỉm cười - như một phản xạ.Là một lát cắt nhỏ trong tuổi trẻ - nơi có những cảm xúc tưởng như vụn vặt, nhưng hóa ra lại khắc sâu mãi mãi.Nếu bạn từng đơn phương một ai đó, từng thích một người không nên thích, hoặc từng nghĩ mình đã quên nhưng tim lại nói ngược lại - có thể, bạn sẽ thấy mình đâu đó trong câu chuyện này.…
Cô yêu anh. Yêu anh nhiều lắm. Ngay từ khi cô gặp anh trong cơn mưa của mùa hè năm đó cô đã yêu anhNhưng anh lại giết cha mẹ cô. Hủy hoại cuộc đời cô Khiến cho cô ngập chìm trong thù hận vì anhCô rất hận anh nhưng cũng yêu anh…
"This is not a love story, this is a story about love."Câu chuyện mà mình muốn kể không phải là một chuyện tình, nó nhiều hơn thế. Đó là câu chuyện về tình bạn, tình thân, tình yêu, và tuổi trẻ. Mình là một người trẻ đang try to figure things out ở tuổi đôi mươi này, và dĩ nhiên, thời cấp 3 ngây ngô của mình đã trôi qua rồi. Mình mong câu chuyện mà mình viết nên có thể giúp những người trẻ như mình cảm thấy được một chút ấm áp và bớt sợ hãi trên con đường trưởng thành. Và, dù bạn đang ở độ tuổi nào, mình mong bạn có được một tuổi 17, 18 thật trọn vẹn và tươi đẹp. Bất cứ khi nào nhớ lại những tháng ngày ấy, bạn đều có thể mỉm cười, như mình đã, đang và sẽ."Tất cả những người đã cùng tôi chen chúc trong thời thanh xuân chật chội ấy, ai cũng mang trong mình đầy lí tưởng và hoài bão, từng bước tạo nên con đường của riêng mình sau này. Thịnh Công đã từng hỏi tôi rằng, có hối hận vì khi ấy đã không thổ lộ hay không, tôi cũng chỉ mỉm cười. Dường như, khi đem lòng đơn phương ai đó, tình cảm càng sâu đậm, thì bản thân sẽ càng tự hoài nghi. Tôi khi ấy trong mắt mọi người xuất sắc là thế, ưu tú là thế, vậy mà tôi lại cảm thấy mình thật "què quặt" trước cậu. Bây giờ nghĩ lại, có lẽ Diệp Mai năm 18 tuổi là tự ti đến hoang đường, cũng kiêu ngạo đến khó tin, đúng là tột cùng mâu thuẫn. ...Ngày tốt nghiệp, chúng tôi nói lời tạm biệt như thường lệ. Nhiều năm sau, tôi nhận ra rằng chính thanh xuân đã nói lời tạm biệt với tôi của ngày hôm đó..."…
1.Tên truyện: HỌC TRƯỞNG, EM YÊU ANH2.Thể loại: Ngược nhẹ, sủng, học đường3.Số chương: Chưa xác định 4.Nội dungNội dung truyện xoay quanh tình cảm đơn phương của Đại tỷ Phương Khiết Băng dành cho Học Trưởng nam thần Tạ Minh Triết.Đối với cô anh là người siêu cấp đẹp trai, học giỏi, lạnh lùng.Còn đối với anh, cô chỉ là đứa ăn chơi lêu lỏng, học hành không ra gì, hổ báo. Vì anh cô làm mọi thứ, điên cuồng học tập, bỏ mặc sức khoẻ của mình. Lúc anh nhận ra tình cảm của mình cũng là lúc cô phải ra nước ngoài chữa trị căn bệnh8 năm sau, hai người gặp nhau, liệu vẫn còn tình cảm như năm xưa?…
Liễu Nhãn nhớ rõ hắn đã chết, cảm giác lòng ngực đau đớn đến hộc máu sinh mệnh trôi dần không thể làm giả được, nhưng bây giờ hắn còn "sống" ? Đứng ở một nơi vừa quen thuộc cũng vừa xa lạ...Phải chăng nhờ công đức hắn tích lũy khi hành thiện chữa bệnh cứu người mà trời cao thương xót để hắn sống lại, làm lại cuộc đời hay chỉ là linh hồn có cơ duyên đi về quá khứ. Hắn nhớ nhà nhưng hắn lại sợ cảnh thất vọng hơn. Cảnh báo: - Câu truyện của trí tưởng tượng, bám theo tình tiết phim Thủy Long Ngâm không liên quan đến tiểu thuyết gốc. - Mình rất thích map Chu Thê Lâu cũng như có nhiều nuối tiếc về nó cũng như bốn huynh đệ đàn-trống-tỳ bà-sáo.…