Sự chi phối là gì? Đến từ đâu? Một gia đình vốn hòa thuận, hạnh phúc, là niềm mơ ước, ngưỡng mộ của bao người, tại sao bỗng đổ vỡ, sụp đổ trong đau khổ, tuyệt vọng? Những người trưởng thành, sống hơn nửa cuộc đời cũng bị chi phối là sao? Kể cả những đứa trẻ cũng bị cuốn vào dòng xoáy đó?Con người ta lấy gì để đánh bại lại sự chi phối mạnh mẽ, mãnh liệt ấy? Tác phẩm này là mọi trăn trở của tôi. Nó sẽ mang đến cho bạn quy luật nhân quả, hạnh phúc, sửa đổi,.. phụ thuộc vào bản thân, bản lĩnh mỗi cá nhân trong cuộc đời! Chúc mọi người vui vẻ đọc truyện!…
Mình viết "truyện" này như một thứ để lưu lại kỉ niệm, những thứ mình đã trải qua, những buồn vui mà mình chẳng thể chia sẽ cho ai. Kể cả gia đình, cha mẹ, bạn bè thân nhất mình cũng chưa từng được nghe mình tâm sự hay chia sẽ lần nào...vì mình không cảm nhận được sự "cái gì đó" từ họ. Mình không rõ, mình không biết.…
Câu chuyện tình yêu xảy ra trong cái thời kỳ còn nhiều định kiến xã hội, kể về tình bạn dần dần biến thành tình yêu của Đạt với An và cuộc sống đời thường của 1 gia đình lớn thời xưa Lưu ý: bối cảnh và câu chuyện là tưởng tượng hoàn toàn không có thật…
Người ta thường nói "Ta chỉ sống một lần trong đời." Để khích lệ mọi người hãy làm những gì mà mình yêu thích. Tuy nhiên, có quá nhiều thứ ràng buộc chúng ta, khiến ta không thể theo đuổi "ước mơ" của riêng mình. Và tôi, mang theo khát vọng được đắm chìm trong thiên nhiên và sống một cuộc sống đầy những lo toan. Không phải tôi không thể tự do theo đuổi ước mơ của mình, mà phía trước tôi còn nhiều thứ khiến tôi phải để tâm và lo lắng. Mãi đến khi, cuộc sống chỉ còn lại hai từ "chờ đợi" thì tôi mới có thể thanh thản tận hưởng điều mà tôi luôn mong ước bất lâu. Bỏ lại sau lưng bao muộn phiền, tôi như thể được tái sinh trong vọn vẹn vài tháng ngày xuân. Thay vì dành dụm tiền điều trị, tôi xin phép người nhà cho mình được đi đến nơi mà mình yêu thích nhưng chưa từng có dũng khí đi đến. Lạc vào trong biển hoa, cả thế giới dường như chỉ còn mình tôi tồn tại. Đắm mình vào dòng nước xanh ngắt, tôi cứ ngỡ mình đã tan chảy vào đại dương. Một lần được nhìn thấy chân trời vô cực, cứ ngỡ như thiên đường đang ở trước mắt rồi. Sau cùng, tôi trở về nằm trên mùi rơm đầu mùa. Hít hà mùi làng quê quen thuộc. Thực ra, mỗi một người đều có thể đi đến nơi chúng ta muốn đến. Tuy nhiên, còn quá nhiều sự ràng buộc khiến chúng ta không dám buông. Khi đã không còn sự ràng buộc nữa, khi ấy chúng ta mới dũng cảm lựa chọn cách sống riêng của chính mình.…
Cái đồng hồ cát cứ chậm chậm làm công việc của nó ...mọi người cũng vậy!! Họ cứ nhìn ra phía trước cho bản thân họ ...có bao giờ họ quan tâm tới mọi người xung quanh mình thế nào ,ra làm sao...?Cứ thế học cứ sống trong một môi trường được gọi là địa ngục của sự vô cảm vô thức,họ cứ như bị lạc trôi trên dòng sông của sự ích kỉ vô tâm............Nhưng sẽ có người có một trái tim đầy nắng…
- Kiếp này ta bỏ lỡ nhau rồi, kiếp sau anh mong ta bên nhau đến bạc đầu! Kiếp này ta xin dập đầu trước Phật mong người cho kiếp sau ta được bên nhau."…