Cô yêu anh,Năm đó anh hứa sẽ bảo vệ,che chở và không bao giờ để cô lại một mình.13 năm cô đợi chờ anh quay lạiNhưng anh đã không giữ lời hứa hẹn với cô năm đó"Hạnh phúc thì chẳng được bao lâu,mà nỗi đau thì in sâu không thể xoá nhoà."…
Xin chào xin nói với mọi người là tôi mất nick cũ rồi vì vậy tôi xin được phép viếc tiếp các chương chuyện của bộ "(MinTak) Dang Dở" ở nick này, xin cảm ơn…
Trong một thế giới xảy ra tranh chấp giữa công nghệ và phép thuật, người anh trai vẫn luôn cố gắng bảo vệ em gái của mình vì cô là phù thuỷ. Thế nhưng không phải điều gì cũng giống như ta mong ước...…
Chào các bạn truyện này mình viết vui nên sẽ có mấy tình tiết mình thay đổi không giống trong cốt truyện . Mình mong sẽ không có trải nghiệm tồi tệ khi xem . Cảm ơn…
chuyện kể về một biệt đội được giao nhiệm vụ đi xâm nhập vào căn cứ của những kẻ khủng bố để phá hủy đầu đạn của quả BOM hạt nhân 11 tấn đủ để xóa sổ 1 quốc gia và ...|nhiệm vụ bắt đầu|…
【7 countdown to confession day.】sinh viên. mùa hè. kí túc xá. cái nắng ẩm ương. mình và cậu. ıllıllıhwang hyunjin x felix leeauthor_minh đăng;;paeonia!lowercase!…
Bản quyền thuộc về Oops Rex .Muốn biết thông tin chi tiết vui lòng xem các video của anh Rex.Mình chỉ làm để thỏa mãn trí tưởng tượng thôi!!!!Mong ủng hộ!!!!❤️😘…
truyện làm ra để chọc tức sức chịu đựng của người đọc vì quá dởtruyện lấy bối cảnh hiện đại, trong thế giới này có tồn tại nhiều loại bí dược có thể ban cho người sử dụng một sức mạnh nào đó(muốn biết nó là cái gì thì tự đọc đi, đói fame lắm rồi) để chế ra được cái đó thì phải đi tìm kiếm trong những bí cảnh (nó là cái gì tôi cũng đell biết) truyện ko có tình tiết romance, nhân vật chính lỏ, phế, ngu, nói chuyện mất dậy như thằng tác giảHành văn như cái rẻ ráchCốt truyện như lồnTrong truyện sử dụng nhiều l*n, bu*i, c*c, d*i,... Nói chung đọc làm cái đéo gìTác giả: thằng đăng cái này lên…
Từ sâu thẳm trong tâm hồn của mỗi người, luôn có một "nhớ thương" ngự trị. Nỗi niềm ấy theo thời gian sẽ hình thành nên một loại tình cảm khắc cốt ghi tâm, lúc tựa như sóng vỗ gập ghềnh, run động cả tâm can, cũng có lúc tựa như gió nhẹ thổi qua, êm đềm thanh nhàn. Dù chỉ là một ánh mắt lướt ngang qua, nỗi niềm nhớ thương vĩnh viễn không thể quên được._______________________________________________________Tác giả: Nhật DạBìa: pngtree_______________________________________________________Đây là một câu truyện nhỏ về hai người mà mình yêu thương nhất.Nếu có sai sót nào, xin các bạn hãy thông cảm và góp ý cho mình nhé.Mình xin lỗi vì những sai sót này đã làm mất cảm xúc của các bạn.Cảm ơn mọi người đã đọc và biết đến câu truyện này.…
Trên đời này có hai thứ không thể nắm giữ, một là trái tim, một là người cũ đã rời xa ta. Anh không thể nào biết, cũng bắt đầu từ ngày hôm đó, ánh mắt Mộc An không còn dịu dàng, không còn ngây thơ, không còn trong sáng nữa. Nó đã vĩnh viễn từ bỏ tuổi thơ dại khờ, ngây thơ, tin vào tình yêu kiên định. Nó đã biết hoài nghi, biết lạnh lùng, biết chín chắn hơn khi bắt đầu mối quan hệ nào đó. Nó cũng hiểu được sự lạnh lẽo, hiểu được sự lừa dối và việc người đó đã tổn thương nó sâu tới mức nào. Bởi vậy mới nói, tình yêu là thứ vừa thực dụng vừa mong manh, chẳng ai còn giữ được mình cùng trái tim nguyên vẹn trong một cuộc tình dù hạnh phúc hay đau khổ. Cũng như Mộc An, cho dù cuộc sống của cô có buồn đau, những vết thường hàng ngày rỉ máu, những cơn sóng ngầm giằng xé trái tim nhỏ bé của cô mỗi ngày, cô vẫn không thể quên được anh. Người đàn ông rời xa cô trong ngày mưa lạnh lẽo mùa đông năm ấy... ( Lời tựa )…
Họ từng có cả thanh xuân để ở bên nhau, từng đi qua những ngày tháng ngập nắng, tiếng cười, và cả những rung động âm thầm chẳng ai dám gọi tên. Không hứa hẹn, không lời yêu, chỉ là ngầm hiểu rằng người kia quan trọng đến nhường nào.Thế nhưng cuộc đời không phải lúc nào cũng dịu dàng như tuổi trẻ. Một người buộc phải ra đi, bỏ lại người kia cùng hàng trăm câu hỏi không lời đáp. Tin nhắn không được trả lời, ký ức không thể xoá mờ, tình cảm không được thừa nhận... tất cả đọng lại thành nuối tiếc.Nhiều năm sau gặp lại, ánh mắt vẫn là của ngày xưa, nhưng tim đã không còn dám tiến thêm một bước. Giữa họ là những năm tháng đã lỡ, là khoảng cách chẳng thể xóa nhòa bằng một cái ôm hay một lời "xin lỗi".Có những người chỉ bước vào đời ta một đoạn, nhưng để lại dấu vết không gì xoá được - như nỗi buồn của một tình yêu chưa từng kịp bắt đầu.…
Những gì đẹp đẽ nhất đều bắt đầu và kết thúc vào mùa hè. Trên gò má rơi xuống nụ hôn khẽ, hoàng hôn thiêu ký ức ra tro để bọt sóng cuốn đi xa xôi mãi mãi. Những chiều mùa hè kéo về giăng kín một màu cháy đỏ, cô muốn ngồi bên bờ nghe biển hát. Cô chỉ nghĩ anh giống biển thôi, cô sẽ không bao giờ hiểu được sâu thẳm sau ngàn con sóng. Những mát mẻ hay là lạnh lùng? Nếu cô tháo cặp kính xuống, trong đôi mắt kín đáo xưa nay ấy, liệu nỗi nhớ có tràn ra ngoài không?…