"Gió thổi từ phương xa sẽ đem tay về bên tay, cho môi kề môi, cho má kề má, để những hoài mong nhung nhớ cùng thương yêu chuyển hóa thành lời. Mãi mãi.Yae đem thẻ trúc đã sờn cũ cất vào trong tay áo, quay người rời đi. Đó là một quẻ Đại Cát. Là thẻ ngự thần nàng đã quen thuộc từ rất lâu, thuộc cả lời giải quẻ mà đại nhân Saiguu năm ấy vẫn nhắc hoài.'Người mà ngươi nhớ, sẽ có cơ hội trở thành kí ức vĩnh viễn của ngươi.'"…
Sếp tôi là loại người khó ưa, là loại người réo tên tôi vào lúc một giờ sáng, dù tôi có ốm đau bệnh tật ra sao, file hoàn chỉnh phải gửi đến anh ta. Là kiểu người sẽ luôn dùng ánh mắt sắc lạnh nhất để nhìn tôi, luôn khiến tôi chỉ biết cúi đầu dạ vâng dù trong lòng đang nổi cơn thịnh nộ như cuộc chiến giữa các vị thần. Còn là kiểu người sẽ nói mấy câu vừa đủ để khiến tôi ghé bệnh viện kiểm tra huyết áp còn nhiều hơn là về nhà nữa.Nhưng cũng có khi, sếp tôi không đáng ghét như tôi thường nghĩ. Có khi chỉ cần là sếp hỏi han tôi một câu, nói rằng sắc mặt hôm nay của tôi không tốt, liệu tôi có ốm không, hay chỉ cần là một tô mì sếp mua cho tôi trong lúc chạy deadline vội vã vào lúc nửa đêm, chỉ cần những lúc như thế, đột nhiên tôi lại cảm thấy rộn ràng trong tim.Người ta nói, tình cảm là thứ dễ bộc bạch nhất, chắc có lẽ bởi vậy nên trái tim tôi đã vô tình thốt lên với tôi rằng: Thật không may, tôi đã lỡ va phải lưới tình của sếp mất rồi.…
_Title: [Vnese Trans Fic/Karmagisa] hoodies _Author: plutopurplecat_Translator: fothedeadlineholic (Fo)_Fandom: Assassination Classroom (Karma x Nagisa)_Summary: Hoodie của Karma liên tục mất tích một cách bí ẩn nhưng cậu khá chắc ai là người lấy chúng._Permission: Đã có sự cho phép của tác giả, mình không sở hữu gì ngoài bản dịch.…
Tác giả: OnionNguyên tác: Châu Chặt ChémCouple: Phong×Nghi⚠️Warring: My AuLý do có cái fic này là vì ad vã quá rồi vã cũng đồng thời là an ủi cho chap 109 vừa qua 💔Vã vcl mà ít hàng quá, hít không đủ phê nên làm luôn cho nóng 😏✨️Không mong có nhiều người đọc tại vì nó xàm 💀Đa số chap là tác giả viết khi bị deadline dí tụt quần nên đứa nào hối là chọc cây lao thủng họng liền 🤓👍Viết xong thì thường kh dám đọc lại nên có gì bỏ qua nha tr=))))…
Hạ Vi dạo này hay mơ. Không phải kiểu mộng mị ám ảnh, cũng chẳng phải giấc mơ có hồi kết.Có hôm cô mơ mình đi thi, lại quên mất số báo danh.Có hôm mơ đang ngồi trong lớp học, đột nhiên cô giáo gọi tên trả bài, nhưng chẳng nhớ nổi môn gì.Lúc khác lại là một buổi lễ khai giảng, sân trường đông nghịt người, giọng hát quốc ca vang lên như vọng từ nơi xa xăm...Khi tỉnh dậy, cô chẳng thấy gì đặc biệt.Chỉ nghĩ có lẽ do mình hay đọc mấy bài blog hoài niệm tuổi học trò, hay có khi do lướt Facebook thấy ai đó đăng ảnh đồng phục cũ.Ngày nghĩ gì, đêm mơ nấy. Chuyện quá đỗi bình thường.Nhưng những giấc mơ ấy lại đều có điểm chung kỳ lạ - cô luôn là một phiên bản khác của chính mình. Nhẹ nhõm hơn. Vô tư hơn. Không còn là cô gái 28 tuổi đang vật lộn giữa deadlines, khách hàng khó tính và mối tình đã khép lại mà chưa kịp nói lời chia tay đàng hoàng.Có một lần, trong mơ, cô thấy mình đứng trước gương - là mình, nhưng đôi mắt lại sáng lạ lùng, như đang sống trong một thế giới chưa từng bị nhào nặn bởi áp lực trưởng thành.Cô không nghĩ nhiều.Cho đến sáng hôm đó.Chiếc đồng hồ sinh học của cô không bao giờ sai, vậy mà hôm nay, nó quên kêu.Khi bật dậy, ánh sáng trong phòng lạ lắm. Mềm, và ấm, như một buổi sáng của mười năm trước.Cô bước đến bên gương. Không có gì đổi khác, ngoài bộ đồng phục treo trên móc cửa.Và tiếng chuông cổng trường vang lên từ đâu đó xa xa.…