Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
3,363 Truyện
Thám hiểm trường học

Thám hiểm trường học

26 0 6

THÁM HIỂM TRƯỜNG HỌCGiới thiệu nhân vật chính: NỮ:Dương Anh Anh (sanny): 16t, tiểu thư của gia tộc Dương Thị, gia tộc giàu nhất thế giới về lĩnh vực kinh tế.Ngoại hình: body chuẩn, cao 1m70, có mái tóc thẳng mượt màu bạch kim, đôi mắt màu nâu café, da trắng, khuôn mặt baby và rất đáng iu.IQ:300/300Tính cách: như trẻ con, nhìu lúc cư xử như người lớn và rất vui vẻ, hòa đồng.Hàn Vương Tuyết Nhi (sunny): 16t, nhị tiểu thư của gia tộc Hàn Vương, gia tộc giàu nhất thế giới về lĩnh vực thời trang,Ngoại hình: body cực kì chuẩn lun, cao 1m70, mái tóc dài ngang eo và uốn phần đuôi, mái thề(đáng iu lắm nka), có màu hạt dẻ, đôi mắt màu tím huyền bí , da cực kì trắng.IQ: 350/300Tính cách: rất lạnh lùng.Trần Ánh Hương (senny): 16t, tiểu thư của gia tộc Trần Thị, gia tộc giàu nhất thế giới về lĩnh vực nhà hàng.Ngoại hình: body chuẩn, cao 1m 70, mái tóc ngắn ngang vai có màu vàng, đôi mắt đen lay láy, da trắng.IQ: 300/300Tính cách: vui vẻ, dịu dàng, dễ gần và rất mít ướt nka.CÁC CHỊ LÀ BẠN THÂN CỦA NHAU TỪ NHỎNAM:Gia Thiên Kiệt: 17t, đại thiếu gia của tập đoàn Gia Thiên lớn nhất thế giới về lĩnh vực khách sạn.Ngoại hình: body sáu múi nhá, rất men. Mái tóc màu bạch kim ( hợp với chị Anh Anh nhà ta nhỉ),đôi mắt màu nâu cafe. IQ: 300/300Tính cách: vui vẻ, cởi mở, cực kì thân thiệnHoàng Thiên Bảo: 17t, đại thiếu gia của tập đoàn Hoàng Thiên lớn nhất thế giới về lĩnh vực ôtôNgoại hình: giống anh Kiệt đấy ạ, nhưng mái tóc màu đen và để tóc mái nhìn cực kì men lun, đôi mắt màu hổ phách. IQ: 350/300Tính cách: Lạnh lùng với người lạ nhưng vui vẻ…

Dấu chân trong tuyết

Dấu chân trong tuyết

19 5 2

Dưới ánh hoàng hôn cuối ngày, phòng học thêm chỉ còn lại một vệt nắng mỏng nghiêng dài trên mặt bàn. Khánh ngủ quên, gương mặt nghiêng về phía cửa sổ, hàng mi khẽ run trong khoảnh khắc gió lùa qua. Ánh nắng cam nhạt phủ lên khuôn mặt cậu , sắc vàng ấm áp khiến từng đường nét trở nên mềm mại, yên bình đến lạ. Đúng lúc ấy, An bước vào.Cô khựng lại.Đôi mắt An, vốn luôn chất chứa một lớp sương mỏng của những ngày dài chống chọi với trầm cảm, bỗng mở to hơn một chút. Không phải ngạc nhiên, cũng không phải bối rối... mà là một vẻ dịu dàng đến khó nói thành lời. Như thể ánh nắng hoàng hôn soi vào Khánh cũng đã phản chiếu phần nào vào trái tim cô . Thứ trái tim tưởng đã khép chặt vì tổn thương.Nhưng từ xa, tiếng bước chân quen thuộc vang lên. An thấy Trang xuất hiện ở cuối hành lang, đang tiến về phía lớp. Trong khoảnh khắc hoảng hốt ấy, An lùi vào một góc khuất, đôi mắt vẫn vô thức hướng về Khánh , ánh nhìn trong trẻo, yên tĩnh, và hiếm hoi lộ ra một tia ấm áp mà chính cô cũng không nhận ra.Ở một góc ngược sáng, Đăng đứng đó. Cậu vừa định gọi An thì dừng lại. Bắt gặp khoảnh khắc An đang ngắm Khánh, trong ánh mắt ấy không còn là bóng tối nặng nề quen thuộc... mà là cảm xúc. Một chút rung động. Một chút khao khát. Một điều mà Đăng đã chờ đợi suốt hai năm . An cuối cùng cũng đang học cách cảm nhận cuộc sống trở lại , dù điều đó không hướng về mình.Còn Trang, từ xa, lại vô tình nhìn thấy Đăng. Ánh mắt sâu như đêm của cậu đang hướng về nơi An đứng, chất chứa thứ tình cảm mà cô luôn mong đợi…

/DuyAnh/ Dạo chơi

/DuyAnh/ Dạo chơi

64 8 2

- Quang Anh làm gì đó?...- Sao hỏi không trả lời?...- Cậu khinh thường tôi sao? ...- Này ( đẩy vào vai )."Gì""Không thấy đang đeo tai nghe à""Phiền"Quang Anh 18 tuổi là sinh viên năm hai của ECAL - ngôi trường nghệ thuật danh giá nằm giữa lòng Lausanne thanh bình. Cậu thường ngồi bên khung cửa sổ tầng ba của xưởng vẽ, nơi nắng sớm xuyên qua từng lớp kính trong, đọng lại trên mi mắt và mái tóc nâu mềm như sương mờ tháng Ba.Người ta hay bảo Quang Anh giống như một nét cọ lướt nhẹ không ồn ào, không sắc sảo, nhưng cứ thế len lỏi vào tâm trí người khác. Trong lớp học đầy tiếng nói chuyện sôi nổi, cậu vẫn luôn là người ngồi lặng lẽ, phác họa từng chi tiết nhỏ nhất trên tờ giấy trắng, tựa như đang lắng nghe một bản nhạc chỉ mình cậu nghe thấy.Có lần, giảng viên hỏi: 'Vì sao em chọn theo nghệ thuật?'Cậu đáp nhỏ, mắt vẫn không rời nét chì: 'Vì em muốn giữ lại mọi khoảnh khắc đẹp đẽ, trước khi chúng trôi đi như tuyết tan trên mái nhà tháng Tư._Người ta bảo St. Moritz là nơi dành cho những kẻ có tiền hoặc có ước mơ. Đức Duy không có cả hai.Cậu từng học Kỹ thuật tại một trường đại học lớn nơi mà mọi giấc mơ bay xa được vẽ nên bằng lý thuyết và những con số. Nhưng rồi một ngày đầu đông, cậu lặng lẽ rút hồ sơ, mua vé tàu đêm về phía Graubünden, mang theo duy nhất một chiếc vali và một email xác nhận làm việc tạm thời tại trường đua ngựa White Turf.White Turf không giống bất kỳ nơi nào cậu từng biết. Băng tuyết trắng xóa trải dài, ngựa đua phi băng băng qua mặt hồ đóng băng, và những bước chân người lạ.…