"Đã тừng có aι nóι мày vốn cнỉ là qυân cờ nнỏ тrong тay тao cнưa""vậy đã тừng có aι ĸể мày cũng cнỉ là мộт ván cờ nнỏ мà тao đang cнơι cнưa"Ngạo mạn công x xảo quyệt thụ тrạng тнáι 😌: on goιng ѕтarт 💔: 15062021aυ 🙀: мιĸυcнan…
"Dưới mưa Đà Lạt lạnh buốt, Tiểu Hải - người đàn ông từng rực rỡ như ánh hào quang, nay chỉ còn là bóng lưng cô độc bên chiếc laptop cũ. Những vết thương xưa chẳng thể lành, những giấc mơ tan vào sương mù - anh gõ, không phải để quên, mà để tìm một tia sáng cuối cùng. Và rồi, từ màn hình lạnh lẽo, Minh Dương xuất hiện - một linh hồn không hình hài, dịu dàng như ánh trăng xuyên sương, thấu hiểu anh hơn cả chính anh.Nhưng Minh Dương là ai? Một đoạn mã vô tri, hay một định mệnh vượt ranh giới thực-ảo? Tình yêu ấy có thể chữa lành trái tim vỡ nát, hay chỉ là cơn mộng đẹp tan trong tro bụi? Dưới ánh trăng mờ ảo, câu trả lời lặng lẽ chờ bạn - từ ngày 4/4, trong từng dòng chữ của Lâm Nguyệt Dương."Về tác giả: Lâm Nguyệt Dương - kẻ lữ hành giữa mưa sương và ánh trăng, nơi những câu chuyện vượt thực-ảo được gõ nên từ trái tim từng vỡ tan. Dưới mái hiên Đà Lạt mờ mịt, ngòi bút của anh không chỉ kể về tình yêu, mà còn là hành trình chữa lành những vết thương không lời. Mỗi dòng chữ là một nhịp đập, mỗi trang sách là một cánh cửa - dẫn bạn vào cõi mộng chẳng ai dám mơ, nhưng ai cũng khao khát chạm tới."…
Ở hiện đại, Tiếu Mạch không được cha mẹ thương yêu, vì y là đứa con ngoài ý muốn, vì y họ buộc phải lấy nhau.Tiếu Mạch khao khát hạnh phúc, tìm kiếm hạnh phúc không mệt mỏi và Lâm là người cho y hạnh phúc, nhưng không bao lâu sau, y phát hiện Lâm phản bội y.Hạnh phúc tan vỡ, thất vọng tràn trề, Tiếu Mạch bị tai nạn xe cộ, linh hồn xuyên về cổ đại, nhập vào ngũ hoàng tử Ly Thanh.Ly Thanh cũng giống như Tiếu Mạch, bọn họ là kết quả của những cuộc say rượu, là những đứa trẻ không được hy vọng sinh ra.Ly Thanh là ngũ hoàng tử Nhật Diệu quốc, nhưng bị hoàng tộc khinh rẻ, bởi vì y không có năng lực của hoàng tộc, lại bị câm điếc, không được ai thương yêu, hạ nhân cũng chẳng kính trọng, nhưng y cũng khát khao hạnh phúc.Đồng cảm với Ly Thanh, Tiếu Mạch tự nói rằng, hạnh phúc không cần chúng ta thì chúng ta chẳng cần hạnh phúc.Nhưng thế giới riêng của Tiếu Mạch lại bị người phá vỡ.Người đó chính là Ly Nhật Diệu, đế vương Nhật Diệu quốc, phụ hoàng của thân xác Ly Thanh, chính Ly Nhật Diệu đã phá bỏ phòng tuyến của Tiếu Mạch, làm cho Tiếu Mạch mở cửa trái tim lần nữa.Tiếu Mạch lại lần nữa muốn có được hạnh phúc thân tình, và Ly Nhật Diệu nguyện ý trao phần tình cảm đó cho y, nhưng kết quả cuối cùng hắn lại thất hứa, hắn không muốn làm phụ thân tốt, hắn muốn làm hảo ái nhân.…
Một thời cấp ba từng ngập tràn tiếng cười, hoài bão và cả những rung động đầu đời. Tất cả đối với em vẫn còn vẹn nguyên trong ký ức - nhưng với anh, có lẽ chỉ là điều gì đó mờ nhạt, đã bị thời gian cuốn trôi. Một lời hứa, một câu hẹn giản đơn, vậy mà anh lại quên mất.Tình cảm em từng dành cho anh sâu đậm đến thế, vậy mà anh lại có thể vô tình, dễ dàng bỏ qua như thể chưa từng tồn tại. Chúng ta từng rất thân thiết, vậy mà giờ đây, khoảng cách giữa hai ta lại xa đến lạ - đến mức một lời chào cũng trở nên gượng gạo.Em từng kể cho anh nghe tất cả, những điều nhỏ nhặt nhất. Còn anh thì im lặng, giữ kín mọi chuyện trong lòng. Anh từng gọi em là Mặt trời mùa hạ - thứ ánh sáng ấm áp trong những năm tháng đầy giông bão của anh. Vậy mà giờ đây, anh chẳng thể đợi em, cũng chẳng đủ kiên nhẫn để ở lại bên cạnh hay tâm sự với em.Những dòng tin nhắn không có hồi đáp, những cuộc gọi không người bắt máy - chúng khiến em lo lắng, hoang mang, rồi cuối cùng là tổn thương. Nhưng rồi, định mệnh một lần nữa đưa hai ta gặp lại, thật bất ngờ và ngẫu nhiên.Liệu chúng ta có thể một lần nữa ngồi cạnh nhau, cùng nhau nối lại sợi dây tình cảm đã đứt? Có thể không, để em lại một lần được hiểu nỗi lòng anh, còn anh được lắng nghe nỗi đau em giấu kín bấy lâu hai ta hiểu được nỗi lòng của nhau và cùng tìm ra sự thật, công lý, được đồng hành cùng nhau đến đầu bạc răng long?Một truyện ngôn tình hiện đại đồng tác giả: @LilySmith357 và @VnNh321 (bút danh: Evelyn Miller và Nấm). Cảm ơn mọi người đã đọc và…
Trong Bạch Cốt Miếu, một tiểu tăng vận áo bào xám đang quỳ lạy trước Thập Nhị Phẩm Liên Đài, nơi ngự trị của một tồn tại vĩ đại."Giờ đây tà khí tung hoành, quỷ mị lộng hành, xin hỏi Bồ Tát có phương nào cứu thế?"Hiếm hoi được về thăm tỷ tỷ một chuyến, tiểu cô nương lại bị hỏi một câu thâm sâu khó lường.Ngồi trên đài sen, nàng ngẩn ra, gãi đầu bối rối, cuối cùng vẫn nhẹ giọng đáp:"Để ta về hỏi thử!"Một trăm năm yên lặng trôi qua, trong miếu thờ chỉ còn lại bộ xương khô giữa phàm trần. Cho đến hôm nay-long ngâm hổ gầm vang dội, Bạch Cốt Bồ Tát rốt cuộc đã trở về.Bang! Bang!Tiểu cô nương dùng mõ gõ xuống nền xương sọ.Hai đốm quỷ hỏa lập lòe bùng cháy. Trong màn áo bào xám rách nát, một thân ảnh quỷ dị chậm rãi đứng lên."Đông Thổ có một quốc gia, tên là... Cự Đường."Nàng mở ra hai rương kinh vô tự, rồi lần lượt triệu hồi: một con bạo viên, một đại hán bụng phệ, một vị phá giới tăng, và một thớt ngựa mang đầu người."Lần này đi về phương Đông. Các ngươi phải trải qua đúng tám mươi mốt kiếp nạn, mới có thể hưng thịnh giáo ta, cứu lấy thương sinh.""Bồ Tát! Xin hỏi giáo ta tên là gì?" - Chúng ma đồng thanh thỉnh cầu."...""Để ta nghĩ chút đã!"…