Miền Tây sông nước mênh môngCó cô Hai Hồng tuổi trẻ đương gia,Cô Tiên thì gọi cô BaÚt cưng trong nhà, luôn được ưu tiên.Cô Hai tử tế, giỏi, hiềnCô Ba thì giỏi chọc điên chị mình.Hoa lục bình tím màu thơ mộngCô Ba lì, mông đỏ mọng, tím y chang!…
Giữa chốn thâm cung đầy rẫy mưu toan, Yến Thành từ đỉnh cao quyền lực bị dìm xuống tận đáy bùn nhơ, trở thành nam sủng thấp hèn dưới gót giày của nữ đế Như Yên. Mang trong lòng nỗi hận thấu xương, chàng nhẫn nhục cúi mình, tiếp cận Túc Minh - nam sủng được nữ đế sủng ái nhất - với mưu đồ đen tối. Tưởng chừng chỉ là lợi dụng, là toan tính, nhưng trong những đêm dài hầu hạ, giữa những tủi nhục ê chề, một thứ tình cảm ngang trái, đau xót lại nảy mầm trong trái tim Yến Thành. Yêu một người xem mình như cỏ rác, dâng hiến cả trái tim cho kẻ chỉ coi mình là công cụ, liệu Yến Thành có thể thoát khỏi vòng xoáy nghiệt ngã này? Mối tình nhuốm màu lợi dụng và sự si mê tuyệt vọng ấy sẽ dẫn lối về đâu?…
Truyện hay, văn phong tác giả viết rất hảo. Mèo coi huấn nhiều, coi ngược dữ dội cũng nhiều, nhưng ít người nào bị Mèo gọi là tra cha, nhưng tra cha Khê Uyển cũng chia 2 loại, tra có thể tẩy trắng và tra không thể tẩy trắng. Và đây là một kiểu tra cha không thể tẩy trắng điển hình. Mời các bạn thèm ngược nhảy hố nga. Tâm trạng Mèo mấy nay không tốt, nên không có truyện ngọt đâu mấy nàng a 😋😋😋…
Nhân gian có niềm vui nhưng cũng có lệ sầu. Kì lạ khi hạnh phúc cũng ở nhân gian mà đớn đau cũng trong nhân gian. Dưới đây là những truyện xưa tích cũ lão nhân gia ghi chép lại.…
Mỗi câu chuyện là một mảnh tình cảm đã từng tồn tại - thoáng qua, chênh vênh, hay mãi day dứt.- Người lướt ngang đời tôi thật khẽ, nhưng điều người để lại... vẫn được viết tiếp trong những dòng chữ vương vấn này. -…
Nếu 1 ngày, bạn bật khóc vì vấp ngã, hãy kiên cường đứng dậy. Nếu 1 ngày, bạn thấy cô đơn, hãy mỉm cười mà vui vẻ theo cách của 1 người cô đơn. Và nếu 1 ngày, bạn thấy bản thân không còn chút sức lực nào nữa, hãy đến với tôi, tôi sẽ cho bạn sức mạnh và động lực. Tôi không dối bạn bất cứ thứ gì, tôi chỉ là đang dùng đôi mắt của mình nhìn từng khía cạnh của cuộc sống này, sau đó kể lại cho bạn mà thôi! Lời khuyên và nhân sinh quan của tôi có lẽ không giúp ích được nhiều cho ai cả nhưng từng câu từng chữ tôi viết là hoàn toàn chân thành... "Ngày mưa chưa hẳn là ngày tồi tệ, một ngày râm mát chưa phải đã là ngày đẹp trời." "Có những ngày như thế..." sẽ là góc yên bình cho tâm hồn bạn sau những bộn bề và đau khổ của cuộc sống, sẽ là niềm an ủi, là món ăn tinh thần như một bản ballad vào những đêm mưa lạnh. Chúng ta sẽ cùng ngồi lại, nhẹ nhàng gỡ từng nút thắt và xoa dịu từng vết thương lòng. Rồi, mọi chuyện sẽ ổn cả thôi..…
Trúc Linh là lớp trưởng gương mẫu của lớp 12A1 , chuẩn con nhà người ta , cứ nghĩ rằng cả ba năm cấp 3 sẽ vậy mà trôi qua , cho đến khi cô gặp người bạn cùng bàn " cá biệt " . Và đó cũng chính là những trải nghiệm khiến cô sau này phải nhớ mãi khi nhìn lại về người bạn cùng bàn năm ấy…
Tuổi trẻ ngông cuồng và bồng bột.Anh dù bị từ chối biết bao lần vẫn cố chấp quấn lấy đoạn tình cảm non nớt của thời niên thiếu. Liệu cô có lấy một lần rung động?Xa nhau 3 năm, thời gian không ngắn cũng chẳng dài nhưng đủ để thay đổi con người ta Trong ngần ấy năm không gặp, tự hỏi tình cảm của anh đối với cô có thay đổi hay không? Trong ngần ấy năm không gặp, tự hỏi cô có còn nhớ hình bóng của người thiếu niên ấy hay không?Cuộc gặp gỡ sau 3 năm sẽ là sự bắt đầu đầy mới mẻ.…