Hẹn đẹp như mơ là câu chuyện hay nhưng lại có một ket thúc quá buồn. Mình không cam lòng nên sẽ viết ra mot kết chuyện khác cho câu chuyện. Mình viết voi mong muốn sẽ đem đến cho nam và nữ chính một kết thuc tốt đẹp hơn mà thôi. Sẽ không có logic nhiều vs câu chuyện chính. Và lời lẽ cũng không được hoa mỹ vì đây là lần đầu mình viết truyện. Mong các bạn đọc và đóng góp ý kiến cho mình nhé. Mình sẽ cố gắng that nhieu.…
Nếu may mắn sinh ra trong hạnh phúc, hãy tìm mọi cách để giữ lấy cái hạnh phúc ấy. Nếu chẳng may bị cướp đi hạnh phúc, hãy tự tìm một hạnh phúc khác cho mình.Nếu thấy yêu thôi là chưa đủ, thì hãy thử chọn một cách hy sinh. Có thể sẽ ở bên nhau, cũng có thể chẳng ở bên nhau nữa. Nhưng ít nhất là khi còn có nhau trong đời, anh đã yêu và cho em những thứ từ chính trái tim và con người của anh. Cảm ơn em đã ở lại nơi này, cảm ơn vì sự có mặt của em trên đời, cảm ơn vì tất cả.…
Đã lâu rồi tôi không còn thấy anh xuất hiện, không phải chứ nhỉ... Chúng tôi lạc nhau năm tôi mười tám tuổi và từ khi anh lên đại học chúng tôi không còn giữ liên lạc với nhau nữa.Đã từng thế nào? Rất thân! Đứng trước mặt anh hiện tại, con tim tôi như thắt nghẹn và dường như nó sắp không thể thở nổi nữa. Ngột thở đến uất nghẹn, tôi tự cảm thấy sống mũi mình cay cay... Chắc hẳn bây giờ trông tôi khó coi lắm, hai hốc mắt chưa gì đã đỏ lên, ánh nhìn bị che phủ bởi một lớp nước lớn. Cảm giác, tôi chỉ cần chớp mắt một cái là ngay lập tức nước mắt chảy ra thành dòng.Cố nuốt ngược những giọt nước mắt vào trong, thật sự đấy, tôi không muốn anh thấy tôi lại là một con bé yêu đuối và chỉ biết núp sau lưng anh như thời còn chung trường cấp ba.Tôi đã trưởng thành và lớn rồi."Em là thành viên mới của câu lạc bộ truyền thông à?" Anh mỉm cười, cái nụ cười mà từ rất lâu rồi tôi không còn nhìn ngắm."Vâng." Tôi quay mặt đi hướng khác, và lén lút như một tên trộm lau đi nước mắt."Lại trẻ con, lại khóc rồi à?" Anh nhìn chăm chăm vào tôi, và anh đang dần tiến đến gần. Tôi trở nên căng thẳng, không biết vì gì? Vì bị anh nắm thóp hay vì khoảng cách giữa tôi và anh đang dần được kéo gần lại."Có bất ngờ không? Lại gặp anh ở đây rồi." Anh tiếp tục ngân lên cái âm thanh từ lâu tôi vẫn khao khát muốn lắng nghe. Không biết nên giải thích thế nào nhưng giọng nói của anh ấm áp và nó khiến tôi cảm thấy nhẹ nhõm, yên tâm.Tôi cố né tránh ánh nhìn của anh, không thành... Anh ôm lấy khuôn mặt tôi, và tôi cảm nh…
Câu chuyện viết về sự gặp gỡ của một đôi bạn, trong đó nhân vật Mây, cô gái mang trong mình những kỉ niệm khó quên của ngày tháng tuổi trẻ lúc còn hồn nhiên cùng với lời hứa của cậu bạn từng được gặp gỡ lúc ấy, nhưng mãi sau này lớn lên cô mới hiểu rằng thời gian trôi qua sự cảm mến ngày ấy bây giờ được gọi là tình yêu. Xa cách năm năm khi mọi chuyện dần bị lãng quên thì vô tình lướt qua nhau một lần nữa và những diễn biến lại xảy ra...…
Những tin mà mình đăng lên là gom lại từ all các nguồn khác nhau Cập nhật hàng ngày những tin tức mới nhất về EXONếu bạn có ý định đem bài mình đăng đi đâu thì ok vẫn được. Nhưng đừng quên ghi CR nhé ^^~Ngôi nhà EXO luôn chào đón tất cả EXO-L 😊…
Bọn mình đang nhận request. Hi vọng các bạn sẽ ủng hộ : DMong rằng các bạn đang là những người đang chật vật chạy ngược chạy xuôi để tìm áo cho những đứa con của mình. Nếu đã đọc được những dòng chữ này thì các bạn đừng chần chừ, bọn mình ở đây vì các cậu, bọn mình sẽ cho ra những sản phẩm không phải đẹp nhất nhưng chất lượng nhất , chắc chắn bạn sẽ hài lòng. Đừng chần chừ mà ủng hộ team ngay nhé!----20.8.2017 - 16:55 PM#VLT…
- Mình không thể tìm được nguồn chính xác của ảnh bìa nên mình ghi nguồn mình lấy ở đây: https://twitter.com/SupraVu4526/status/1367451918444818434- Truyện này mình sẽ viết theo yêu cầu của các bạn. Tất nhiên mình sẽ cố gắng viết từng chap thành một câu chuyện liền mạch. Mong được mọi người đón nhận- Truyện này mình sẽ không để otp cụ thể vì không muốn nó là nội dung chính, cũng có nhân vật sẽ đến hẳn với nhau nhưng cũng có chỉ là hint thôi - Warning: Các bạn mong đợi j ở một bộ mafia chứ:))…
" Cô gái khựng lại, sững sờ. Một giây. Hai giây. Rồi chậm rãi bước tới. Đôi mắt ấy... lúc gần hơn... ánh lên chút run rẩy khó nói.Hắn thấy khó chịu.Rất khó chịu.Không phải vì cô không xinh. Mà vì cô quá giống một người.Hai năm trước. Cũng đôi mắt long lanh như thế. Cũng vẻ yếu đuối khiến hắn vừa muốn ôm vào lòng, vừa muốn phá tan nát."---Bên ngoài, mưa phùn vẫn rơi, từng giọt nước gõ nhịp lên khung cửa sổ cũ kỹỞ một nơi khác, trên tầng cao của Montdegrise, Teck cũng nhìn ra màn mưa mờ ảo phía trời Âu. Ly rượu trong tay vẫn còn nguyên, nhưng ánh mắt cậu lại lạc đi, như đang tìm kiếm một điều gì đó không hiện diện trong bữa tiệc xa hoa này.Khoảnh khắc ấy, chẳng ai biết, hai con người ở hai nửa thế giới đã cùng nhớ về nhau - nhưng vết xước đang ghim sâu trong tim và rào cản không cho phép nỗi nhớ ấy trốn thoát…
Thiếu nữ với mái tóc trắng huyền ảo bất ngờ xuất hiện ở hội. Phải khó khăn lắm bọn họ mới biết được cô là một trong những pháp sư cấp S của Sabertooth . Mục đích cô trở về chỉ là phục thù ở Đại hội phép thuật. Xong việc cô cũng biến mất, chỉ những dịp quan trọng mới được thấy côĐến rồi đi như một cơn gió, để lại trong lòng mỗi người những cảm xúc khác nhauCouple vẫn như cũ, trừ một số người…
"Cậu chẳng làm điều gì có lỗi. Chính xác thì mình mới không xứng đáng có được tình cảm của cậu. Cậu nhớ không, ngày mình mới bắt đầu cuộc sống nhỏ bé, cậu đã giúp mình vươn lên, phát triển. Bất kì lúc nào, cậu cũng muốn làm mình vui, làm mình có tình bạn thêm sâu sắc thì mình lại vô tâm, thờ ơ... Đến cuối đời, tớ mới nhận ra tình cảm lớn lao và sâu sắc mà cậu dành cho tớ. Nhưng rất tiếc là đã quá muộn, tớ không thể đền đáp được gì cho cậu."…
Nói thế nào nhỉ ? Một đứa con ngoài ý muốn... Một trò đùa mà người đùa lại quên mất chính trò đùa mà mình chuẩn bị, cũng không lường trước được hậu quả, chỉ là khi giật mình nhớ lại thì mọi chuyện đã vượt ngoài tầm kiểm soát mất rồi. Cũng không biết chuyện này rốt cuộc là chuyện xấu hay tốt, chỉ biết mọi thứ sẽ thay đổi chống vánh sau một giấc ngủ dài...…
Tình yêu của chúng ta đã chết khi ta ở tuổi 18! Nhưng kỷ niệm, hồi ức ấy vẫn còn, một nửa ngự trị ở đó, một nửa rong ruổi theo em suốt quãng đời sau này...!Chàng trai thân mến, tạm biệt anh.…
Tác gỉa: Bánh Mì Bột LọcThể loại: Đoản, đam mỹ, hiện đại, sủng, ngọt, tạc mao nữ vương thụ x thê nô trung khuyển tổng tài công, HEĐường đường là 1 tổng tài trên vạn người, hắn cư nhiên lại chấp nhận dưới 1 người. Đối với kẻ khác, hắn là lãnh khốc vô tình. Đối với người đó, hắn chân chính là 1 thê nô không gì hơnRõ ràng mình là người thao, vì cớ gì hắn suốt ngày bị vợ phạt quỳ, phạt cấm dục? Vì sao?Một bộ gồm những đoản ngắn, nói chung là nhật kí của Tổng Tài đại nhân về cuộc sống hôn nhân.…
"Từ khi nào mà cái chết của kẻ khác lại trở thành niềm vui của bản thân? Có lẽ chúng ta đã bệnh hết cả rồi.". N ngồi bên cạnh xác của A, nhìn ngọn lửa đang nuốt chửng người con gái ấy. Anh nghĩ mãi về câu nói của cô. Phải rồi nhỉ, từ khi nào mà ngón tay này sẵn sàng bóp cò không chút thường tiếc? Từ lúc nào mà việc phải giết người đã trở thành công việc thường nhật? Rồi anh chợt nhận ra rằng thành phố với nơi này chẳng khác gì nhau cả. Ở đâu cũng vậy, mạng người rẻ mạt đến đáng thương.…
Ngày hôm ấy trời xanh mây trắngNgày hôm ấy gió thổi vi vuNgày hôm ấy nắng chiếu qua sânNgày hôm ấy, tôi và người bên nhau mãi mãi.***Ngày hôm ấy mưa rào tầm tã, xe cộ inh ỏi, dòng người huyền náo, chen chúc. Máu và nước trải khắp con đường. Thầy nhìn tôi, vẫn cứ nụ cười ấy nhưng sao nó lại yếu ớt đến kì lạ vậy? Tôi gào khóc, tôi khóc mãi nhưng thầy cứ nằm mãi trên mặt đường đẫm máu...***Ngày hôm ấy, mây đen, gió nổi, sấm sét đùng đoàng, tôi nhìn cô ấy, nhìn cô ấy cứ nhắm mắt dần, rời khỏi vòng tay tôi, mãi mãi ...Nội dung:Mộc Mộc yêu thầy giáo của mình- Tư Bách Thần. Một người đàn ông trưởng thành, chững trạc và dịu dàng, một người đầy bí ẩn và không ai có thể biết thầy ấy đang nghĩ gì. Liệu thầy có động lòng trước cô nữ sinh do mình chủ nhiệm suốt 3 năm cấp 3?Hứa Hạo Nhiên yêu vợ của mình, anh yêu Mộc Mộc hơn cả sự nghiệp và sinh mệnh của mình. Anh yêu cô ấy từ khi hai người còn ở giảng đường đại học cho đến tận khi cô ấy qua đời vào 17 năm sau. Nhưng liệu Mộc Mộc có thật sự yêu anh như thế hay trong đôi mắt buồn luôn nhìn anh chăm chú lại là một người đàn ông khác, một người mà cô ấy cất giấu suốt 17 năm?Tất cả bọn họ đều có một người để chờ đợi, dù cho cả nghìn kiếp.…
Giữa núi rừng Xiêng Khoảng - nơi gió mang theo tiếng khèn Hmong và trăng sáng phủ lên nương ngô - Minh Long, chàng trai đến từ Cần Thơ, sang Lào trong một chương trình giao lưu văn hoá. Tại đây, Long gặp Nis, cô gái người Hmong dịu dàng với đôi mắt sáng như suối và nụ cười trong như gió núi.Hai người đến từ hai thế giới khác nhau, nhưng âm nhạc, những buổi đi rừng, tiếng cười và những đêm trăng đã kéo họ xích lại gần nhau. Tình yêu đến nhẹ nhàng mà sâu đậm, để rồi phải đối mặt với khoảng cách, văn hoá và những nỗi sợ thầm kín.Một năm xa nhau, Long trở lại Xiêng Khoảng, đứng bên dòng suối từng nắm tay Nis, gọi tên cô giữa gió núi. Nhưng giờ đây chỉ còn tiếng gió và bản nhạc cuối cùng của anh - "Nỗi Nhớ Em Là Sao" - vang lên giữa trời, như lời tiễn biệt của một tình yêu đẹp nhưng buồn.Minh Long24 tuổi, sinh viên du lịch, quê Cần Thơ.Tính cách: chân thật, ấm áp, pha chút hài hước miền Tây.Nội tâm nghệ sĩ, có năng khiếu âm nhạc - biết hát, chơi guitar, viết lời.Ước mơ ban đầu chỉ là đi khắp nơi, ghi lại những câu chuyện bằng âm nhạc.Nhưng sau khi gặp Nis, ước mơ ấy chuyển thành một hành trình tìm lại cảm xúc và ký ức.> Hình ảnh biểu tượng: dòng sông Hậu - hiền hòa, chảy mãi nhưng không giữ được gì.Hình ảnh đặc trưng: Đứng bên dòng suối, gọi tên Nis trong vô vọng.Nis20 tuổi, người Hmong ở Xiêng Khoảng.Tính cách: nhẹ nhàng, thông minh, ẩn chứa sự sâu sắc.Cô biết thổi khèn, dệt vải và hát dân ca Mông.Có một bí mật: sức khỏe yếu (bệnh về tim hoặc phổi), nên không thể rời núi lâu.Cô nhìn đời…