Kết quả tìm kiếm: "dingenium"
Tìm thấy 4,340 truyện tương tự
[ Đam Mỹ ] nhân duyên?
Thể loại: đam mỹ, hào môn thế gia, bạch nguyệt quang, hiểu lầm, ngược thân Cặp chính: Trần Nghiên Vũ x Vọng An Hà Giới thiệu 1 chút :Vọng An Hà và Trần Nghiên Vũ là bạn thuở nhỏ của nhau, cả 2 đều đã thích thầm nhau. Nhưng do 1 số lý do nào đó họ bị tách ra khi chỉ mới 5 tuổi không 1 lời từ biệt, cả 2 khi lớn lên đều không nhớ rõ mặt của nhau. Dù cả 2 tìm cách như thế nào, tìm kiếm nhau ra sao cũng chả thể liên lạc lại. Rồi nhân duyên cho họ gặp lại nhau, tình cảnh thật éo le khi Trần Nghiên Vũ nghĩ Vọng An Hà tiếp cận anh vì có mục đích nào đó, vì nhà của anh khá giàu và cũng có rất nhiều người tiếp cận anh vì có mục đích vì vậy Trần Nghiên Vũ cũng nghĩ Vọng An Hà tiếp cận mình vì có mục đích. Vậy nên anh khá xa cách với cậu, khinh thường cậu, làm khó cậu đủ điều. Còn về Vọng An Hà cậu chả hiểu gì khi bị Trần Nghiên Vũ làm khó, khinh thường và cũng chả hiểu tại sao Trần Nghiên Vũ lại nghĩ cậu tiếp cận anh vì có mục đích trong khi nhà của cậu và hắn cũng không hề chênh lệch. Và tất nhiên Vọng An Hà không phải kiểu người hiền lành gì cho cam, cậu cũng phản kháng cũng làm khó Trần Nghiên Vũ. Nhưng trong mắt của anh cậu chỉ đang muốn gây sự chú ý của anh mà thôi. Vậy nếu khi cả 2 người biết đối phương là bạch nguyệt quang hồi nhỏ của mình thì sao? Vô đọc là biết nha:) LƯU Ý : chuyện là do cá voi ngoan iu tự viết, mong rằng sẽ không có ai ăn cắp hoặc đạo văn....
[MARHOON] KHÚC KHẢI HOÀN.
KHẢI HOÀN BI TRÁNG THẾ SAO ? - BI THƯƠNG CHO KẺ Ở LẠI. - HÙNG TRÁNG CHO KẺ RA ĐI. "DA DIẾT SAO NHỮNG THANH ÂM TRONG TRẺO MỖI KHI NGƯỜI THÌ THẦM BẰNG CHÍNH NHỊP ĐẬP NƠI TRÁI TIM ẤM NÓNG". *NHÂN VẬT* + Martin Edward. Tuổi: 23 Chiều cao: 1m90 Thân phận trước tận thế: Đặc vụ thuộc đội tác chiến đặc biệt Raven Unit. Hiện tại: Đội trưởng lính đánh thuê bảo vệ các đoàn người sống sót. +Tính cách: - Lạnh lùng đến tàn nhẫn. - Gần như không còn biết cười. - Chỉ tin vào súng đạn và quy tắc sinh tồn. - Bị PTSD nặng sau khi tận mắt chứng kiến đồng đội tự bắn nhau vì nhiễm virus. Martin là kiểu người sống sót bằng cách chôn cảm xúc xuống đáy sâu nhất. Anh từng có gia đình. Nhưng trong đợt phong tỏa đầu tiên, anh buộc phải tự tay bắn chết em gái đã nhiễm bệnh. Từ đó, Martin không còn xem mình là con người nữa. + Kim Juhoon Tuổi: 23 Chiều cao: 1m78 Thân phận trước tận thế: Con trai út của gia tộc tài phiệt Hàn Quốc Kim. Hiện tại: Người sống sót cuối cùng của gia tộc. + Tính cách: - Dịu dàng. - Được nuôi lớn trong nhung lụa nhưng không yếu đuối. - Có thói quen chăm sóc người khác trước cả bản thân. - Mang mặc cảm tội lỗi vì mình sống sót nhờ tiền bạc và quyền lực. Juhoon chưa từng thấy xác chết trước tận thế. Nhưng chỉ trong một đêm, cậu nhìn thấy: Cha bị xé nát cổ họng, Mẹ tự tử trong phòng tắm, Anh trai bị lính hộ tống bỏ lại làm mồi nhử. Sau hôm đó, Juhoon không thể ngủ nếu như xung quanh không có ánh sáng....
Tiểu Thư Quậy
Trường THPT Mary, phòng giám thị, 9am: - Tôi hết chịu đựng nổi em rùi, lát nữa Thầy Hiệu trưởng xuống sẽ đưa giấy đuổi học em - Tùy thầy, ngoài trường này còn có cả khối trường tốt hơn, thầy đuổi thì con đi, pp các thầy. - Nó nói rùi bước ra cửa đóng cái " rầm" lên lớp. - Các bạn thân mến!! Mình sắp xa các bạn rùi huhuhu Các bạn ở lại khỏe mạnh nhé. Vĩnh biệt- Đi ra gần cửa bước thì quay lại- K phải. Tạm biệt chứ k vĩnh biệt huhu!!! - Nó giả vờ khóc rên chào tạm biệt mọi người. - Tiểu Tuệ, khoan đã- nhỏ Hân chạy ra níu nó lại - Bà bị đuổi học thiệt rùi sao??!! - Ukmmm, huhuhu - nó kéo dài rùi ôm nhỏ - Zậy để tụi tui mở tiệc chia tay bà ha, tui sẽ nhớ em iu của tui lắm hhhuhuhu - thế là hai đứa ôm nhau khóc, cả lớp cười khổ.Mấy đứa thíc chơi zới nó thì nghe tin buồn rười rượi. K đc nghe nó chọc cười mấy ông thầy bà cô trong lớp nữa... - Uk, zậy tối nay tui sẽ đãi tiệc Goodbye mấy bà mấy ông hen?! Lần cuối, huhuhuu, sẽ nhớ tụi bây, GB. Tối 8h Pizza Ann nhe, đứa nào k đi ta tới tận nhà xử đẹp, hhehe- vừa khóc xong lại cười (pó tay, haizz!!!!)...
tìm anh ở thế giới bên kia !?
Tần Mịch , Tiểu Hàn, Tử Kì là ba cô bạn thân từ thời tiểu học. Tần Mịch có một vị hôn thê do ba mẹ cô sắp đặc tên là Thiên Sơ... nhưng cô không hề có tình cảm với vị hôn phu này vô tình trong lần xuyên không đầu tiên của cô quay về thời tam quốc lại vướn phải những rắc rối không đáng có... cô đã đắc tội với Âu Băng người mang danh lạnh lùng nhất phong kiến thời đó .cô lại trùng hợp đến đúng lúc hoàng thượng đang tuyển nô tỳ hầu hạ nhị hoàng tử cô đã được tuyển vào cung nhờ vào tài năng xuất chúng của mình... nhưng liệu nó sẽ dẫn cô đến con đường tràn đầy hạnh phúc hay là những phiền phức rắc rối không cần thiết..? liệu cô sẽ có thể trở về để thành hôn với Thiên Sơ theo lời ba mẹ cô hay là bị sự quyến luyến của thời tam quốc níu chân... hay cô đã tìm được ý trung nhân của mình chăng !? đó vẫn chỉ là một dấu chấm hỏi vì thời hiện tại cô đang sống quá cách xa với thời cô xuyên không trở về năm cô sống ở hiện tại là năm 3320 năm cô quay trở về lại là năm 1320 cách nhau tận hai thế kỉ thì liệu cô sẽ chon con tim hay là nghe theo lý trí !?...
sleepy
Yoongi ở đây để trộm mấy thứ nhưng gã lại bị níu chân bởi một bóng hình đẹp tuyệt trần đang yên bình trong đống chăn nệm... nhưng em ấy không còn thở nữa. " Người đẹp, thật không đáng khi em phải chịu đựng những thứ như thế này" _____ xin chào, đây là truyện đầu tiên mà mình viết nên chắc chắn sẽ không được hoàn hảo và không tránh được những sai sót. tuy nhiên mình vẫn sẽ đón nhận những lời góp ý của các bạn để làm tốt hơn trong những lần sau. hy vọng các bạn sẽ góp ý một cách văn minh nhé. về mặt nội dung, mình phát triển truyện dựa trên idea của chị Páo - chủ blog "Cơm Rang Cà Phê", idea có tên "sleepy" nằm trong album "Páo và 3 giờ sáng". mình cũng đã có xin phép chị Páo rồi nhé Tuy rằng idea là của chị ấy nhưng về phần phát triển câu từ lại là của mình. Vậy nên hy vọng các bạn sẽ không mang nó đi đâu nhé. không chấp nhận chuyển ver và đăng tải lên nguồn khác. xin cảm ơn. về phần nhân vật, chỉ có hai nhân vật duy nhất là taehyung và yoongi. truyện chỉ có một chap duy nhất thôi nha ^^ một lần nữa, cảm ơn các bạn đã đọc truyện nhé~...
NẾU TA ĐỦ TRƯỞNG THÀNH
Thanh xuân như một cơn mưa rào đầu hạ, Mang phép lạ tưới mát tâm hồn ta Dù biết nó chỉ là thoáng qua, Nhưng lại có dư vị nhớ mãi. Dẫu cho cơ thể có lạnh giá, Nhưng vẫn tự nguyện đắm chìm. Thanh xuân như là một món quà mà tạo hóa đã mang tặng chúng ta. Nó quý giá và là thứ duy nhất trên cuộc đời này mà chúng ta luôn muốn níu giữ. Cuối cùng món quà nào qua thời gian đều cũng phải cũ đi và trở thành một điều kỉ niệm ghi nhớ mãi trong tim. Nhưng khi nhớ lại bạn sẽ có cảm giác gì ?Hạnh phúc, nhớ nhung hay nuối tiếc Nếu như có thể quay về thời gian ấy tôi sẽ học tập chỉ để có thể vào trường đại học tốt. Nếu như có thể tôi muốn chụp nhiều bức ảnh với bạn bè. Nếu như có thể tôi muốn nói với cậu ấy rằng "tớ thích cậu". ...................... Bạn có nhiều cái 'nếu như' không? Phải chăng chúng ta đã nợ thanh xuân lời xin lỗi? Nếu lúc đó ta đủ trưởng thành thì lúc này chúng ta có còn nuối tiếc?...
SÓC NHỎ, ĐỪNG CHẠY NỮA ( Ngôn tình, truy thê, trâu già gặm cỏ non, sủng)
Thể loại: Ngôn tình, truy thê, trâu già gặm cỏ non, ngọt, sủng, HE, có chứa yếu tố 18+, hư cấu. Văn án: Khu rừng sương mù quanh năm bao phủ, nơi muôn loài thú nhân sinh sống, có một con sóc chuột nhỏ suốt ngày chạy theo vị pháp sư lạnh lùng của tộc rùa. Nàng tên Hạ Nguyệt—một tiểu cô nương lanh lợi, quấn lấy hắn không rời. Hắn tên Lâm Thịnh—một chàng pháp sư trẻ của vương quốc, coi nàng là phiền phức. Ngày nhỏ, nàng cứ chạy theo hắn, nũng nịu mà nói: “Ngài lấy ta đi, ta sẽ không quấy rầy nữa.” Hắn cười nhạt, xua đuổi: “Cô chỉ là một con sóc nhỏ, chẳng đáng để ta bận tâm.” Năm tháng trôi qua, con sóc nhỏ ngày nào đã trưởng thành, trở thành ánh trăng dịu dàng mà muôn kẻ si mê. Hôm ấy, nàng đứng trước mặt hắn, đôi mắt không còn nét ngây thơ năm xưa, chỉ để lại một nụ cười nhàn nhạt. “Lâm Thịnh, ta không còn yêu ngài nữa nữa.” Hắn bỗng nhiên hoảng loạn. Hạ Nguyệt ngày nào chạy theo hắn, nay đã không còn quay đầu nhìn lại. Mà hắn, mới là kẻ muốn đuổi theo nàng suốt đời....
a line without a hook.
"She's a she's a lady" Hunter trầm ngâm ôm cây đàn guitar trong lòng, nhìn nó như thể nhìn người tình vậy, Margeret rũ cái váy hoa khép nép bên cạnh, em nghêu ngao hát bài ca cũ rích chẳng biết nghe được ở đâu. Ráng chiều phủ ngạt lên bờ biển vắng người khiến bóng lưng nhóm nọ trông nhỏ xíu lạc lõng giữa đô thị lớn, Theresa đi về từ cửa hàng bên kia đường, ả vừa đi vừa giữ cái mũ vành rộng trên đầu. Lucas vẫy tay liên hồi, cái đầu xoăn tít của thằng bé làm nó càng giống một đứa trẻ mười lăm hơn là thanh niên hai mươi, Theresa đưa chai coke cho Lucas rồi ngã người nằm xuống nền cát còn ấm hơi mặt trời. Ai cũng bảo West Palm là một nơi phù hợp để hẹn hò đôi lứa và nhìn mấy cô cậu này đi, một ví dụ điển hình cho lời ca tụng nọ. Tuy vậy điều ngọt ngào thật sự ở đây là cái chạm nhẹ khuỷu tay giữa Hunter với Lucas, hay mấy ngón tay thon dài nâng niu vén mớ tóc mai mà Theresa dành cho Margeret. Không ai thấy cả và cũng không một ai cần biết về những điều nhỏ bé ấy. Nhỉ?...
Hãy để cho tôi trở thành lý do của anh
"An này, nếu anh đã mất đi niềm tin và động lực để cho anh có thể làm ra một bữa tranh Tràm chạm khắc, làm ra một nét độc đáo riêng của nước Nam mà cả thế giới đều muốn chiêm ngưỡng hồn của người nghệ nhân trong nó. Hãy để tôi có thể trở thành nguồn động lực duy nhất đời anh, tôi không giống như những người khác chỉ thèm muốn giá trị vật chất của nó mà thứ tôi muốn là đưa kiệt tác này trở nên có giá trị hơn bao giờ hết. Xin anh, hãy để tôi là lí do duy nhất để anh tiếp tục tạo ra hồn người Việt,xin anh" " An này, nếu cả thế giới đều phản đối chúng ta bên nhau thì xin anh đừng vì thế mà rời bỏ tôi. Nếu anh làm thế thật thì tôi chết mất, chắc tôi phải trói anh lại quá~" " Ngày cậu hi sinh, tôi đã phải mất tận 1 năm để có thể chấp nhận sự thật này, tôi nâng niu bức ảnh mà chúng ta đã chụp chung với nhau mà cười cười như một thằng dại khờ. Cậu biết không, tôi đã đặc biệt làm riêng nó cho cậu đó, xem cậu trong bức tranh này kìa. Hức , chỉ tiếc là cậu không còn ở đây để có thể chiêm ngưỡng nó rồi"\ Tui viết nhằm mục đích đam mê, không mục đích lấy lợi, mọi người đừng toxc nhe. tại cái này tui phải mất tận 1 năm để viết đó...
Nhất Dĩ Quán Chi
"Bởi vì chấp niệm duy nhất của ta là ngài! Đừng đi..." chất giọng trầm ấm khàn khàn, ngập tràn tuyệt vọng của Trường An cất lên khiến căn phòng trở lên u ám theo. Cậu run rẩy cố níu lấy đôi bàn tay trắng muốt của người kia, đôi mắt từng chứa đựng cả bầu trời sao, lúc này chỉ còn lại một màu xám xịt của tro tàn, trống rỗng và đong đầy sự tuyệt vọng tận cùng. Cho dù là như vậy, người kia dù đã khựng lại giây lát nhưng rốt cuộc vẫn dứt khoát hất tay ra, bước đi nhẹ nhàng lạnh như băng, bỏ lại thiếu niên tuyệt vọng, cô đơn ở căn phòng ấy. Cre bìa : Artist : 画画的慕白 https:// www.weibo.com/p/ 1005052038573012...
Đếm Ngày
Tác giả : Chanh Chanh Couple:Lục Trạch Quân x Bạch Hiểu Vy Thể loại: Hiện đại - Ngôn tình buồn - Nội tâm - Drama Bạch Hiểu Vy - cô gái tưởng như có tất cả: tình yêu, hôn nhân, thanh xuân, nhưng lại sắp mất đi điều quan trọng nhất - cuộc sống. Khi phát hiện mình mắc bệnh hiểm nghèo, thay vì yếu đuối níu kéo, cô chọn buông tay. Cô ly hôn với người chồng mà mình yêu thương nhất, giấu đi bệnh tình, chọn chia tay ngay lúc anh đang chạm đến thành công. Trong những ngày cuối cùng của cuộc đời, Vy âm thầm "đếm ngày", giữ lấy những ký ức đẹp nhất và chôn sâu tình yêu của mình trong im lặng. Một câu chuyện day dứt, nhẹ nhàng nhưng sâu thẳm - nơi người ở lại mới là người đau nhất... Mỗi người đều có một mối tình mà chỉ cần nhớ lại... cũng đủ khiến lòng đau. Vy chọn rời đi, không phải vì hết yêu, mà vì yêu quá nhiều. Lời tác giả:Câu chuyện này dành cho những ai từng âm thầm buông tay - để người mình thương được sống tốt hơn, dù bản thân chẳng còn cơ hội quay lại....
Hành trình mới
Lần đầu tiên tớ viết truyện, mong bạn đọc thông cảm ạ ! Nếu có sai sót, các bạn có thể bình luận, ném đá tùy ý, tớ sẽ nhận, xin chân thành cám ơn ...
Tiểu thư lạnh lùng gặp thiếu gia bá đạo
Truyên mang tính chất vừa truyện teen, vừa ngôn tình nha Hắn, một người lạnh lùng trong lạnh lùng... xem phụ nữ như cỏ rác không đáng giá...mãi đến khi gặp nó thì... Kiêu ngạo là tính từ mà mọi người thường dùng để miêu tả nó...một người hai thân phận phải chăng nó ẩn dấu trong mình quá nhiều bí mật để rồi thu hút hắn và dùng 2 năm yêu để đau khổ rồi dùng 6 năm để chạy trốn và hàn gắn Phải chăng đó là duyên phận trời đặt................................
[Đam/Edit] - ĂN CƠM RỒI TÍNH - Tác giả: NẤU CƠM CÁ
Tên gốc: 先吃饭吧 Tác giả: 煮鱼饭 Editor: Hết Nước Chấm Cậu ấm Chúc Hành Dã x Chủ trang trại nuôi bò Mạch Đông Công trà xanh, nũng nịu × thụ dịu dàng thẳng nam Nông trại du lịch của Mạch Đông đón một cậu thiếu gia nhỏ. Thiếu gia này thật đẹp trai, biết làm nũng, biết làm việc nhanh nhẹn, lại không sợ bẩn. Mạch Đông: "Rất tốt! Rất có tinh thần!" Thiếu gia: "Anh ơi, anh thơm quá." Chúc Hành Dã là một kẻ nhát gan, ngày đầu tiên bị mẹ "lưu đày" về quê, ông chủ nông trại đã đưa cậu về nhà. Mạch Đông mạnh mẽ, biết nuôi bò, biết lái máy gặt, còn biết gọi cậu là "Bé Ngoan". Sau này Chúc Hành Dã phát hiện, Mạch Đông gọi mình "Bé Ngoan" cũng giống như gọi chó mèo hay trẻ con vậy. Chúc Hành Dã: "Anh ơi, anh không thể chỉ gọi mình em là Bé Ngoan thôi sao?" Mạch Đông: "Lại sao nữa đây, đại thiếu gia của tôi?" Chúc Hành Dã × Mạch Đông, bối cảnh vùng Trung Nguyên, một câu chuyện ngọt ngào nho nhỏ bắt đầu từ hiểu lầm do phương ngữ, xoay quanh cuộc sống thường ngày trồng trọt, nuôi bò và yêu đương....
Bà Xã Khuynh Thành Của Tổng Tài Ác Ma
Đây là truyện đầu tay của mình nên viết chưa được hay nhé ! mong các bạn hãy theo dõi mình để mình có thêm động lực để viết tiếp nhé !!! Thank you so much . BÀ XÃ KHUYNH THÀNH CỦA TỔNG TÀI ÁC MA N9: Tiêu Hải Thiên , CEO của TĐ Tiêu Thị ,làm ăn ở hắc và bạch đạo ,ban ngày làm tổng tài lạnh lùng ,đẹp trai vạn người mê ,buổi tối làm ác ma giết người không chớp mắt,anh ấy rất lạnh lùng ,ghét phụ nữ nhất là loại bạch tuột nhưng vẫn có rất nhiều người theo đuổi: 1 là ngoại hình đẹp trai ,2 là giàu có vì vậy luôn là tiêu điểm của các chị em .Nhưng khi gặp cô thì mọi sự lạnh lùng tàn bạo đều biến mất nà thay vào đó là sự dịu dàng ,nũng nịu...rất cute đó nhoa n9: Hàn Khuynh Tâm xinh đẹp nhưng cực kì lạnh lùng ít nói giống nam9 ( vck giống nhau dữ z chời ).Cô còn là người thừa kế gia tộc kết xù Hàn Gia , đi du học ở Harvard ngành thời trang. Là tay chơi đồ hiệu.Ngoài thân phận người thừa kế thì cô ấy còn là cháu ngoại của gia tộc đứng đầu Anh Quốc . Muốn biết nội dung như nào thì hãy cùng mình theo dõi nhé !! lest go...
Ngày tay bỗng lạnh
Ta như hai thái cực của cuộc đời. Có những khái niệm riêng, và có cốt cách suy nghĩ riêng. Em là một tách Cappuchino cho những buổi chiều lặng lẽ trong quán trà thân quen bên hè phố vắng vu vơ anh quen thuộc. Vừa ngọt ngào như vị kem sữa, vừa đắng như cái cách em nhìn nhận cuộc sống một cách tầm phào. Anh như một ly trà chanh cho những buổi đêm tấp nập, nơi góc quán nhỏ xinh em thường hay ghé với những mảnh sticker đủ sắc màu ngay đằng sau lưng và đủ mọi âm thanh ngoài dòng đời hối hả. Mát mẻ như những viên đá bé xíu đủ để làm em dịu đi cái oi bức của ngày hạ, nhưng lại không đả đụng gì tới cái họng yếu ớt của em, và thỉnh thoảng cũng thật chua khi em không thả đủ " đường ". Yêu nhau, nên bàn tay ta vẫn níu kéo dù cách xa ngàn dặm. Yêu nhau, nên đôi tay vẫn thật ấm khi mùa đông tới chỉ bằng những tin nhắn vụn vặt và những lần FaceTime trong lúc nghỉ ngơi hiếm hoi của anh và em. Chỉ sợ, khi bàn tay bỗng thấy lạnh lẽo. Cũng chỉ sợ, không giữ được nhau khi không bên cạnh nhau để giữ....
Ê thằng mọt sách, nghe ta nói nè : Em yêu anh!!
Anh : Người ta đồn cô là một người lạnh lùng, không có hứng thú với đàn ông cơ mà!? Cô : Đúng, tôi lạnh lùng, tôi không có hứng thú với đàn ông, nhưng riêng anh thì khác!! _______________________________________________________ Ran Mori, trên trường học, trong tập đoàn, khí chất giống đàn ông, xinh đẹp, nhưng không thùy mị, dịu dàng chút nào. Nhưng đối với Shinichi Kudo thì khác. Chỉ cần anh ấy, đòi hỏi một chút, nũng nịu một chút thôi thì cũng đủ làm cho lý trí, liêm sỉ của cô rơi rớt rồi. Cô yêu anh, bất chấp tất cả để yêu anh. Mặc kệ anh không yêu cô, nhưng anh là của cô. Shinichi Kudo, trên thương trường, trong trường học đều được gọi là Nhan Thừa Vũ. Ran Mori, trên thương trường, trong trường học đều được gọi là Ngọc Trinh Sắc. Liệu chuyện tình của họ sẽ ra sao? Tình cảm của họ có được tác giả xiêu lòng ban tặng cho hạnh phúc? Cùng thả like và ủng hộ tác giả nhé!...
Tinh Vũ
Văn án: Câu chuyện cũ của một vị Tinh Quân trên trời và một cầm sư phàm trần. Có yêu, có hận, có tin tưởng, có nghi kị, có níu giữ, có buông bỏ, có biệt ly, có tương phùng. Một hồi trầm luân, một hồi tranh đấu, một đời chấp niệm. Sau tất thảy, "Chỉ nguyện quân tâm tự ngã tâm*". Hắn từng nói: "Lưu Vũ, ngươi xem cái bộ dáng nhỏ bé, yếu ớt của ngươi đi, không có ta bên cạnh ngươi phải làm sao đây hả?" Hắn từng nói: "Lưu Vũ, sao trên trời nhiều như thế, ta chẳng thể đếm hết. Người trên đời nhiều như thế, ta lại chẳng thể nhìn thấu một ai. Người duy nhất ta tin tưởng chỉ có ngươi." Hắn từng nói: "Tiểu Vũ, ta muốn cùng ngươi đi hết quãng đời còn lại." Hắn cũng từng nói: "Tiểu Vũ, ta nghĩ lại rồi. Thần cũng được, ma cũng chẳng sao. Ta chỉ muốn ngươi một đời bình an." Ghi chú: * Câu thơ được trích từ bài thơ "Bốc Toán Tử" của nhà thơ Lý Chi Nghi....
Kizuna
Hu hu hu, một cái fanfic Tensei Shitara Slime Datta ken X Natsume Yuujinchou quá hay mà bị cho "chết", hu hu hu. ============================= Bản thân Natsume Takashi luôn tự hỏi, vì cơ duyên nào trong muôn vàn cá nhân khác cậu lại bị chọn tái sinh vào một thế giới khác, thậm chí còn trở thành một ogre nữa! Sống một khoảng đời bình dị, cậu cố gắng tiếp nhận và hòa nhập với cuộc đời mới này mặc cho những khác biệt. Hm? Tại sao mọi người lại nhìn tôi bằng ánh mắt đó? ================================== Cẩn thận bị "lôi" nhé. CP cũng lạ lắm đấy. Chưa được cho phép nên nếu cần thì mọi người ghé qua AO3 ủng hộ chính chủ nha. Còn mình. Đi khóc tiếp đây. Hu hu hu....
Áo Dài Hà Bắc
truyên Viêt Nam, cổ trang, nam cũng có thể sinh con. Con trai mười chín mơn mởn như cỏ non, mặc áo dài nâu, đội nón lá rộng vành, chèo thuyền ra ao sen buổi sớm mùa hạ, nhìn sen mà cười đẹp hơn cả hoa sen nở. Nét duyên "trời đất giao hòa" ấy là một khoảnh khắc tươi nguyên, thơm tho của tình yêu tuổi trẻ vừa chín tới, ngọt thanh mà mát lòng mát dạ. Phải nhìn tròn con mắt, hít hà khoan khoái, lại vừa chạm vào nâng niu vừa nếm dư vị dịu thanh ấy, mới thấy tim tê rân, khoái cảm đến hoảng sợ. Chiếc áo dài nâu vải thô mà bừng sáng giữa lá xanh, bông trắng, nhị vàng cùng nét cười đẹp xinh sau vành nón lá in vào tâm trí là vì thế, để mãi sau này, bao áo dài nhung gấm, lụa là xúng xính chung quanh cũng trở nên bình thường, nhìn rồi lại quên, nhìn rồi lại đầy hoài cảm tưởng nhớ đến người xưa cảnh cũ. Cuộc đời là hành trình dài mà lại ngắn, còn khi con tim bay lên với mây trời chỉ là một khoảnh khắc ngắn mà lại dài. Dài ngắn ngắn dài, chỉ đến khi không còn tâm thức nữa mới gọi là quên đi. Mà tàn nhẫn nhất trên đời, lại chính là sự lãng quên...
![[ Đam Mỹ ] nhân duyên?](https://truyen2u.com/images/cover/398631771-256-k649161.jpg)
![[MARHOON] KHÚC KHẢI HOÀN.](https://truyen2u.com/images/cover/410749154-256-k517226.jpg)











![[Đam/Edit] - ĂN CƠM RỒI TÍNH - Tác giả: NẤU CƠM CÁ](https://truyen2u.com/images/cover/410527832-256-k72094.jpg)





