Cre: phsa-hnlo (đơn 43)"Tớ không quan trọng việc sống chết mấy, chỉ cần khi còn sống được ở gần các cậu là được.""Tớ đã nhận được rất nhiều lời cảm ơn trong cuộc đời mình, vậy nên tớ không thấy nuối tiếc."Cuộc đời này có mấy ai không sống vô định? Chỉ là con người ta không thể mãi chìm đắm trong nó được thôi. Chúng ta sẽ mất đi một điều gì đó, thậm chí nhiều điều, nhưng mạnh mẽ đối mặt vẫn luôn là cách mỗi người tự chữa lành bản thân."Tớ muốn mình sống mà không hối tiếc điều gì, vậy nên tớ đã chọn làm chú thuật sư. Chỉ vậy thôi hà."Hơn cả những điều viển vông đó, tớ muốn nhìn thấy đôi mắt cậu. Tớ muốn cậu.Tác giả: quachbuingocdiepChỉ đăng duy nhất tại wattpad quachbuingocdiep.Phạm trù: Jujutsu Kaisen…
Ngôi trường Midoku là một ngôi trường đặc biệt hầu hết hướng về môn học võ và giáo dục học sinh, nhưng không phải là không dạy học như các trường học khác.Nhân vật: - Joy: Cô bé luôn yêu đời, hồn nhiên, nhưng từ sâu trong đó lại có một câu chuyện bí ẩn nào đó về gia đình cô... - Jin: Chàng trai lạnh lùng, thẳng thắn, có những cảm xúc không thể kìm nén được và sâu trong đó cũng có những chuyện hết sức bi kịch,... - Zen: Tính tình kiêu ngạo, phá phách, đứng trong top đại ca của trường. - Anh Choi: Hàng xóm của Joy, người có lẽ biết gần hết những bí mật về gia đình cô...Và còn nhiều nhân vật khác...…
Câu chuyện kể về mối tình tuổi học trò của cô nàng Bạch Dương và anh chàng Bảo Bình.Hai người tình cờ gặp nhau rồi từ người dưng thành kẻ thù,làm bạn,trở thành bạn thân ,hóa người dưng,rồi 1 lần nữa làm bạn thân và vô tình nhận ra tình cảm dành cho nhau đã đi quá giới hạn bạn thân rồi họ đã trở thành người yêu.Đây là mối tình rất đẹp nhưng lại trắc trở vô cùng ,ngây ngô,trong sáng tràn ngập niềm vui và những nụ cười nhưng cũng ko thiếu những giọt nước mắt.Giữa họ luôn có những hàng rào cản lối ,mối quan hệ của họ ko đk nhiều người chấp nhận khiến họ vô cùng nuồn bã.Nhưng rồi họ vẫn quyết định nắm lấy tay nhau tiếp tục đi trên con đường tình yêu ấy dù ko biết cuối cùng họ sẽ ra sao.Sau đó ,có rất nhiều chuyện ko theo ý muốn liên tiếp xảy ra ... Và rồi tình yêu của họ sẽ đi về đâu ? Hai con người ấy rồi sẽ ra sao ?…
Người lớn lúc nào cũng hiện hữu trong dáng vẻ đầy bận rộn, áp lực cùng những suy tư khó hiểu. Hồi còn bé, em chỉ thấy được sự hào nhoáng bên ngoài của ba mẹ, sự thoải mái của cô dì, sự tự do của chú bác hay sự lấp lánh của anh chị. Bởi thế em lại có một ước muốn sâu sắc - đó là trưởng thành. Em, một đứa trẻ vẫn còn sống dưới cái nôi an toàn của cha mẹ, sự quan tâm săn sóc của người lớn nên chẳng thể hiểu được cái vất vả, cực nhọc mà người lớn cố giấu phía sau nụ cười mỉm kia. Ấy vậy mà chỉ khi chạm chân tới cái tuổi mươi mấy đôi mươi, em dần cảm thấy sợ hãi hai chữ "trưởng thành", hai chữ mà em đã cố chạy theo năm xưa. Em vẫn thích sự lấp lánh, hào nhoáng, tự do tự tại của việc làm "người lớn" nhưng em lo mình không thể giấu đi những áp lực, khó khăn hay thử thách.Nói lo nói sợ là thể nhưng em vẫn phải lớn mà, và em chấp nhận việc em sẽ lớn, sẽ đi làm, sẽ tự lo cho bản thân và sẽ chẳng thể làm cô bé mè nheo của ba mẹ nữa. Và em cứ lớn, cứ lớn dần theo thời gian. Qua ngày này năm nọ, em đã không còn là một đứa trẻ vô tư chạy nhảy giữa cánh đồng xanh, thỏa sức đắm mình trong làn nước biếc hay nằm vắt vẻo trên cành cây. Em sẽ trở thành một thiếu nữ mới lớn, một cô nàng nhiệt huyết, một người phụ nữ lạnh đạm hay một người vợ, người mẹ của gia đình. Nhưng mà từ từ khoan đã, em vẫn chưa đi hết chặng đường ấy đâu, bây giờ em vẫn đang là một cô gái đầy nhiệt huyết, rực cháy với tuổi thanh xuân tươi đẹp của mình. Nhưng em vẫn có những tâm tư, suy nghĩ thầm kín mà em c…
"Năm mười sáu tuổi, chúng tôi từng hứa sẽ đi cùng nhau đến cuối con đường.Năm hai mươi hai tuổi, em mặc váy cưới... nhưng chú rể lại không phải là tôi"…
Lục Dương×Tiểu An-có một chốn mang tên thanh xuân,có một tòa thành mang tên niên thiếu,có một tình yêu mang tên "nắng hạ".tôi gửi cậu tình yêu ngày nắngtôi gửi cậu rung động đầu đờitôi gửi cậu tâm tư che giấu đã lâutôi mong cậu đón nhận những chân tình của lòng tôitôi mong thanh xuân của tôi có bóng hình của cậu…
Vào mùa hè, cô bé Ajisai đã du lịch tới Kyoto và chuyển vào ở nhờ một ông lão lạ mặt. Trong 3 tháng ở đây, cô được ông tiết lộ về đứa cháu đã mất tích của mình ngày trước tên là Mayoree, không chỉ Mayoree, ông được nghe kể rằng một số đứa trẻ ở trong làng mình đều gặp tình trạng như vậy. Và điều kì lạ, những đứa trẻ ấy đều trong độ tuổi 14. Trước khi Mayoree biến mất ,ông được cô bé kể cho một câu chuyện kì lạ, rằng mình là người được chọn và có thể giao tiếp với các vị thần..…
truyện liên quan đến hai nhân vật ngọc dạ ngọc là mội tổng tài lạnh lùng khiến người khác phải sợ hãi còn lâm vỹ dạ là một người hiền lành tốt bụng luôn hết lòng vì người khác mọi chuyện cứ như vậy cho tới khi họ gặp nhau và đem lòng yêu nhau ngày ngày tôi gặp chị chị đã làm thay đổi tôi…
Trong thế giới học đường đầy màu sắc, họ là hai mảnh ghép tưởng chừng như không liên quan. Một người như nước, người còn lại thì như lửa. Nhưng định mệnh đã đưa họ đến gần nhau hơn, từ những người bạn học bình thường, họ dần nhận ra thứ tình cảm đặc biệt, vượt trên cả tình bạn. Liệu họ có thể vượt qua những rào cản để đến với nhau?…
Thể loại: vui nhộn, lãng mạn và có chút phi thực...Rating: 17+Warning: Đầu tiên, ĐÂY KHÔNG PHẢI TRUYỆN CỔ TRANG!!! Truyện có một số chi tiết khá thực tế. Tác giả cam đoan truyện không thuộc thể loại đồng tính nhưng theo tình huống sẽ có nhiều vấn đề không tưỏng tượng được. Quyết định kĩ trước khi đọc!Sumary: Một ngày nào đó... ước mơ của bạn trở thành hiện thực nhưng lại khôn theo như bạn mong muốn, đời luôn có những việc dở khóc dở cười.Note: Một câu chuyện nhẹ nhàng, lãng mạn và hài hước của tuổi học sinh, mình không muốn mọi việc quá rắc rối và hy vọng khi tác phẩm kết thúc sẽ để lại chút gì đó trong lòng các bạn!Bản quyền của SeptvnEmail: [email protected].…