[ Creepypasta Oc] Thank you for everything...!
Câu chuyện khởi đầu bằng một gia đình hạnh phúc......và kết thúc bằng một bi kịch***Cốt truyện là của mình, ĐỪNG mang đi :)Mình là nguồn của tất cả tranh vẽ, nên ĐỪNG hỏi nguồn đâu :))…
Câu chuyện khởi đầu bằng một gia đình hạnh phúc......và kết thúc bằng một bi kịch***Cốt truyện là của mình, ĐỪNG mang đi :)Mình là nguồn của tất cả tranh vẽ, nên ĐỪNG hỏi nguồn đâu :))…
truyện này thấy hay nên mik up.Truyện này của chị Dung Keil, chị hay kể chuyện ở FB/gocnhocuacaylời văn của chị rất lôi cuốn.Gồm 16 truyện ngắn khác nhau.…
"Chị Đẹp"Ơy:3Tác giả: Kính Cận…
Tác phẩm: Bạn cùng bàn người TrungTác giả: Hy DaoNgày bắt đầu: 20/08/2025Ngày kết thúc: ?? /??/????Tình trạng: UpdateKết: ?? Lời tác giả: " Toàn bộ tình tiết trong truyện đều là do tôi tưởng tượng ra không áp dụng vào thực tế. "…
Tôi không có thanh xuân vườn trường=)))…
"Một tình yêu học trò bình thường không chói lọi, không hào nhoáng, không ồn ào, không hoàn hảo, không mãi mãi nhưng lại đủ đẹp để bù đắp thanh xuân cho cả hai, đủ đẹp để ngay cả những thiên thần tình yêu cũng không kìm được mà cảm thán"…
Tên truyện: Kẻ Caro Giữa Mùa ĐôngTác giả: Song SongĐề tài: tình cảm học đường, nam x nữ, truyện teen, HE.Giới hạn độ tuổi: 17+Giới thiệu: Hiểu lầm giữa tomboy hướng nội nửa mùa và boy thủ khoa tsundere. Ngày bắt đầu viết: 16/03/2025Ngày up lên Wattpad: 13/05/2025Tình trạng: Đang viết, lịch ra chương: 1 chương/ thángThẻ: học đường, tình cảm, teen, giải trí, chắc là cũng hàiLưu ý: Mọi địa điểm, tình tiết trong truyện đều là hư cấu.…
Gái nhà lành x Trai nhà giàu 😞Gái dịu x Trai hỗnCâu chuyện vớ vỉn, có thể sẽ tình ơi là tình...*Trích đoạn:"Mày cứ qua lại với mấy thằng không ra gì đi. Đến lúc ông mách mẹ mày thì đừng trách ông miệng lưỡi vô tình!""Cậu bỏ ngay cái tật hỗn đi. Với lại ai thèm tí tởn cùng mấy thằng không ra gì!!!"Vũ cười nhạt hỏi:"Thế hôm bọn thằng Đức đánh nhau mày lao vào làm chó gì thế? Không có tao lôi ra thì đứa lùn tịt như mày thể nào cũng bị quần cho nát người. Tính làm mỹ nhân cứu thằng ất ơ à?"Tôi thấy nó tưởng tôi vì tình riêng mà muốn đỡ đòn hộ Đức thì cú lắm. Nhưng cái sự nền nã đã ăn vào trong máu nên tôi vẫn nhẹ giọng:"Do tui là lớp trưởng. Tất nhiên phải can thành viên lớp mình rồi. Ít nhất cũng câu được tí thời gian chờ thầy cô tới giải quyết mà..."Hình như nghe giọng tôi có chút ảo não phụng phịu, tên to xác nào đó cũng dịu lại đôi chút:"Lớp mày hết con trai sao? Kêu chúng nó can. Không biết đứng sang 1 bên hả? Học giỏi thế bọn kia gõ cho cái khờ người ra thì ai chơi với mày? Nghe câu này chưa: "Một con ngựa đau, cả tàu bỏ chạy." Nhớ vào đầu hộ tao."Tôi bật cười ha hả ha hả, tay cứ đập vào vai người bên cạnh. Bố khỉ. Chuyên Toán khi văn vở thì sẽ thế này hả? (...)…
Hành trình của một cô gái khi thi chuyển cấp từ cấp 2 sang cấp 3, câu truyện bắt đầu từ kì nghỉ hè tháng 7Cô gái sẽ làm như nào để chịu áp lực ,cố gắng và kiên trì?Đôn Vĩ Nghi lúc tự ti mặc cảm, lúc tự tin lạc quan, tâm tình chuyển biến phức tạp liệu có vượt qua khoảng thời gian khó khăn này và đỗ cấp 3 hay không ?Và câu truyện còn kể về cuộc sống bình dị với gia đình, bạn bè ,cũng như mối quan hệ của Đôn Vĩ Nghi…
Màu áo trắng của em đã từng là màu thơ ngây. Tình yêu của em đã từng là màu trắng tinh khôi. Vậy sao cơn mưa tuổi trẻ lại khiến màu áo em vương màu nước mắt , màu những trót dại và bồng bột. Nói đi em.#BăngTiên…
Cậu của năm ấy như ánh nắng mùa hạ đầy rực rỡ, chói chang còn cô của năm ấy chỉ là chiếc lá non thầm lặng, không ngừng hướng về phía cậu. Dù vô tình hay cố ý gặp mặt, cậu chưa bao giờ đi riêng 1 mình nhưng chưa 1 lần cô nhớ được người đi cùng cậu là ai, vì trong tầm mắt của cô tất cả chỉ có hình bóng cậu.…
Mị đưa những đứa con của mị ra fic riêng để khỏi dính với cái fic Những fic ngắn mị tự viết thôi.Fic bao gồm những Creepypasta OC mị có hứng nên viết:vvv…
Bạn yêu,bạn đau,bạn đánh mất điều quan trọng? Không được từ bỏ. Đúng vậy! Vì đây là chính cuộc sống.Những đoạn này là một chút ấm áp mình viết từ tận đáy lòng sau những lần an ủi trên fanpage với mọi người. Hy vọng tình yêu sẽ khiến bạn sống tốt hơn từng ngày chứ không phải sống mà dày vò đau khổ.…
Làng Cát không có cây xanh che rợp trời; không có rừng rậm, hoa cỏ; không có nhiều loài thú nhỏ đầy lông. Ở làng Cát không có nhiều lưu ý, cũng không có gì đáng để nhớ nhung ngoài cái nắng và cái nóng đến trầy da tróc vảy nếu không ở quen. Nhưng vì có một người đặc biệt quan trọng, làng Cát cũng sẽ có thể trở nên đặc biệt quan trọng.3.3.20…
Mình viết "truyện" này như một thứ để lưu lại kỉ niệm, những thứ mình đã trải qua, những buồn vui mà mình chẳng thể chia sẽ cho ai. Kể cả gia đình, cha mẹ, bạn bè thân nhất mình cũng chưa từng được nghe mình tâm sự hay chia sẽ lần nào...vì mình không cảm nhận được sự "cái gì đó" từ họ. Mình không rõ, mình không biết.…
Nhật Linh chỉ là một cô gái bình thường, cho đến một đêm, cô mơ thấy một chàng trai lạ cứ chạm má mình, mỉm cười nói:"Dậy đi, Nhật Linh."Tỉnh dậy, mùi hương lạ vẫn vương trong phòng.Gương mặt cậu ấy vừa lạ vừa thân quen, cứ lẩn khuất trong từng giấc mơ.Còn cô, từng chút một, không thoát khỏi ánh mắt ấy nữa.…
Cái lớp quậy phá, làm trái nội quy, cái lớp mà mọi lớp khinh thường. Phải, là chúng tôi - lớp 6H13. Tôi chưa hiểu cái trường này đặt tên lớp như thế nào nữa mà cái lớp H13 này nó đen đủi như số 13 vậy. Chúng tôi bị các giáo viên coi thường, xem bọn tôi như lũ nghịch ngợm rác rưởi và không làm được việc gì. Nhưng, ẩn ngầm dưới một cái lớp học quậy không ra đâu với đâu là một tổ chức ngầm quỷ quyệt đến đáng sợ...Bìa: @color_teamNơi đăng duy nhất: Wattpad - @YumiRei1234Bản quyền: YumiReiCấm sao chép dưới mọi hình thức (chuyển ver, đú cốt truyện,...) Truyện của tôi, tôi đăng. Cấm đăng truyện trên các trang web/nick khác :([highest ranking: #22 in thanhxuânvườntrường, #143 in họcđường, #13 in truyendai, #15 in họcsinh, #220 hocduong, #2 in yumirei]…
Tất cả những gì tôi viết chỉ đơn thuần là tự thuật lại cuộc sống của tôi- một người bình thường giữa những con người bình thường khác mà thôi. Chính vì vậy, đôi khi lời văn sẽ mơ hồ, rời rạc, kì lạ... Có lẽ thời gian sau khi nhìn lại sẽ là một điều khá thú vị đối với tôi...…
Đây là những mẫu truyện ngắn đơn thuần mình tự nghĩ ra, có thể nó cũng chính là cuộc sống hiện tại của các bạn ngoài kia. Từ những khó khăn, trở ngại, hạnh phúc, mỗi người chúng ta đều có cái kết riêng. Mình gầy dựng những hình tượng nhân vật khác nhau tạo nên sự sâu lắng. Xin lỗi trước nếu lỡ mình vẽ xấu🥲.…