Mùa xuân đến cũng là lúc học viện bước vào năm học mới. Các học sinh năm ba đã tốt nghiệp, và giờ đây, những học sinh còn lại đang bận rộn thích nghi với một môi trường và hệ thống mới. Giữa tất cả những điều đó, Ritsu và Mao cố gắng tham gia vào một dự án mà Rei mang về từ chuyến đi nước ngoài.Writer : Akira (日日日)người dịch bản eng : Bakemonoremynguồn bản dịch eng : https://bakemonoremy.dreamwidth.org/tag/operetta#entry-33509* bản dịch chưa có sự cho phép từ tác giả trans ENG, vui lòng không mang đi nơi khác…
Tớ đau lòng khi thấy cậu cứ mãi miết chịu đựng những đau lòng. Người tớ thương à, đừng mãi chịu đựng như thế._____________[Hãy tự dùng chất xám của mình để tạo nên sản phẩm của chính mình. Thân gửi các bạn có ý định re-up.]…
" Tsukasa tham gia BIBLION với tư cách là thành viên tạm thời. Cậu ấy tìm thấy một cuốn sách thú vị trong góc best seller và bị cuốn hút vào với vũ trụ trong từng trang sách. "Người viết: YuumasuNgười dịch bản ENG: rubestie*Link bản trans gốc: https://rubestie.dreamwidth.org/683.html*Bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không mang đi nơi khác.…
スローイング!白銀のスノーファイト♡Người viết : Yuuki Yoshino (結城由乃)♡Số chương : 17♡Thời điểm : Mùa đông♡Nội dung : Mitsuru đang cảm thấy hụt hẫng vì không được nặn người tuyết. Vào thời điểm đó, một yêu cầu mới cho công việc xuất hiện, và...?"♡Translator: Soda♡Bản dịch đã có sự xin phép của Eng translator Mike(Link Eng: https://akiratotsuka.dreamwidth.org/36341.html)♡Bản dịch chỉ được đăng DUY NHẤT tại đây.Vui lòng không mang đi nơi khác khi chưa xin phép(The translation has permission of Eng translator MikeDo not re-up without permission)…
- Oneshot, Cực Đáng Yêu, PG15--- Văn Án --- Bạn hỏi tôi thường xuyên phải nghe câu hăm dọa nào nhất à? Chậc, câu hỏi này rất dễ trả lời, chẳng cần phải nghĩ ngợi nhiều đâu. Vì tôi hầu như ngày nào cũng được nghe, lặp đi lặp lại không biết đã bao năm rồi, đó là:“ Taeyeon a~, cậu nếu dám làm cái này, ăn cái kia, nghĩ cái nọ, v..v, mình sẽ chết cho cậu xem !!!”.Haizzz.. Thế nào?Giọng điệu rất có sức uy hiếp đúng không? Với tôi, nó nghe thực – sự - rất – ngốc – nghếch.Người bình thường đương nhiên sẽ nói: “Nè.. dám làm không? Tôi sẽ cho cậu chết thật khó coi” chứ có mấy ai lại tự mình đòi chết như vậy đâu.Tôi từ hồi nhỏ nghe thấy mấy lời này đều sợ đến phát khiếp, ngoan ngoãn ôm lấy cậu ấy mà hối lỗi, tiện thể vâng lời, nhưng bây giờ thì không còn cảm giác nữa.. Ai..gu..nói như vậy cũng không chuẩn lắm, phải nói là, nếu có một ngày không nghe đến câu nói kia, trong người tôi sẽ cảm thấy kì lạ lắm.. như thiếu đi thứ gì đó mà không thể diễn tả thành lời. Mỗi lần nghe được nó, tôi đều nghĩ, nói ra được mấy lời ngớ ngẩn như vậy,hết năm này qua tháng nọ thì Fany, cô ấy thật đúng không phải kẻ ngốc bình thường nữa, mà là siêu cấp ngốc nghếch. ...…
ta gặp nhau giữa chiều nắng hạ ngày mặt trời lên nhuộm thiên thanh một sắc đỏ rực rỡ .sau này nắng có tắt mây kia có bạc màu xin tay người nắm chặt đừng để mình lạc nhau…