" CÓ CHẾT TÔI CŨNG KHÔNG GẢ CHO ANH!"" EM THỬ CHẾT XEM? EM CÓ CHẾT CŨNG PHẢI LÀM MA NHÀ HỌ VŨ."" VŨ DẬT DƯƠNG! ANH CÚT ĐI TÔI KHÔNG BAO GIỜ THA THỨ CHO ANH!"" TÔI YÊU NGƯỜI KHÁC RỒI, NGƯỜI ĐÓ KHÔNG BAO GIỜ LÀ ANH! KHÔNG BAO GIỜ TRỪ KHI ANH CHẾT."-----"Vũ Dật Dương chết ngay trước mặt tôi mới biết người tôi yêu từ đến cuối chỉ có một mình hắn."…
Hãy yêu cầu couple của cậu và tớ sẽ cố gắng thực hiện nó.Tớ viết được đủ thể loại nên hãy mạnh dạn yêu cầu nha.ĐỪNG ĐEM EM NÓ RA KHỎI WATTPAD của tớ nha mấy bồ 🙏AllThái😋😋😋…
Nghe nói ở Bắc Kinh có trụ sở cục Phát hiện và Xử lý các hiện tượng dị thường - nơi chuyên đảm nhiệm điều tra các vụ án không phải do con người gây ra.…
Tác giả: Võ Thế Anh(Teah,Cheese)🔞Có tính chất, xâm hại t.ì.n.h d.ụ.c,h.i.ế.p d.â.m, quấy rối,....Đừng có đọc chỉ rồi toxic nha máTruyện hư cấu, nhân vật không thuộc về tác giả…
Thể loại: Đam mỹ 1x1,thụ ngốc nghếch đáng yêu nhút nhát mồ côi từ nhỏ , công lạnh lùng độc ác người đứng đầu thế giới ngầm người người khiếp sợNgược thân ngược tâm thụ sau ngược công, heNội dung : Thụ tên Hàn Minh Công tên Vương Hạo Phong............................... đọc là biết :))))))))))))))…
Trong "Người vợ tốt" (một bức ảnh), tôi đã quay những cảnh trong "Người vợ tốt" mà tôi không thích những gì đã xảy ra trong đó, vì vậy tôi đang viết lại các cảnh đó. Một số cảnh quay một là những cảnh phụ, và một số cảnh quay một bổ sung vào những cảnh đã xảy ra trong các tập phim.…
Văn Án Tôi từ nhỏ đã sống ở một vùng quê nhỏ tại Tô Châu, gia cảnh không tốt, bố thường xuyên rượu chè, thứ gọi là tình cảm gia đình tôi chưa bao giờ hiểu được. Để thoát khỏi cái cảnh khốn khó, tôi đã nỗ lực hơn người thường vừa làm vừa học và đặt chân đến Bắc Kinh, nơi xa hoa nhưng cũng không kém phần cổ kính. Năm đầu tiên ở đại học sư phạm Bắc Kinh tôi như ngạt thở trước tốc độ phát triển của thành phố này, tôi làm cùng lúc nhiều công việc để trang trải học phí và cả chu cấp cho ba mẹ. Năm thứ hai tôi bắt đầu quen với nhịp sống nơi đây và có thêm nhiều người bạn. Vào năm ba, trong độ tuổi tràn ngập thanh xuân mẹ tôi buộc tôi quay trở về để đi xem mắt với một người mà tôi có thể gọi bằng chú vì ông ta lớn hơn tôi tận 12 tuổi, tôi cũng chấp thuận để ba mẹ không chì chiết tôi,... nhưng rồi tôi cũng không chấp nhận đến với ông ta. Trong kỳ nghỉ đông, tôi quay trở lại Bắc Kinh để tiếp tục công việc của mình và cả đi thực tập, Thư Hoa người cùng khoa sư phạm toán và cũng là người thân nhất của tôi đã điện thoại giục tôi " Sầm Chi, cậu mau qua quán của chú tớ làm cùng tớ đi, tớ sắp mệt chết rồi đây này " Giọng nói của cô ấy vừa nũng nịu lại có chút đau khổ " Tớ biết rồi, mai tớ sẽ thu xếp để đến phụ cậu "" Thật sao "" Ừm,..."" Cậu là tốt nhất"Lúc đầu tôi cứ đinh đinh mình sẽ từ chối Sầm Chi nhưng để có thêm thu nhập tôi đành đồng ý, tôi không nghĩ một quán cafe nhỏ lại trả cho tôi tận 2000 tệ một tháng. Ngày đầu tiên đi làm, khác với tưởng tượng của t…
Chuyện là vẽ được vài bức tranh, ngắm một mình buồn quá nên đem đăng lên đây khoe mẽ 😂😂😂😂😂Một chuyện khác là đăng cho Wattpad của tui khỏi trống vắng hé hé…
- my oc- nhân vật 100% tự tôi và bạn tôi nghĩ-99% tranh là tôi tự vẽ - tên nhân vật đặt khá là ngẫu nhiên - có vài oc được tạo cảm hứng từ fandom khác - ko thích art thì bạn chỉ cần lẳng lặng click back…
tranh tớ là thảm kịch của cuộc đời. Khi đăng, tớ đã toàn quên không dùng flash, ngu vãi đạn! Nhưng đừng vào đây mà nói nó không ra gì nhé. Cmt yêu thương tớ tí đi! Đừng kiểu vào rồi nói như sát muối vào chạch…