[DomicmaterD][Duonghung]Silent Treatment
Con fic này được ra lò đúng theo lời hứa là hai bố mà có hint thì sẽ lên truyện mới. Nói chung là nội dung thì vô đọc đi nha chứ em cũng không biết miêu tả như thế nào nữa =))))…
Con fic này được ra lò đúng theo lời hứa là hai bố mà có hint thì sẽ lên truyện mới. Nói chung là nội dung thì vô đọc đi nha chứ em cũng không biết miêu tả như thế nào nữa =))))…
დBống và bé phone của anh taCp phụ là CapRhy!!! Nhắc lại là CapRhy not Rhycap !!!Chuyển ver!!!✘Chuyển ver từ bộ "Ngày mai-Harukyu" Của tác giả @without_quinn⇨Chuyển ver đã có sự cho phép của tác giả!!Chuyển ver đã có sự cho phép của tác giả!!Chuyển ver đã có sự cho phép của tác giả!!…
Chuyện đôi ta như cơn gió, chưa kịp thành đã thấp thoáng bay đi;…
Khi bạn làm việc trong giới giải trí, và trợ lý của bạn nhan sắc còn nghịch thiên hơn cả bạn, bạn có cảm tưởng gì????Nhà người ta, fan hôm mộ, kim chủ thì chỉ để ý tới minh tinh, diễn viên, nhà cậu, ai ai cũng chỉ mê trợ lý.Quang Hùng: Dương, không ấy anh ra mắt công chúng đi, để tui làm trợ lý anh cho.Đăng Dương: Anh từng làm thế thân cho cậu rồi, nếu như phải ra mắt công chúng, anh sẽ là người thế thân, danh tiếng không tốt.Quang Hùng nghiến răng nghiến lợi: Anh thật sự nghĩ tới chuyện ra mắt hả?!…
ghét hay yêu thì còn chưa biết đâu.…
Lê Quang Hùng và Trần Đăng Dương vốn là bạn thân với nhau, Dương lúc nào cũng nuông chiều Hùng đôi khi còn bao che cho cậu trước mặt phụ huynh nữa. Dương vốn đã thích Hùng nhưng có lẽ cậu quá ngây thơ để nhận ra tình cảm của Dương. Bỗng một ngày cả hai bị trói buộc với nhau bởi hôn ước khi gia đình Hùng gặp khó khăn, từ đó cả hai về chung nhà ...Lần đầu làm chuyện ấy là viết fanfic boylove của em nên có gì sai sót mong mọi người góp ý hoan hỉ bỏ qua cho em ạa…
T không biết nên để chủ đề truyện như nào, đọc là biết nha=)))…
đừng lạnh lùng cứ mãi vậy tim anh này cứ tới đây ôm trọn đi…
"Nếu tình yêu là lý trí...anh đã chọn không thích em. Thứ tình yêu đấy vốn đã chẳng nên tồn tại"Thể loại: Ngọt sủng, thanh xuân vườn trường, tình thầy trò, niên hạTác giả: wenzexi…
Khi Đăng Dương tham gia đại hội thể thao của trường, như một sự sắp đặt để cậu gặp Quang Hùng. Lúc cậu vừa đạt giải quán quân xong, đến căn tin mua nước thì gặp Quang Hùng đang ngồi bên bồn hoa như đang nghiên cứu gì đó, tay thì cầm cây kem.Trời nóng, kem chảy, nhỏ giọt xuống giày của đối phương.Hắn đi tới, đưa khăn giấy cho nam sinh kia: "Kem của cậu chảy rồi kìa."Nam sinh giật mình, run tay, kem trực tiếp rơi xuống giày của Đăng Dương.Khi ấy hai người bọn họ đều mười sáu tuổi rưỡi.…
"nếu anh thua thì chúng ta quay lại""có chết bố đây cũng không chịu thua nhé !"- drop -…
Đối thủ của tôi, Trần Đăng Dương, là sao hạng B, mặt đẹp như thần tượng, diễn tốt như dân chuyên. Còn tôi, Lê Quang Hùng, là thần tượng mới nổi, mặt đẹp nhưng diễn xuất dở tệ. Nhưng trong một lần tình cờ, tôi khám phá ra một thế giới rất ảo diệu. Ở đó, bất kể chúng tôi đứng hay ngồi, động hay tĩnh, đều cho thấy chúng tôi tình chắc hơn vàng. Thế giới tràn đầy chân thiện mỹ ấy có một cái tên sáng chói gọi là: Dương Hùng!…
lửa gần rơm lâu ngày cũng cháy…
Ai cũng được chào đón🫣…
fic chỉ có sự dễ thương và đáng yêu 💙🩷 (tự đánh giá 50% ngọt, 50% hài)."nghe nói đi học quân sự là có bồ?"lời nguyền được truyền tai nhau ứng nghiệm, à mà cũng không hẳn. vì khi bạn hùng đau đầu nhức óc vì sắp tới có chuyến đi học ở khu quân sự hoà an, tưởng chừng 2 tuần học sẽ chán ngắt thì vô tình cảm nắng nụ cười ngọt như kẹo của bạn dương cùng lớp. còn sau đó có bồ không ấy hả? để bạn hùng kể lại cho mọi người nghe câu chuyện của bạn nhen.trần đăng dương (top) x lê quang hùng (bottom).tags: romance, fluff, comedy, he.warning: ooc.…
Chúng ta chỉ đơn giản là bạn bè "bình thường" không hơn không kém..No toxic❌Giả tưởng không áp dụng cho người thậtKhông có otp khác ngoài DuongHung…
Cạnh nhà Dương có một anh bé ngốc! Ủng hộ Cá 🐟 nhé!…
Dương: Tao ghét màyHùng: Xin lỗi......…
Đã ngừng đăng tải vì tác giả out fan…
OOC, truyện lấy tên nhân vậy, tình huống hoàn toàn là trí tưởng tượng....Cùng vượt qua những sóng gió, khó khăn bao cơ hộiCũng đã muốn nói ra câu yêu rồi....Rồi tháng ngày phai nhạt cho kí ức phôi phaMình lỡ để danh vọng đứng giữa chúng taCho anh quay lại khoảnh khắc ấy, để anh cố níu tay em lại....Giờ thì mình đã không còn thương, không còn đau, không còn vì nhau nữaCũng đã từng mang nhiều điều mong ước nhưng đành xa xôi...Vì anh yêu em rất nhiều, chỉ là chúng ta chọn rời xa…