• Thể loại: Chiếm hữu• Thế giới: Omegaverse• Iker Casillas: Omega • David Beckham: Alpha • Cảnh báo: đây là OCC! của tôi!• Em là tình yêu của tôi!• Em sẽ là của tôi và chỉ riêng một mình tôi!• ❌ Không được phép mang đi đâu khi chưa có sự cho phép của tôi! ❌…
Vụ tai nạn hai năm trước đã để lại nhiều di chứng nghiêm trọng cho Triệu Gia Hào. Kể từ lần đó, hải dương sâu thẳm nhiều lần xuất hiện trong giấc mơ của anh.…
Yeonjun cứ tới lui một cửa hàng băng đĩa chỉ vì phải lòng một cậu thu ngân xinh xắn đang làm việc tại đó. Để bộc lộ cảm xúc của mình, Yeonjun liên tục dùng máy chơi nhạc của cửa hàng và phát lên hằng hà sa số những khúc tình ca - mà không hề biết rằng, chúng đều bị bỏ ngoài tai hết cả. Theo đúng nghĩa đen luôn.Bản dịch đã có sự đồng ý của tác giả (translated under permission).All rights reserved to @prodbeomgyu on AO3 (@jjukkyumiz on Twitter).…
"Cũng chỉ là chuyện ái tình lòng vòng. Là ai đã khiến câu chuyện tình yêu rối ren như vậy?"Chuyện tình yêu của hai bạn Phong - Hào và đám quân sư ngốc nghếch của các bạn.…
tên gốc: 你喔tác giả: 醉醉bản edit đã có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không chuyển ver, không bê đi nơi khác, tôn trọng tác giả, tác phẩm và người edit.…
Gã nghe bản thân mình thì thầm một vài âm tiết nhỏ đến mức có lẽ nó mắc nghẹn trong cổ họng, để đày xuống lòng ngực cùng chất cồn vừa uống. Mà vài tiếng đó nghe như "Osc"."Em xin lỗi, lần cuối cùng em nhớ anh thôi"Cậu thở dài, mí mắt rệu rã khẽ nhắm lại, tận hưởng khoảnh khắc hai hơi thở hoà quyện rồi tan vào nhau.Làm ơn nói gì đi chứ?…
Tất cả cp trong làng bóng đáChỉ cần cmt trong bình luận Đừng đục thuyền : CrisKa , KiênBắc , YuLi , PedriGavi Mình sẽ viết truyện chủ yếu là r18 , song tính , thô tục ,...…
Tokyo. Giữa biển người vội vã và những ánh đèn không bao giờ tắt, có một kẻ tồn tại như thể ngoài rìa của thế giới. Không tên. Không quá khứ. Không tương lai. Hắn không thuộc về nơi này - cũng chưa từng cố gắng thuộc về.Không có luật nào ràng buộc được hắn. Trọng lực, thời gian, nhân quả - tất cả chỉ là những khái niệm buồn cười, những chiếc lồng mỏng manh mà con người tự giam mình vào. Hắn chỉ quan sát. Không can thiệp. Không yêu. Không ghét. Không tồn tại theo cách mà người ta vẫn hiểu về tồn tại.Với hắn, mọi câu chuyện chỉ là kịch bản. Còn thế giới... chỉ là một sân khấu quá ồn ào.Cho đến một ngày - một cậu bé học sinh tiểu học ngước nhìn hắn giữa phố đông, cười hồn nhiên và gọi: "Chú ơi."Chỉ hai từ đơn giản, không chủ ý, không mục đích. Nhưng lời chào đó đã mở ra một điều hắn chưa từng đối diện: kết nối.Từ một khoảnh khắc tưởng chừng vô nghĩa, hắn bắt đầu cảm thấy - không phải bằng lý trí, mà bằng thứ gì đó sâu hơn, ấm hơn, mong manh hơn - rằng có lẽ, để tồn tại thật sự... người ta cần nhiều hơn là chỉ đứng nhìn.Liệu một kẻ vượt trên mọi giới hạn có thể học cách làm người - sống thật, cảm thật, yêu thật - giữa một thế giới mà hắn từng xem chỉ là ảo ảnh?…