Quốc Đan là một đứa có đầy đủ 4 tế: tử tế, kinh tế, tinh tế và cả thực tế, phải thừa nhận là anh rất hút người do vẻ ngoài điển trai, đi đến đâu gái bu đến đấy nhưng có điều con gái trong trường đều rất sợ anh bởi vì...Nhưng không phải ai cũng thích anh hết, điển hình là tôi, Vũ Khánh Hạ rất ghét anh bởi vì anh không chỉ là chủ nợ của cô, sau những lần chốt 7749 đơn shoppe của cô mà còn là bạn hàng xóm nhà sát vách…
Truyện có thể là do mình viết câu từ k đc rành rọt, trơn tru, và cứng thì có j bỏ qua cho mình và chính tả có sai xin bỏ qua.và có yếu tố "PHI LOGIC"Truyện kể về cô gái hết sức "bình thường", nhưng số đen lại gặp được hắn, liệu không biết cuộc đời của cô sẽ có một bến đỗ hạnh phúc hay là chỉ có toàn sự đau khổ…
Chỉ là tự sự về bản thân một con người mâu thuẫn. Chào cậu, tớ tên Trang.Đây là những dòn văn tự sự về bản thân cuộc sống của tớ. Từ tình bạn, tình yêu tới gia đình. Tớ có những nỗi buồn và người khác cũng thế.Gặp nhau, dù vui hay buồn, tớ cũng muốn ghi lại và trân trọng từng khoảnh khắc kí ức. Vì nếu ngày mai là ngày cuối cùng bạn sống trong ánh hoàng hôn thì sao?…
'trái tim cậu cón ở đó không? nếu còn thì tớ muốn lấy nó đi'jeno đã tỏ tình với jaemin như thế đấy, bằng lời thoại mà jaemin thích'sợi tóc cậu mang hương trái cây dịu ngọtkhiến lòng tớ như mê như say'--> câu chuyện về việc bạn này theo đuổi bạn kia.…
Nguồn:[Ở chương 1]_____________<Đôi lời của Cá>•Đây là bản dịch thô Hán Việt nên có khi sẽ khó hiểu, Cá chỉ chỉnh sửa tên một chút cho dễ hiểu thôi.Cá đăng tác phẩm lên vẫn chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không đăng lại lung tung ở những nơi khác! Cá chỉ hoạt động duy nhất ở wattpad:@FuyuTuna♡Chân thành cảm ơn! Chúc mọi người xem vui vẻ♡…
"đm bây cưới nhau lẹ đi còn nhờ!" Union mệt mỏi than thở"Hả?" Natsuko vẫn húp đồ ăn của Luke"..." Luke ôm mặt không biết nói gì hơn______________________• Vague nghĩa là mập mờ__________________________• viết chỉ để vã nào drop thì không bt😭• có nhận req…
Căn buồng nhỏ lặng im. Ánh sáng mờ nhạt xuyên qua khe hở của rèm cửa, lướt trên khuôn mặt tiều tụy của cô bé sáu tuổi-Trần An Nhiên. Mẹ cô đã rời đi, để lại cái ôm cuối cùng nhạt nhòa, và giấy khai sinh với tên gọi như một lời cam kết cuộc đời sẽ có hướng.Nhà không còn tiếng cười, chỉ còn hơi ấm men say phủ khắp mọi góc. Cha cô-người ngày xưa từng hứa sẽ che chở-nay chìm đắm trong rượu chè. Có đêm, cô nghe ông thì thào với một người lạ bên cạnh: "...bán con giúp...". Lời ấy như một nhát dao, khắc sâu vào tâm hồn nhỏ bé: cô không phải con gái, mà là gánh nặng.Sau ấy, bóng hình bà Nguyễn Thị Dương hiện lên trong đời cô như định mệnh. Bà - người phụ nữ vùng quê tuổi ngoài sáu mươi, người có đôi tay chai sạn nhưng ánh mắt dịu dàng như mặt trời đầu sớm. Không lời nặng hàm, chỉ một câu nhẹ nhàng: "Con theo bà nhé, bà sẽ lo cho con."Dưới mái ngói đơn sơ, An Nhiên học từng con chữ đầu tiên bằng chiếc bảng đen nhỏ. Hình ảnh bà lưng còng đút từng nét phấn trắng trên bảng-dáng đứng mệt mỏi nhưng ánh mắt đầy hy vọng-là chiếc đèn thắp sáng tâm hồn cô héo úa. Bà kể cho cô nghe về niềm tin-về ngày cánh cửa trường đại học mở rộng, về một thế giới nơi cô không là số phận.Khi cô bước vào lớp 11, bà Dương qua đời-khép lại một chương đời bằng sự ra đi nhẹ nhàng như sớm mai. Sự mất mát ấy biến thành động lực. Không ai bên cạnh, An Nhiên tự hứa: cô sẽ học giỏi, tự lập, và sống sao cho tình thương của bà không uổng phí.Rồi mùa xuân ấy, , cô gặp Trần Vương Thượng. Tình yêu ấm áp, dịu dàng sau bao n…
Một tác phẩm hư cấu lấy bối cảnh về vũ trụ, người và những câu chuyện siêu thực. Truyện không đề cập quá nhiều đến đời sống hay tình yêu đơn thuần giữa con người với nhau mà chủ yếu đặc tả về luận điểm tồn tại và quan điểm về giá trị liên kết giữa các mối quan hệ. Mảnh 6 chính là tiền đề và cốt lõi của bộ truyện. Với ngôi kể thứ nhất, nhân vật Yus đã trực tiếp kể lại về câu chuyện của chính cô ấy. Một cô gái có xuất phát điểm cô độc và mờ nhạt trong vũ trụ vô cùng vô tận, luôn khát khao sự sống và mong cầu một mối liên kết. Trên con đường tìm ra đáp án về thân phận của mình, rất nhiều biến cố đã xảy ra với Yus. Từ một người không định nghĩa được thế nào là "sống", thế nào là "cảm xúc", thế nào là "quan hệ liên kết". Suy nghĩ và nhận định của Yus dần dần trưởng thành. Hãy đồng hành cùng Yus để tìm ra đáp án cho câu hỏi của cô ấy rằng "Tôi là ai?".…
Một người trăm năm không đổi, một người chẳng mãi ở bên. Nàng nói xem, một người chẳng còn gì như ta lấy gì để bảo vệ nàng? Ta muốn nhốt nàng mãi mãi ở bên cạnh nhưng cũng không muốn nàng ở cạnh ta, đến cuối cùng cái kết cho ta và nàng như thế nào mới là đúng?------------------------Cái kết của Bạch Cốc Dật, tui có chút không vừa ý, thôi thì thay tác giả, viết tiếp về cái kết cho y?…
Các bạn thường đọc được trong tất cả các tác phẩm nói về những cô nàng xấu xí, sẽ chẳng có gì đáng nói nếu như vịt xấu xí gặp hoàng tử - một mô típ khá quen thuộc. Tuy nhiên, trong trường hợp còn lại, vịt con xấu xí nay lại mãi chỉ hoàn xấu xí, không có được kết thúc "có hậu" như những mô típ trên thì sao đây ? Đây là fic đầu tiên của mình do mình viết. Là vì viết cho vui nên mọi người đón đọc với một tâm thế thật thoải mái vui vẻ nhé ^^!…
câu chuyện về một cô gái tên Trình Hạ-một tiểu thư nhà họ Trình nhưng vì bị hại nên không ai chấp nhận cho cuộc đời của cô vốn đã không suôn sẻ bình phẳng từ nhỏ,cho đến khi cô gặp được một chàng trai tên Thiên Ngôn Độc-chàng hoàng tử nước Arion bị hãm hại lưu lạc làm con nuôi nhà họ Hàm và lấy tên Hàm Thần........#hãy theo dõi chuyện để biết thêm chi tiết…
Vào mùa hè năm ấy, tôi gặp cậu trong một khoảnh khắc nhất thời. Nhưng, tôi đã lỡ thích cậu ngay từ lúc chúng ta chạm mắt nhau rồi. Thích thầm cậu hai năm trời, chẳng biết tên của cậu là gì cả, chỉ thầm thương ở trong lòng. ________Đầu năm học, thầy chủ nhiệm thông báo có học sinh mới chuyển đến. Cậu ấy là Lê Minh Đức, học sinh cá biệt nhưng nhà rất giàu và cũng rất đẹp trai. Tôi chợt liếc mắt lên, thân hình ấy, giọng nói ấy thật quen thuộc đến mức tôi không thể diễn tả được cảm xúc của mình lúc này. Cậu ấy ngồi cùng bàn với tôi, dáng vẻ lưu manh này khiến lũ con gái trong lớp chẳng rời khỏi mắt. "Tại sao cậu lại chọn ngồi cùng bàn với tôi?" Tôi khẽ hỏi cậu bạn một hồi lâu. "Chọn ngồi cùng cậu thì còn có lí do? Không phải là chúng ta đã quen biết từ trước sao?"Tôi ngạc nhiên, trợn tròn mắt. Bốn chữ "quen biết từ trước" này khiến tôi suy nghĩ cả buổi học, ngẩn ngơ chẳng có chữ nào vào đầu cả. Có lẽ nào, cậu bạn tôi thầm thương hai năm trước bây giờ lại xuất hiện? Không thể nào, tôi phải tìm hiểu. Thật khó để xác định, vì khi ấy tôi còn chả biết tên của cậu là gì thì lấy đâu ra bằng chứng để xác minh là đúng hay không đây? ________"Vì sao lúc đó anh vẫn nhớ mặt em?""Không biết, chắc do trí nhớ thông minh?""Vậy tại sao anh lại chọn ngồi cùng bàn với em?""Hửm, thích thôi. Lúc đó anh không quen ai cả, em là lựa chọn tốt nhất rồi đó vợ à."…
Một con người cô độc, lạnh lẽo,... Một tiểu Đinh Đang luôn toả sáng lấp lánh nhu ánh mặt trời. Oan trái nghiệt duyên rồi sẽ đi về đâu. Cùng ta ngồi lại và nghe về một câu chuyện mộng mơ hoài bão cũng đầy đau lòng cùng nghiệt ngã.Giữa dòng đời và chấp bút của tác giả sẽ đưa số phận của họ đến đâu?? Viên mãn hay tàn khốc ?..…
Tác Giả: Trúc DĩDịch: Quỳnh - NhiConvert: Lạc Mai TrangNguồn convert: https://ngontinh.tangthuvien.vn/doc-truyen/that-bai-boi-yeu-thich-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------VĂN ÁN:Đêm mưa của nhiều năm về sau, Thư Niệm một lần nữa nhìn thấy Tạ Như Hạc.Người đàn ông ngồi ở trên xe lăn, nửa gương mặt khuất bóng. Sinh ra với đôi mắt đào hoa, mắt hai mí, nếp uốn rất sâu. Rõ ràng là khuôn mặt đa tình nhưng thần sắc lại mỏng lạnh như băng.Thư Niệm nắm vuốt dù, không quá chắc chắn kêu hắn một tiếng, sau đó nói: "Anh không mang dù sao? Nếu không tôi... "Mí mắt của Tạ Như Hạc rủ xuống, không nghe xong, cũng không ở lại, trực tiếp bước vào màn mưa.Thật lâu về sau, Thư Niệm ôm lấy túi giấy da trâu từ trong tiệm bánh mì bước ra.Đảo mắt một vòng, bên ngoài, trời liền mưa như trút nước, mưa lớn chảy ào ào ở phía trên nền đất xi măng.Không biết từ lúc nào, Tạ Như Hạc xuất hiện, đứng ở bên cạnh cô, miễn cưỡng khen.Thấy cô nhìn tới, hắn mới hỏi: "Cô có dù sao?"Thư Niệm gật đầu, từ trong túi lấy ra một cây dù.Sau một lúc, Tạ Như Hạc đưa tay đóng dù lại, nói mà không có cảm xúc gì:"Dù của tôi hỏng rồi."". . ."--------------------------------------------------------------------------------------------------------Thể loại: Tình hữu độc chung nghiệp giới tinh anh Nhân vật chính: Thư Niệm, Tạ Như Hạc --------------------------------------------------------------------------------------------------------Đây là truyện bọn mình tự edit theo sở thích cá nhân, cảm phiền không đăng ở nơi nào khác! Mình cả…
-Ta nguyện hy sinh tất cả để đổi lấy cuộc đời hạnh phúc cho cả tam giới này, còn chàng thì hy sinh ta để bảo vệ người chàng yêu.-Nàng thông minh như vậy, chẳng lẽ đến tâm ý của ta nàng cũng không hiểu.-Ta mất hết một kiếp làm tiên để bảo vệ chàng, còn chàng dùng cả hai kiếp của ta để căm hận ta.-Nàng hy sinh như vậy tại sao không hề nghĩ cho cảm nhận của ta.-Hai kiếp của ta, đều là để cho chàng. Nhưng chàng lại hận ta đến tận xương tủy-Ta không hận nàng, chỉ hận ta vì đã quá ngu ngốc thôi.…
Một tai nạn giao thông thảm khốc vào 5 năm trước đã cướp đi người thân yêu nhất của hai gia đình. Hoàng Minh thì mất đi người mẹ thân yêu nhất, Thảo Nhi thì mất đi người cha mà mình kính mến. Anh mong trong lòng sự hận thù chị rằng cho cha của cô là nguyên nhân gây nên tai nạn năm đó. Để rồi 5 năm sau, anh tiếp cận Thảo Nhi trao cho cô nếm trải cảm giác được yêu thương rồi nhẫn tâm rời bỏ.Nhưng liệu sự thật về năm đó có như thật là như vậy? Rằng tình yêu được nuôi bằng sự hận thủ liệu có đơm hoa kết quả?…
Mik thấy truyện khá hay nhưng chỉ edit tới chương 719 là dừng nên mik xin edit tiếp.Bắt đầu từ chương [720].Link những chương trước cho bạn nào cần :https://truyenyy.vn/truyen/de-thieu-tam-sung-nam-than-quoc-dan-la-nu-sinh/Tác giả : Chiến Thất Thiếu…