Bóc phốt pokemon Anime (Làm ơn bỏ 5s đọc phần mô tả)
Warning: Trong phic này mình sẽ rất hãm và trẩu nên ai fan anime xin mời đi giùm. Đề nghị CẤM vào để phang gạch, đá, sỏi, dép...…
Warning: Trong phic này mình sẽ rất hãm và trẩu nên ai fan anime xin mời đi giùm. Đề nghị CẤM vào để phang gạch, đá, sỏi, dép...…
Tác Giả: Nữ Kim Cương Bất HủTruyện: Pokemon Chi Hami Lữ HànhTrọng sinh Kaitou Izumi nắm giữ hệ thống, tại thế giới pokemon đạt được tối cao nhân sinh !!!---------------------------------Truyện đăng với mục đích phi thương mại.…
" Five Hargreeves không thích làm kẻ nó ghét cười.Hay đúng hơn là những mẫu truyện vụn vặt giữa nó và lão".....Note: NGHIÊM CẤM REUP/SAO CHÉP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC…
Đến lúc này, anh mới hiểu rằng, thứ duy nhất vĩnh cửu cùng anh khi màn đêm buông xuống, chỉ còn là những tiếng khóc của chính anh.…
I just wanna leave a hint to remind me that you did exist, and maybe still exist somewhere that I haven't found…
Five Hargreeves không nghĩ nó sẽ có quà vào sinh nhật nó. Thường thì ngày đó nhà nó không tiệc tùng, không bánh kem, không hát hò và cả không lời chúc. Hoàn toàn như một ngày bình thường.Nhưng một phép màu đã diễn ra vào năm nó lên mười ba.…
Tổng hợp những đoạn linh tinh siêu ngắn trên dưới 1000 từ :3(Mặc dù thực ra drabble là dạng khoảng 100 từ thôi :">)…
Mảng tối của chiến tranh, máu, và tình yêu.…
Con Peeves hét lên thật lớn, phá tan màn đêm yên tĩnh của lâu đài, "THẰNG NHÓC CÓ MÁI TÓC BỒNG BỀNH CỦA HUFFLEPUFF HÔN THẰNG MẮT NAI CỦA SLYTHERIN"…
Perhaps, your absence is something that a thousand summers can not fill.…
Một mùa hè nọ, các anh chị em khác được điều đi làm nhiệm vụ dài hạn ở Paris (có cả Vanya). Five đặc biệt "được" ở nhà để trông chừng Y/n và những câu chuyện mùa hè của tụi nhỏ bắt đầu từ đó.…
Em rảnh, em viết truyện. Đơn giản chỉ là 1 mớ hỗn độn về đám Đếch hô đờ…
"Hãy dành một góc nhỏ trong tim cậu để nhớ về tớ, chỉ mình tớ thôi nha..."- Nhân vật: Taehyung & Jungkook- Author: Mẫn Kì_Vkook ( @NeeV56)+ Thể loại: Oneshot, SE❤ Ủng hộ mình nhé. yêu thương❤Mẫn Kì_Vkook…
Toby Allen là nhà phác họa, họa sĩ. Ông bị mắc chứng Rối Loạn Lo Âu Xã Hội. Sau một thời gian dài đấu tranh bệnh, đến năm 2013, ông nảy ra ý tưởng phác họa những căn bệnh tâm lý dưới hình dáng quái vật thực thụ, và series "Quái Vật Thật Sự* ra đời. Mình dịch lại hai đoạn ngắn trong tranh, và sau đó phần gắn * là phần chú thích thêm về bệnh, để mọi người có thể hiểu thêm. Nguồn : từ Facebook của Tâm Lý Học Tội Phạm Note: Bài viết đăng do nhu cầu cá nhân,mang đi ghi rõ nguồn.…
Thể : ABO Main Cp : VegasPete" Biết là đau khổ sao cứ đâm đầu vào thứ gọi là Tình yêu??" " Pete....quay lại đây...tôi sẽ nghe cậu hết có được không? Đừng lùi ra sau nữa "" Đứa bé chết rồi Vegas "…
Đây là fic do con điên nào đó nghĩ ra, có oc của au , các nhân vật là của bác Hiro Morita nhưng câu chuyện là của au nghĩ ra , ai ko thk thì đừng quan tâm đến cái fic nhảm lìn này nhé Cảnh báo:OOC nặng, văn tục tễu xuyên lục địa.…
"Những vết sẹo, chúng không bao giờ biến mất, Y/n. Anh đã cố gắng, nhưng chúng vẫn ở đó, nhắc nhở anh về tất cả những gì anh đã mất, những gì anh không thể thay đổi."…
"Five không phải là người giỏi trong việc nhận biết những điều tinh tế, nhưng anh nghĩ anh ấy không cố ý làm em buồn. Có thể anh ấy chưa nhận ra, hoặc cũng có thể cần thời gian để hiểu ra điều đó. Mà còn chưa tính tới việc có khi anh ấy không biết ngày 3 tháng 12 có ý nghĩa gì. Ai mà biết nó được xem như một...lời tỏ tình. Ảnh đâu có nghe Conan Gray đâu, đúng chứ?"…
Free và Valt- hai người, hai nhịp sống khác biệt, quyết định dọn về sống chung.Họ dọn về sống cùng nhau vào một ngày trời nắng vừa đủ, không chói chang, không u ám.Cuộc sống chung bắt đầu bằng một cái chăn ấm, một tách cà phê buổi sáng và những lần luống cuống đụng tay trong bếp.Ở bên nhau, mọi thứ trở nên mềm mại. Họ không quá ồn ào, chỉ là bên nhau đủ lâu để chăn ga có mùi người kia, để biết rõ ánh mắt nào là mệt mỏi, ánh mắt nào là nhớ.Dù thế giới ngoài kia có quay nhanh đến đâu, ngôi nhà nhỏ ấy vẫn dịu dàng như một bản nhạc dương cầm giữa đêm...Chỉ là, đôi khi hạnh phúc bình yên ấy bắt đầu rung lên khe khẽ như mặt nước trước cơn gió khi một món đồ cũ được gửi tới, không ghi tên người gửi.…