Tính rất tình! <18+>
dằm khăm…
dằm khăm…
vui vẻ,hạnh phúc-chết.…
parapẻn…
Vì họ là người, nên họ cũng có những ước mơ như những con người khác. Những ước mơ giản dị, chính đáng, rất tầm thường nhưng chưa bao giờ họ được hưởng. Họ vẫn biết cuộc sống này không công bằng, nhưng có phải rằng, nó - đã quá bất công với họ không? Hạnh phúc! phải chăng nó chỉ thoáng qua như chưa hề tồn tại.....................…
Văn án:Mùa đông ở Khâm Châu, tại vườn Tuyết Nguyệt Lâu"Cha nghĩ sau này con sẽ lấy một người như thế nào?"Chu lão gia khẽ cười, tay xoa đầu đứa con gái 7 tuổi của mình, ông đáp:"Chỉ cần là người con thích, hắn tài giỏi chính trực, trong mắt hắn có con nhưng cũng phải có lê dân bá tánh."Nhiều năm về sau, tại Tuyết Nguyệt Lâu"Hình như ta tìm được người cha đã nói rồi"Đương thời minh nguyệt tại,Tằng chiếu thái vân quy. Có một loại gặp gỡ kinh diễm, từ ấy lòng vương vấn không nguôiTướng quân trẻ tuổi x Tiểu thư khuê các****************************************************************Lưu ý:*Văn phong lủng củng, tay nghề chưa thạo có thiếu sót mong mọi người cứ thẳng tay góp ý*Mọi nhân vật đến tình tiết trong truyện đều là hư cấu*Kết HE hay không thì tùy mọi người cảm nhận*Đọc truyện hoan hỷ, bình luận truyện hoan hỷ…
Suxifriedi ubug…
ngọt ngào,lãng mạng…
"làm sao đây mùi hương trên cơ thể em khiến tôi khó chịu .."…
Nhớ lắm những bức thư em gửi cho tôi, dù là xa cách đến mấy nhưng em vẫn làm điều đó một cách trọn vẹn, từng ngày, tôi đã nhận rất nhiều thư của em những tâm thư ấy, là những mẩu chuyện về đời sống của em, em đã trải qua rất nhiều thứ vui buồn có đủ, tôi đều đọc hết không sót một bức thư, và cả những lời mật ngọt, lời yêu thương em dành cho tôi. Em hay gọi tôi là "Chàng học viên của em" đơn thuần vì em luôn nghĩ tôi cho em cảm giác được an toàn với địa vị là một anh chàng công an. Còn tôi thì nghĩ em là một cô bé nhỏ nhắn như hạt kẹo, giọng nói thì nhẹ nhàng, tha thiết. Tôi nhớ lắm, cái tiết trời thu Hà Nội ùa về hôm đó em tới học viện thăm tôi, nói là thăm nhưng trong lòng lại thật nhiều thương nhớ lắm. Em năm nhất và tôi năm hai, chỉ là có chút chênh lệch nhưng em lại hiểu chuyện hơn tôi rất nhiều. Tôi và em ngồi trên khán đài rộng lớn, khi đó chỉ còn 2 người dưới những bóng đèn sáng kia, em áp má lên bờ vai tôi và thầm nói: " Sắp đông rồi, cậu đi học nhớ mặc áo ấm nhé đừng để bị lạnh, tui sợ cậu bị cảm :<". Em lấy trong balo ra một chiếc khăn đã đan bằng tay từ trước có màu đỏ, chất vải mịn mà ấm áp, hai đôi mắt tôi bỗng nhìn chằm vào chiếc khăn em đang cầm, em bỗng nhìn tôi hai ánh mắt va phải nhau. Em ngại ngùng, nhìn chỗ khác rồi tôi có hỏi chỉ muốn ghẹo em một chút:" Khăn đẹp nhỉ, em đan tặng ai mà khoe với anh thế" em cười và nói "Em đan cho chú công an của em". Rồi em lấy chiếc khăn choàng cho tôi, tôi cảm thấy ấm lòng, vì trước giờ tôi chưa từng gặp một người con gái đủ tinh tế, …
Um, không có gì đâu :v…
1 tình yêu phản bội dói trá ham phú phụ bần tiền bạc danh vọng....…
SE, truyện ra tùy lúc 😿…
Valentine có em.…
Oneshot ngẫu hứng vào ngày buồn...…
SE nhé ....Không thích vui lòng đi chỗ khác!…
ggffghshđhufjfjguud…
có ai thấu hiểu nỗi cô đơn của một gái già đau khổ 20 tuổi??? :3…