|Taehyun & You| Luôn bên anh
"Em luôn bên anh và yêu anh". . . . . . "....... "…
"Em luôn bên anh và yêu anh". . . . . . "....... "…
6/6/2021Happy birthday Lee Haechan 💚…
"Tại sao tôi lại ở đây " . . . . " Đây là thế giới do chiều không gian khác của thực tại tạo nên" . . . "Tôi yêu em". . "Em cũng vậy"…
"em thương thầm anh chủ quán cà phê, em thương thầm... người không thương em.. ". . . . . "anh xin lỗi... "…
" Người ta không thương em... Nên tình cảm em hóa tro, hóa bụi... "…
"Đẩy em đi thật xa, để rồi lòng quặn lại vì đau đớnVì sao anh lại thấy đau kia chứ, khi chính đôi tay này đã đẩy em đi... "…
"chúng ta còn yêu nhau rất nhiều, cớ sao lại chẳng trò chuyện cùng nhau ""tại sao anh không chấp nhận sự thật ""tại sao em cứ mãi cố chấp "…
Trong hang tối.Gió rít từng cơn lạnh buốt.Những gì hắn còn lại...Chỉ là máu, là xương thịt bê bết trong tay, là mùi tan.h đến nghẹt thở, là hơi ấm đang dần tắt.Là lời cảm ơn cuối cùng - khẽ như gió, nhẹ như hơi thở,vụn vỡ như linh hồn hắn sau khoảnh khắc đó.Ngoài trời, mưa đổ ầm ào.To lắm…
Vẫn là mùa hạ, nhưng không còn "chúng ta"…
Tiết trời dần se lạnh, như báo trước mùa đông sắp ghé qua.Thiếu niên ấy ở lại cùng mùa thu, cùng những năm tháng cũ kỹ đã trôi qua, chẳng bao giờ còn bước tiếp nữa.…
Kẹo quế bắt đầu bằng vị ngọt nhè nhẹ - đến mức người ta tưởng như đang ngậm đường. Nhưng càng để lâu, hương cay càng chậm rãi lan ra, ấm dần, sâu dần, ở lại rất lâu sau khi viên kẹo đã tan biến.Giống như sự kết hợp lạ lùng giữa một kẻ cộc cằn và một người dịu dàng - tưởng chừng trái ngược, nhưng lại âm thầm bổ khuyết cho nhau.Không cần phô trương cho cả thế giới biết, không cần để xã hội cân đo đong đếm, cũng chẳng cần lời thề non hẹn biển để chứng minh điều gì.Chỉ là một thứ tình cảm lặng lẽ tồn tại, bền bỉ như dư vị còn vương lại trên đầu lưỡi - đủ để họ nắm tay nhau đi đến tận cuối cùng.…
Chân trần đạp lên mặt đất lạnh, sương khói mờ mịt phủ lối.Rời xa chốn hồng trần, chỉ còn đôi ta trong khoảng lặng vô biên.Mắt khẽ nhắm, tay đan siết chặt, cùng nhau cất bước vào miền vĩnh hằng.Mọi sự dang dở... đều buông lại phía sau lưng.…
Có những mùa xuân khẽ lướt qua đời người...Để lại trong tim một cái tên, một ánh nhìn, một mùi hương - mà suốt cả quãng đời về sau, ta vẫn không thể quên.…
Thứ hắn gieo vào trong cậu là một sinh mệnh - một sợi dây liên kết giữa hai người, đồng thời cũng là dấu vết hắn cố tình để lại, như muốn khắc lên cậu một sự tồn tại không cách nào xoá bỏ.Cơn mưa đã tạnh hẳn. Những đám mây chậm rãi tan trên nền trời nhợt nhạt, như lời từ biệt cuối cùng của một mùa đang lặng lẽ rút lui. Và cùng với sự tĩnh lặng ấy... là âm vang vụn vỡ của sự ngây thơ - thứ đã bị nghiền nát một cách tàn nhẫn, để lại trong cậu một khoảng trống âm ỉ, lạnh lẽo đến mức ngay cả cơn mưa dài cũng chẳng đủ sức gột rửa.…
Giữa con phố cũ được kết thành từ thần lực đang dần tan rã,chỉ còn lại những khoảng trắng mênh mông có một mảng đỏ tươi quá chói mắtMùi máu tanh nồng,xương cốt gãy nát,máu thịt be bétNgồi ở giữa là một cậu thiếu niên tóc vàng hoe,đôi bàn tay vẫn cầm một cánh tay đứt rời,cắn,xé từng mảng da thịt trên đóCậu chỉ lặp lại đúng 3 hành động: cắn,nhai,nuốtChỉ còn lại tiếng nhai,tiếng máu thịt nhớp nháp,và cả tiếng nức nở nhỏ như thinh khôngCon phố đã hoàn toàn tan rã.…
Tình yêu, đôi khi, không cần đến những lời thề hẹn hoa mỹ hay những cử chỉ lớn lao.…
Những giọt máu tí tách rơi, bung nở như những đóa anh túc kiều diễm trên nền vải trắng, từng giọt một vừa mong manh vừa kiên cường, như thể thách thức cả đêm tối.Hơi thở dồn dập hòa quyện vào nhau, nặng nhọc và dính lấy không gian, khiến mọi thứ xung quanh dường như ngưng lại, chỉ còn lại nhịp tim và hơi nóng của hai cơ thể.Trăng đã lên cao, nhàn nhạt soi qua cửa sổ, đổ ánh bạc nhạt xuống những vệt máu đỏ thẫm. Ánh đèn đường ngoài kia mờ nhòe đi trong màn sương, kéo theo bóng tối trôi lững lờ, như muốn nuốt trọn cả khoảnh khắc này.…
Tro bụi trong tay hắn bị gió thổi tung, tản ra như những hạt ký ức cuối cùng không thể níu giữ.Nắng hạ khẽ rơi trên mái đầu, ấm áp mà xa xôi, còn mây trắng thì tan đi theo làn gió vô định.Gió cứ thổi mãi, lạnh và dai dẳng, như muốn cuốn trôi cả mảnh tình đã vỡ vụn trong tay hắn, để lại trong lòng chỉ còn khoảng trống không biết bao giờ mới lấp đầy.…
Cơ thể dần tê dại, từng sợi thần kinh như bị rút cạn sinh lực. Lý trí không còn là điểm tựa, mà chỉ như tấm gương nứt vỡ, từng mảnh nhỏ rơi xuống khoảng trống lạnh lẽo. Trong sự rệu rã ấy, một phần linh hồn khẩn cầu được buông bỏ, chỉ muốn rời xa cõi nhân gian nặng nề.Thế nhưng, vẫn có một vòng tay tuyệt vọng níu giữ, như kẻ mù quờ quạng trong đêm tối, không cho phép hình hài ấy biến mất. Một bên khát khao yên nghỉ, một bên cuồng si cầu xin sự tồn tại; hai sức lực trái ngược xoắn xiết vào nhau, tạo thành sợi dây trói buộc giữa sống và chết.Ngoài kia, mưa mỗi lúc một lớn. Tiếng mưa xối xả đập xuống mái hiên, hòa với gió rít dữ dội, như cả thế giới đồng lòng cất lên một khúc tiễn đưa, hắt hủi kẻ đã không còn thiết tha sống.…
Cơn gió cuối xuân khẽ lướt qua hiên nhà, nhẹ đến mức tưởng chỉ là ảo ảnh - nhưng rồi cuốn đi một người, lặng lẽ như thể chưa từng tồn tại.Kẻ ở lại thì bạc trắng mái đầu trong một đêm, sống quẩn quanh trong mê mộng nửa tỉnh nửa mơ, khờ dại chờ một lời gọi đã vĩnh viễn chẳng bao giờ vang lên nữa.…