chat 2 kẻ bí ẩn
Hihi…
Hạo Hiểu ✘ Cả Showbiz Đang Đợi Chúng Ta Ly Hôn
Trong giới giải trí đều biết được rằng cặp vợ chồng Hầu Minh Hạo và Lư Dục Hiểu tuy đã kết hôn nhưng Hầu Minh Hạo đối xử với vợ mình rất thờ ơ không quan tâm. Tên của cô chỉ được nhắc tới chỉ một lần tuyên bố kết hôn thì chưa bao giờ công khai nhắc tới, tương tác trên Weibo của hai vợ chồng này cũng bằng không, lễ trao giải duy nhất hai người đứng cùng một sân khấu, Hầu Minh Hạo cũng không liếc nhìn Lư Dục Hiểu lấy một lần.Vì thế toàn giới giải trí bắt đầu chờ Hầu Minh Hạo và Lư Dục Hiểu ly hôn, xin nữ diễn viên tuyến ba hãy trả lại người đàn ông độc thân hoàng kim cho các cô gái.Cho đến một lần nọ sau hậu trường của buổi lễ, có phóng viên chụp được ảnh Hầu Minh Hạo cởi áo của mình, che kín bộ trang phục mát mẻ mà Lư Dục Hiểu đang mặc, sau đó bóp eo, đè người vào tường để hôn.…
Tuổi Thanh Xuân
Hồi kí…
SAU KHI HOÀNG ĐẾ TRONG TRÒ CHƠI THỨC TỈNH
Tác giả: Phù Bạch KhúcEditor: XoàiTình trạng tác phẩm: Còn tiếpThể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Song khiết 🕊️ , Cung đấu , Cường cường , Cung đình hầu tước , 1v1Vai chính: Tạ Trọng Cẩm, Lục Tuyết TriềuTóm tắt (của editor): Bỗng một ngày nhân vật chính hoàng đế trong game harem đam mỹ đột nhiên có ý thức. Không quan tâm 3000 mỹ nhân trong hậu cung, chỉ độc sủng mình thanh mai trúc mã, nhân vật phản diện số 1 của game, người đã bị đày vào lãnh cung ở giai đoạn đầu game. Nói chung là Trẫm phản nghịch rồi---------Đọc một văn án thú vị, khá mới lạ của tác giả đại đại.Editor cũng chưa đọc truyện nhưng quyết định đọc tới đâu edit tới đó vì văn của tác giả Phù Bạch Khúc khá chắc tay, các tác phẩm khác đều rất tốt. Đặt luôn gạch trong khi tác phẩm chưa hoàn .…
sunshine in eyes
từ góc đường vang lên tiếng đàn piano vọng ra từ căn nhà gỗ nho nhỏ. những kẻ lang thang đứng lại hưởng thụ bản giao hưởng. người ta mở cửa sổ cho tiếng nhạc len lỏi vào trong nhà, cùng nhau uống cacao nóng tận hưởng cái giá rét của mùa đông.tiếng nhạc du dương của hai cậu trai ở giữa lối, tiếng nhạc sưởi ấm cả đường phố vắng vẻ. họ quen rồi, ngày nào, cứ giờ lành điểm tới, tiếng nhạc sẽ lại vang lên tùy theo tâm trạng của người nghệ sĩ mù.kim taehyung, một nghệ sĩ piano thiên tài, có tài năng thiên bẩm, từng ngón tay gã lướt trên phím đàn là từng nốt nhạc sâu lắng. ai cũng thích nghe gã đàn, họ cảm thấy chữa lành tâm hồn từ những bản nhạc của gã. chỉ tiếc rằng, gã bị mù.một kẻ mù loà có đam mê với nghệ thuật, lạy chúa tôi, tội nghiệp tội nghiệp. nhưng chả sao cả, bên cạnh gã vẫn còn có em, jeon jungkook, một kẻ đam mê khám phá. ai cũng ngỡ cả hai chẳng hợp nhau đâu, kẻ ngày ngày chỉ bầu bạn, ngồi yên bên chiếc đàn. kẻ lại muốn rong ruổi, khám phá muôn nơi. nhưng gã và em lại yêu nhau sâu đậm lắm. yêu như cái cách trái đất xoay quanh mặt trời, luân hồi và chưa có dấu hiệu dừng lại. gã háo hức, gã được tài trợ thay nhãn cầu, hắn sẽ được nhìn thấy em!chúa chẳng cho ai tất cả, ngài cho taehyung đôi mắt, đồng thời sẽ lấy đi jeon jungkook của anh..."nếu muốn cậu ấy có được đôi mắt, cậu phải đi cùng chúng tôi, đi đến vùng đất phía bên kia cùng chúng tôi tìm hiểu về quả địa cầu""tôi sẽ phải đi bao lâu?""ngắn thì một năm, dài thì... mười năm!"gã cả ngày cứ hát hò và nhảy múa, cứ đ…
kooo coa tênn
C bbc hn gf…
Xe ôm không em?
Đô thị, HE…
Eeeee đi ga ik
có nhìu H ai chx 18 thì lướt nhoa…
[xuyên văn]NỮ PHỤ VS NAM PHỤ
Truyện kể về nàng nữ phụ Hoàng Tố Phương cùng nam phụ Trần Gia Phong trong"Nam Thần Tác Giả Yêu Tôi".Trích đoạn 1:Nam chính ban tên thì cô biết làm gì?Đội ơn ngài ban tên ạ?Aaaa....phèn vl!-"này,tôi nói cậu nghe,cậu đừng tưởng cậu về đây là cậu có thể sống sung sướng,cậu...vẫn chỉ là một con bé ăn mày!"-tên Hoàng Vũ 6 tuổi kiêu ngạo nhìn cô với vẻ mặt khinh bỉ.-"à...cảm ơn cậu đã nhắc nhở.Giờ thì mau tránh ra để tôi đi học!"-Tố Phương hét lên đầy phẫn nộ,khiến Hoàng Vũ giật mình.Nhìn theo bóng dáng chạy vội vã của Tố Phương,Hoàng Vũ nhếch mép:-"thật là thú vị"Trích đoạn 2:Tố Phương cảm thấy dường như tên Gia Phong này không chọc cô ngày nào thì chắc chắn ăn không ngon ngủ không yên.…
Comment nha
Chỉ muốn tìm hiểu thôi…









