Sau khi phát hiện cái chết của Sakata Gintoki, Kagura đã rời bỏ Edo trong bối rối và đau buồn. Để rồi quay về vào năm năm sau, trong một quầy bar với rượu để xua đi đau thương khi vẫn chưa thể chấp nhận nổi cái tin đó... ấy là cho đến khi một khuôn mặt quen thuộc bất chợt xuất hiện bên cô…
"Hãy đi và bắt lấy tương lai của chính mình đi Ý Hiên.""Tớ vẫn luôn ở sau theo dõi cậu.""Gặp cậu là điều hạnh phúc nhất trong cuộc đời tớ.""Thế nên đừng bỏ cuộc mà hãy dang rộng đôi cánh thống trị bầu trời của riêng cậu, Ý Hiên."Tôi nhớ rằng cô gái ấy từng nở nụ cười, dành cho tôi những lời chúc phúc tuyệt đẹp nhất. Mái tóc đen nhánh, đôi mắt biết cười và thân hình mảnh mai. Cô ấy như một phước lành dành riêng cho tôi vậy. Mọi thứ của cô ấy, tôi đều bị cuốn hút. Lần đầu gặp cũng là lần đầu biết tương tư. Đối với tôi, em là người đẹp nhất, là ánh sáng nơi tăm tối này.Vậy nên, lần này tôi sẽ không vụt mất đi cơ hội. Một lần nữa gặp lại em, một lần nữa yêu em......."Đinh! Hệ thống 6711 trói buộc kí chủ thành công!"-----------------------------------------------------------Nhân vật chính: Lâm Ý Hiên, Nguyệt Tịnh Thi || Nhân vật phụ.Thể loại: ngược, xuyên không, hệ thống, trọng sinh, ngôn tình.Tác giả: Tinh Hải, Sâu, Irial.Vài lời muốn nói: Đây là tác phẩm đầu của bọn mình. Mong mọi người ném đá nhẹ tay...…
Nó hơi mệt nên nằm bò ra bàn, mái tóc ướt đẫm mồ hôi nhẹ nhàng lay lay trong tiếng gió quạt. Mắt lim dim có vẻ sắp ngủ.Hạ khẽ hít một hơi. Người nó khá thơm mùi nước giặt. Không bị lẫn mùi mồ hôi.- Không cần phải ngửi, tao biết tao thơm mà.- ... Hạ câm nín, chỉ lặng lẽ rút ra cho nó một tờ khăn giấy. - Lau bỏ đi, tí thấm ngược lại ốm.Thấy nó không trả lời, Hạ lại đưa tay định nhét lại vào cặp. Bất chợt, nó nắm lấy cổ tay Hạ.- Á, mày làm cái trò gì đấy? Bỏ tay tao ra.- Mày lau cho tao.- Không, mày có biết bao nhiêu mắt đang nhìn tao với mày không?- Lỡ tí tao ốm thì sao?Nó lại chỉ biết câm nín. Đúng là lời của mình tự bẫy mình.Nó suy nghĩ một chút, vẫn là tại mình quan tâm trước.Hạ đưa tay, khẽ nắm lấy tóc nó, nhẹ nhàng lấy giấy thấm mồ hôi trên mặt. Xong việc, nó vò tóc Hải rồi nhét vào tay nó tờ giấy vừa lau.- Đồ của ai nấy nhận nha.Hải không nói gì, chỉ nhận tờ giấy rồi úp mặt vào bàn, cười khẽ.…
Xuyên qua đến cổ đại, thành nhà chỉ có bốn bức tường nghèo đến leng keng vang nông gia nữ. Nàng nhịn!Phụ thân thương hoạn, mẫu thân yếu đuối, ca ca là ấm sắc thuốc, bọn đệ muội còn nhỏ,...Nàng cũng chịu đượcNhưng thượng có bất công gia nãi, hạ có như hổ rình mồi cực phẩm thân thích nhưng kính mà khi dễ nàng gia... Đậu má, cái này...không thể nhẫn. Cô nãi nãi không phát uy các ngươi xem ta là bệnh miêu. Lăng Tình phát ngoan, tay xé cực phẩm, mang cả gia đình làm giàu bôn khá giả, vội vui vẻ vô cùng.Nhưng mà " Cái kia ai? Ngươi tránh ra, bổn tiểu thư rất bận, không hầu hạ!"Người nào đó tà mị cười:" Tiểu Tình nhi, ân cứu mạng lấy thân báo đáp, ngươi sao có thể đuổi ta đi đâu?"Lăng Tình:"...."( Bổn văn nam cường nữ cường, tinh thần và thể xác sạch sẽ, lẫn nhau sủng )…
Vào cái hôm trời mưa tầm tã, cái ngày mà ta chẳng có gì trong tay cả. Một kẻ thất bại lúc đó như ta lại nhận nuôi em, rồi ta đã ra 1 quyết định Nhốt em ở bên mình mãi mãi…