dessert is your cuteness; multicouples
a little sweetness is coming to town written by champagne.…
a little sweetness is coming to town written by champagne.…
Tên truyện: Định mệnhTên khác: Vô tình xuyên không, vô ý thích emThể loại: BHTT, tự viết, thuần việt, xuyên không, 1x1, có ngọt có ngược, thị giác luân phiên thay đổi, HE...Nhân vật chính: Đỗ Thị Hạnh (Trịnh Mỹ Hạnh) x Trần Quỳnh TrangNhân vật phụ: Trần Văn Hổ, Trần Hoàng Minh, Trần Hoàng Nghĩa, Đặng Thị Thơm, Trịnh Sĩ Liêm, Tèo, Tí, Mẹo, Mùi...Một câu tóm tắt: Vô tình xuyên về quá khứ, phải lòng em lúc nào không hay.------"Định mệnh đưa tôi đến nơi này.Định mệnh buộc tôi sống khép kín, tách biệt với mọi thứ xung quanh...Định mệnh thao túng cuộc đời tôi, biến nó thành một vờ hài kịch, còn tôi là tên hề chỉ biết tuân theo những gì có trong kịch bản. Nhưng có một thứ định mệnh không thao túng được, đó là tình yêu tôi dành cho em.Định mệnh không cách nào ngăn tôi yêu em, nhưng lại có vô vàn cách để em rời xa tôi mãi mãi. Tôi hận "định mệnh", càng hận hơn sự yếu đuối bất lực của mình lúc này.Chuyện đến nước này, em kêu tôi phải làm sao đây hả, em ơi?!"----------Ps: Tác giả vẫn là tay mới, sẽ có nhiều chỗ diễn đạt không được trôi chảy, cốt truyện chưa mạch lạc lắm (tác giả sẽ cố khắc phục hai nhược điểm lớn này). Nếu có góp ý, vui lòng lịch sử hòa nhã, tác giả sẽ lắng nghe và tiếp thu. Mong được mọi người ủng hộ ạ!…
" Như hoa yêu gió, như gió yêu hoa" - Đó là tình yêu tôi dành cho người"Nhưng gió và hoa mãi mãi không đến được với nhau" - Người đã đáp lại như vậy -"Gió chỉ là chút vô tình lướt qua, bên hoa cả đời đến cuối cùng chỉ có mặt đất lạnh mà thôi"Hai con người, hai số phận "Thật khác nhưng cũng thật giống"Vốn dĩ sinh ra là dành cho nhau cớ sao lại thành một đoạn nghiệt duyên"Ta thích ngươi""Tôi đã có người mình thích rồi, thật xin lỗi ngài""Dù rằng người ấy đối với ngươi, một chút tình cũng không có""Xin lỗi ngài"___________________________________________"Ngươi chắc chưa?""Chắc chắn"Coi như là chút nhân từ cuối cùng ta dành cho tình cảm này điĐến lúc quyết định quay đầu, liền đã quá muộn chăng?" Ngài Joseph, tôi yêu ngài "" Cậu Carl, trò đùa này có hơi quá "" Tôi không đùa "" Không! Cậu đang đùa! Norton sẽ hiểu lầm đấy, ta không muốn hai bên khó xử "___________________________________________" Ngươi đã làm gì hả Carl!? "" Chỉ là cho hắn ngủ một giấc thôi "" Tại sao? "" Hắn đã cướp ngài khỏi tôi, tôi chỉ lấy lại thứ thuộc về mình "" Ngài là của một mình tôi " ___________________________________________" Tôi và ngài tựa như gió và hoa vậy "" Hoa và gió vĩnh viễn không thể bên nhau"" Ngài sai rồi " Hoa và gió sinh ra là để dành cho nhau, dù cho hoa chỉ có thể ở bên đất nhưng nào phải là vĩnh viễn, đến cuối cùng vẫn về với gió thôiHầy, deadline dí sấp mặt mà vã quá. Phải viết bất chấp cơn lườiAi không bt cx vô đọc đi, Ri bắt cóc lên thuyền…
Tên nhân vật trong bộ truyện *Khuyết Thiếu* của Mình không chỉ đơn thuần là cái tên, mà còn mang nhiều tầng ý nghĩa rất tinh tế, gợi mở và phù hợp với số phận từng người.Tịch Dao (寂瑤)Tịch" (寂)**: có nghĩa là *yên lặng, cô tịch, vắng vẻ* - gợi lên sự lặng thầm, mất mát, và có phần đơn độc. Đây là phần rất phù hợp với cuộc sống của Tịch Dao: - Nàng mù lòa từ nhỏ. - Mất cha, mẹ thì ở xa, sống trong thế giới không có ánh sáng và đầy yên ắng. - Tâm hồn của nàng có chiều sâu, nội tâm yên tĩnh nhưng nhạy cảm."Dao" (瑤) :là một từ đẹp trong Hán ngữ, nghĩa là *viên ngọc quý, trong sáng, đẹp đẽ*. Cũng có thể hiểu là sự thuần khiết, thanh cao, mang giá trị tinh thần cao quý.Tịch Dao** là một cái tên như một *viên ngọc sáng trong đêm tịch mịch*. Nàng có thể mù lòa, nhưng tâm hồn lại rất tinh khiết, giàu cảm xúc. Sự "khuyết thiếu" về thể chất không làm mờ đi ánh sáng nội tâm của nàng.🍂 **Ân Lam (恩蓝)*** **"Ân" (恩)**: có nghĩa là *ân nghĩa, ân tình, lòng tốt*. Đây là điểm nổi bật ở cô gái này: - Dù nghèo khổ, cô vẫn không tính toán, vẫn chăm sóc Tịch Dao. - Ân Lam có một trái tim tốt đẹp, luôn biết ơn và tử tế với những người xung quanh. - Tình yêu cô dành cho Tịch Dao không vụ lợi, không đòi hỏi.* **"Lam" (蓝)**: là màu *xanh lam* - màu của bầu trời, biển cả, và sự xa xăm. Màu lam cũng gợi nên nỗi buồn, sự lặng lẽ, và hi sinh. - Ân Lam là người gắn liền với đất, với cuộc sống cực khổ. - Màu lam trong tên cô gợi một sự dịu dàng, kiên nhẫn, lặng thầm chờ đợi, cũng có khi là nỗi buồn mênh mông.…
- Woa ~~~~ nóng quá ... nóng chết mất hoi ~~~ - BaekHyun mở tủ lạnh ra ngồi xổm xuống chỉ thiếu ngồi vào trong tủ. Hôm nay điều hòa trong nhà cậu bị hư , nóng đến nổi đã 11h mà cậu vẫn chưa thể ngủ được . Đúng lúc đó, ChanYeol từ thư phòng đi ra thấy cảnh này buồn cười hỏi : - Baekie , em đang làm gì vậy ? - Nóng chết đi được a~ ,khi nào thì thợ mới đến sửa - BaekHyun nhăn nhó cúi đầu áp sát vào tủ - Đã khyua lắm rồi, hôm sau họ mới đến . Em đi ngủ đi - Anh vỗ vỗ đầu cậu đầy sủng nịch. - không được đâu a ~ Nóng lắm em ngủ không được đâu - Cậu vẫn vùi đầu vào tủ lạnh , giọng làm nũng. Chỉ thấy anh một tay túm áo cậu lôi ra ngoài , đóng tủ lạnh lại . Anh cười nói : - Ngoan , đi ngủ đi , anh quạt cho em ngủ - Anh ấn cậu xuống giường còn bản thân thì ngồi bên cạnh giường cầm quạt quạt cho cậu được một lát thì cậu đã ngủ ngon lành. ................................................................. Lúc cậu thức dậy đã là 1h sáng , nhìn sang bên cạnh thì thấy anh vẫn đang chống cằm quạt cho cậu ngủ. Thấy cậu tỉnh anh liền hỏi : - Sao lại thức rồi ? Vẫn nóng sao ? Cậu lắc đầu hỏi anh - Sao anh vẫn chưa ngủ ? - Anh ngủ rồi thì ai quạt cho em ngủ ? - ChanYeol không trả lời BaekHyun mà còn hỏi ngược lại làm cậu không khỏi đơ ra , thì ra là vì lo cho cậu mà anh không dám ngủ ( >< á á á á á á á cưng vợ chưa kìa) , nghĩ vậy hốc mắt liền phiếm hồng . Anh thấy cậu muốn khóc liền luống cuống tay chân. .....................................................................…
Tác giả: Lạt thủ truy hoaEditor: CuaBapCaiTình trạng: HoànTình trạng Edit: lết lết...Văn án: Giang Tâm Nguyệt bị Hắc Bạch Vô Thường bắt nhầm hồn phách. Để bù đắp sai sót khi đưa cô trở lại dương gian, họ đã tặng cô "Sức mạnh Ngôn Linh": Chỉ cần cô nói dối mà có hơn một nửa số người nghe tin đó là thật, lời nói dối ấy sẽ ngay lập tức biến thành sự thật.Nhìn vào khuôn mặt tầm thường trong gương, cô nảy ra một ý định táo bạo.Ngày hôm sau, cô quấn khăn che chắn kín mít rồi bắt đầu buổi livestream đầu tiên. Đeo kính râm che khuất đôi mắt, cô đối diện với ống kính và dõng dạc: "Thực ra tôi sở hữu nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành. Từ hôm nay, mỗi ngày tôi sẽ để lộ một chút dung mạo thật sự của mình."Ban đầu, màn hình tràn ngập những bình luận chế giễu và nghi ngờ. Nhưng dần dần, sự hoài nghi bị thay thế bởi lòng hiếu kỳ và mong đợi. Khi số lượng khán giả tin rằng "cô ấy thực sự là mỹ nhân" ngày một đông hơn, phép màu lặng lẽ xảy ra.Khuôn mặt nhạt nhòa ban đầu dần được thay thế bởi những đường nét sắc sảo, kiều diễm. Từ một tân binh vô danh tiểu tốt, cô chỉ mất đúng mười ngày để leo thẳng lên vị trí dẫn đầu bảng xếp hạng.Đến ngày thứ mười, khi cô hoàn toàn cởi bỏ lớp che chắn, gương mặt khuynh quốc khuynh thành hiện ra trên màn hình khiến cả cõi mạng bùng nổ. Lời nói dối đã bén rễ sâu sắc giữa sự sùng bái của hàng triệu người, biến Giang Tâm Nguyệt trở thành một tuyệt thế giai nhân đời thực.Khu vực bình luận chìm trong những lời tán dương điên cuồng. Các đại gia đua nhau t…
Xin chào,tôi là Ruma Tarako tôi sinh ra trong một gia đình giàu có.Tôi có 2 chị gái và 1 anh trai.Bố mẹ luôn bênh vực anh tôi và chị tôi còn tôi thì chẳng ai yêu.Vào một ngày,trời thu trong xanh tôi thấy một ông lão đang ngồi bên một cái giếng cũ tay ông cầm một cây vĩ cầm.Tiếng đàn của ông vang lên,tôi lại thấy yêu đời.Ông quay lại nhìn tôi bằng ánh mắt trìu mến và hỏi tôi rằng:"Cháu gái,cháu nhìn ông sao?".Tôi đứng im và lẳng lặng một câu:"Dạ!".Ông ấy nhìn tôi và mỉm cười,tôi cảm giác tôi đã quen ông ấy từ trước,một hạt bụi bay vào mắt tôi,tôu lấy tay dụi mắt.Khi tôi bỏ tay ra thì ông lão ấy đã biến mất,tôi đã đi tìm ông ấy nhưng không thấy đâu cả!Tôi mới đi về nhà,lúc ấy tôi có cảm giác hơi buồn một chút.Khi về nhà thứ tôi nhìn thấy đầu tiên là một bức thư được để ngay ngắn ở trên bàn.Tôi vội vã đọc và tôi biết rằng mẹ tôi và anh chị tôi đã bỏ tôi mà đi.Tôi không rõ lý do vì sao lại như vậy nữa.Lúc đầu,tôi tưởng họ chỉ đùa thôi nhưng khi tôi tìm hết trong nhà thì tôi không còn tin đó là một trò đùa nữa.Tôi đã khóc rất nhiều,tối đó tôi ra lại chiếc giếng mà hôm nay ông lão bí ẩn đấy đã đánh một bản đàn vì cầm.Tay tôi cầm bức thư,bức thư ướt nhẹp vì tôi đã ôm nó mà khóc.Thế rồi tôi mệt quá,tôi thiếp đi trong chốc lát.Khi tỉnh dậy tôi thấy mình đang ở đâu đó!Không phải là chiếc giếng hôm qua mà tôi đã ngồi.Tôi thấy khá sợ nhưng tôi vẫn đi dù sợ thế nào!Ở đây thật rộng lớn,xa xa tôi nhìn thấy một con ngựa thần.Tôi nghĩ đó là giả nhưng không thứ mà tôi nhìn thấy hoàn toàn là sự thật.Ô kìa!Là ông lão hôm qua đây mà,ông ấy đang nói chuyện với một bà lào,tay bà lão ấy cầm một cây đàn guitar .Họ đang nói chuyện khá vui vẻ,tôi bước đến gần họ và nói:"Xin chào".Ông bà ấy bất ngờ và hỏi:"Cô bé,sao cháu lại ở đây?".Tôi bình tĩnh và kể cho họ mọi chuyện đã xảy ra vào hôm qua.Ông bà nhìn tôi và âu yếm như một đứa cháu:"Thật tội nghiệp cho cháu,hãy đi cùng ông bà,bọn ta sẽ nuôi lớn cháu!".Tôi suy nghĩ môtj lúc lâu rồi gật đầu!Có lẽ đây sẽ là một chuyến phiêu lưu dài dài.…
Tên truyện: 虚度最新版Tác giả: 去追一只鹿zzxacdx…