Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
324 Truyện
Sẽ không có chúng ta của sau này(GL)

Sẽ không có chúng ta của sau này(GL)

18 0 7

SE, Truyện kể về 1 mối tình không rõ là đơn phương, mập mờ hay hữu ý nhưng lại vô tình... 1 cô bé đến kéo cô chị hơn 4 tuổi luôn sống cô độc trong vỏ bọc của mình ra ngoài, khiến cô chị vui vẻ hạnh phúc nhưng rồi lại chính tay đẩy cô chị trở về cái vỏ bọc ấy cùng với những vết thương khó lành... cô chị có sai, người em cũng không có đúng... mối tình này " lỡ nhau kiếp này liệu có kiếp sau?"(Dựa trên cốt chính của Đi về đâu ánh mắt kẻ si tình)nhân vật chính: -Nhã(em): 1 cô bé hoạt bát dễ thương mà ngang ngược với chị, có răng khểnh cười nên rất đẹp. 1 cô bé tốt với chị, nhưng cũng vô tâm với chị rất rất nhiều. Em không phải người vô tâm nhưng tâm của em hướng về một người khác.Cao 1m52, nhỏ nhắn có răng khểnh xinh xắn, đáng yêu-Đình(Chị): 1 người sống nội tâm, tình cảm...một người rất cứng nhắc, chưa từng xin lỗi ai trước nếu bản thân không sai lại luôn chạy theo em nhận lỗi dỗ dành em bất kể đúng sai, chỉ cần là em dỗi liền làm trò con bò đến chính bản thân cũng cảm thấy ngại, luôn yêu thương em hết mực. Cao 1m6, ưa nhìnnhân vật phụ: Vân(chị gái Nhã), Luân, Hạ, Lan, Đạt(người nhắn tin cùng Nhã mỗi ngày, chính là mỗi ngày), Tân v.v...Bối cảnh: Những người con xa nhà, chung cty☆☆☆ em không sai, là chị sai vì đã đem lòng yêu em.…

[JeongLee/Choker] Hoàng Hôn Thứ 1825

[JeongLee/Choker] Hoàng Hôn Thứ 1825

162 2 4

Người ta thường nói, chỉ cần đủ thời gian, mọi vết thương rồi sẽ lành.Nhưng năm năm đã trôi qua, một ngàn tám trăm hai mươi lăm hoàng hôn đã tàn mà vì sao nỗi đau trong Jihoon vẫn không hề phai nhạt.Mỗi ngày trôi qua, anh vẫn thấy bóng dáng Lee Sanghyeok đâu đó quanh mình, ẩn trong một ánh nhìn lướt qua, trong tiếng thì thầm gọi tên giữa đêm vắng, trong bước chân quen thuộc trên con đường cũ, hay thậm chí là trong từng nhịp thở của chính bản thân.Họ vẫn trò chuyện, vẫn yêu thương, vẫn tồn tại trong nhau như chưa từng có ngày rời xa.Chỉ có Jihoon biết rõ, tất cả mọi thứ mong manh như khói sương, và khi hoàng hôn thứ 1825 khép lại, anh sẽ phải đối diện với câu hỏi duy nhất"Anh đang nắm giữ tình yêu...hay chỉ đang tự nguyện đi cùng một ảo ảnh không bao giờ quay lại?"…

Bính Tra《Thanh Xuân Liên Hoa》

Bính Tra《Thanh Xuân Liên Hoa》

119 21 3

"Người như tui ấy hả? Có đánh nhau thì cũng phải đánh đẹp. Có bị ghét thì cũng phải ngầu lòi."Vừa chuyển đến trường Trung học Long Vân chưa đầy một tuần, Na Tra - tên học sinh mới với lý lịch "nghi ngờ có hơi xém cháy học bạ" - đã kịp khiến cả khối phải thuộc tên. Không phải vì học giỏi. Không phải vì đẹp trai (dù cũng có). Mà là vì... bị nhốt trong tủ đồ rồi đá bay nửa đám học sinh bắt nạt.Tưởng rằng sẽ bị đuổi học, nhưng bất ngờ thay, người kéo cậu ra khỏi cái tủ và cái mớ rắc rối ấy lại là một chàng hội trưởng áo sơ mi trắng - Ngao Bính, người mang trong mình vẻ đẹp trầm tĩnh, nhẹ nhàng nhưng nguy hiểm như nước xoáy.Một bên là lửa, một bên là nước. Một bên ngông nghênh chẳng ai trị nổi, một bên quy tắc chuẩn mực như luật trường tự viết.Câu chuyện của họ bắt đầu bằng một cú mở tủ... và một cái quay lưng lạnh tanh.Nhưng Na Tra không biết, từ lúc cậu bị nhốt trong cái tủ đó, ánh mắt của một người đã chẳng thể rời đi nữa rồi.…

Viết Cho Chị - Viết Cho Em

Viết Cho Chị - Viết Cho Em

3 0 1

Ngày....tháng.....nămMình không phải bắt đầu từ hôm nay bởi vì nỗi đau này không phải mới. Nó đã ở đó từ rất lâu, len lỏi qua từng ngày, từng đêm, chỉ là bây giờ mình mới đủ can đảm để nhìn thẳng vào nó. Và bây giờ lần đầu tiên mình đủ dũng khí, không né tránh, không che đậy để mình có thể nói với chính mình rằng: mình đã buồn, đã mất mát, đã tổn thương nhiều đến thế nào.Mình viết ra, không phải để kể cho ai nghe, mà để bản thân còn nghe thấy chính mình. Bởi có những cảm xúc, nếu cứ giữ trong lòng, sẽ dần trở thành gánh nặng, nặng đến mức khiến tim mình dường như không còn nhịp đập. Nhưng khi thả chúng lên giấy, ít nhất chúng trôi đi một phần, để mình còn có thể thở, còn thấy nhẹ nhõm một chút.Viết cho đứa trẻ đã từng quá giỏi chịu đựng, đến mức quên mất rằng mình cũng có quyền được khóc, được yếu mềm, được buồn bã mà không sợ bị trách móc.Viết cho người lớn đã đi quá xa, đã cứng cỏi đến mức trái tim gần như quên mất cách để cảm nhận nỗi đau, để biết rằng mình vẫn có thể yêu và được yêu.Và giờ đây mình đang cố đi ngược lại. Không phải để quay về quá khứ, mà để nối lại.Nối giữa một đứa trẻ từng tổn thương và một người lớn đang mơ một ngày được sống thật với chính mình, không còn sợ hãi, không còn giấu diếm, không còn phải che mặt trước nỗi cô đơn.Đây là nhật ký. Nhưng cũng là bản đồ.Bản đồ dẫn đường để tìm lại chính bản thân mình qua những vết nứt, qua những giọt nước mắt, qua cả những lần tưởng chừng đã chết.…