Câu chuyện xoay quanh cuộc sống hôn nhân trẻ của Trâm và Yến, cùng hành trình tất bật nhưng đầy yêu thương khi chăm sóc bé Hậu.Mỗi chương là một câu chuyện nhỏ, giản dị mà đáng yêu của cuộc sống gia đình.⚠️LƯU Ý: TRUYỆN GIẢ TƯỞNG, DỰA TRÊN TRÍ TƯỞNG TƯỢNG CỦA MỌI NGƯỜI…
Bánh với nước ở đây chẳng hợp gu An Kỳ lắm, không gian cũng chỉ bình thường thôi, không có gì khiến người ta phải quay lại, ấy vậy mà em vẫn ghé hoài. Mỗi lần An Kỳ ghé lại quán, em lại vô tình chọn đúng chỗ có thể nhìn thẳng về quầy thu ngân, nơi có chị gái tóc hồng đang đứng.Thùy Trang không hiểu lí do gì mà vị khách nước ngoài này sang Việt Nam chẳng dạo chơi ở đâu cả, ngày nào cũng đến quán nơi chị làm thu ngân, ngồi từ sáng đến chiều. "Khảo sát thị trường hả ta? Chắc tính kinh doanh ở Việt Nam hay sao á". Mỗi ngày Thùy Trang suy đoán không biết bao nhiêu viễn cảnh. Lạ lùng hơn nữa, từ lúc vị khách đó xuất hiện, chị cảm giác cứ có ánh mắt của ai nhìn mình chằm chằm, đến khi ngẩng đầu lên nhìn ngó xung quanh thì ánh mắt ấy lại thu đi đâu mất.[Muốn làm gì với truyện thì báo tui]…
Mình có đọc được vài bài thơ chủ đề Phật giáo rất hay nên muốn chia sẻ với mọi người. Và trong lúc đọc cũng tự làm vài bài, tuy không hay nhưng mong mọi người ủng hộ 😘😘😘…
Truyện kể về cuộc gặp gỡ của Tiểu Kiểu và Minh Viễn. Họ viết lên một câu chuyện có vui, có buồn, có sự san sẻ, giúp đỡ. Đó là câu chuyện của họ - một câu chuyện tình yêu thật đẹp…
Từ thuở ấu thơ đến tận giờ, Izuku vẫn luôn ước mong được đi theo Kacchan tới mọi nơi hắn đặt chân tới. Cậu cũng luôn nghĩ rằng điều đó sẽ chẳng thể thành sự thật, bởi Kacchan ghét cay ghét đắng cậu.Song, vào một ngày đẹp trời không mây và đầy gió, hắn chợt bằng lòng giữ cậu lại bên mình mà không một lời quát tháo hay phiền than. Izuku không hiểu tại sao Kacchan lại làm thế, nhưng cậu sẽ tận dụng mọi cơ hội để được ở bên hắn.•••art by @kiriga_kun_ on X.playlist: https://open.spotify.com/playlist/0NR0J4eAPGUmMzW96OioRt?si=4sK-UDw4TlejyFJrFlrzmw&pi=_il8TR7nTvGHm…
Tui vừa viết truyện của TPUL mà vừa viết truyện của LNUL lun nha mấy bồ otp ko nhiều hint nhưng tui thích cặp nìii.Lan Ngọc: Cô 18 tuổi,là một học sinh mới ở lớp 12A1.Cô là một người con của giới tài phiệt.Cô được xứng danh là trùm trường nhưng bị rung động trước 1 người.Tính cách thì lạnh lùng.Uyên Linh:Cô cũng 18 tuổi,cũng học lớp 12A1.Cô là học sinh giỏi đứng đầu toàn khối.Cô là một người con ở gia đình khá giả.Tính cách hiền dịu,chăm chỉ luôn được mọi người quan tâm.Lớp trưởng của lớp.Trang Pháp,Khổng Tú Quỳnh:bn thân Uyên LinhDiệp Lâm Anh, Quỳnh Nga:bn thân Lan Ngọc.Mlee:thích Lan Ngọc,ghét Uyên Linh.Thu Phương:mẹ Uyên LinhMỹ Linh:mẹ Lan NgọcCách xưng hô:Lan Ngọc:Nho,côUyên Linh:Mèo,nàng Zô truyện…
Lưu Việt My Người đẹp tính tình dịu dàng, dễ gây tình thương với mọi người, ông bà chủ thương yêu cô hết mực và xem cô như con gái, nhị thiếu gia trong nhà cô làm việc không ưa gì cô suốt ngày chỉ biết kiếm chuyện với cô.Cái kết đẫm nước mắt và tràn ngập hạnh phúc…
Ôn Tranh Vanh x Tiêu TườngThông báo:Truyện cũ của t đó mất acc nên k đăng chap được nên mọi người qua truyện này đọc nha.Truyện cũ: oneshot wenzhengrong x xiaoqiang Tên acc: Nhimxulong_…
Một thiên thần sa ngã, mang trên da thịt đôi cánh đỏ như vết thương đã hóa nghệ thuật. Một con gấu nâu lặng lẽ, nuôi trong lòng ngọn lửa dịu dàng của sự tôn thờ. Họ là hai bản nhạc chơi sai tông, cho đến ngày va chạm định mệnh tạo nên một hợp âm rung động - trầm bổng, đau đớn và tái sinh.Giữa ánh đèn sân khấu chói lóa và bóng tối hậu trường đầy cám dỗ, họ viết nên khúc tình ca không có kịch bản: khi đam mê là lưỡi dao, sự yếu đuối là vũ khí, và tình yêu là cuộc chiến duy nhất đáng để cả hai đầu hàng.Đôi khi, thiên đường không phải là nơi ta trèo lên, mà là kẻ ta sa ngã cùng. Và hạnh phúc lớn nhất, đôi khi, chỉ đơn giản là được gọi tên mình trong giấc ngủ của một người._AUTHOUR: SOI_Mọi thứ đều là giả tưởng. Đừng đặt nặng vấn đề. mọi thứ đều không có thật. hãy tận hưởng khi đến với truyện của tác giả./vui lòng không bê truyện khỏi app dưới bất kì hình thức nào/…
Người ta đặt tên quán là Mưa, không phải vì yêu nước, mà vì tin rằng có những cơn mưa sinh ra chỉ để một người cầm ô bước sang.Quán bên kia đường lại mang tên Nắng, không phải vì ghét mưa, mà vì hiểu có những thứ chỉ có thể sưởi ấm bằng cách đứng cạnh.Hai quán đối diện nhau ba năm, qua những ly cà phê đặc và những buổi sáng không chào. Không có tỏ tình sấm sét. Không có bi kịch éo le. Chỉ có hai người phụ nữ, mỗi ngày một chút, pha lẫn vào đời nhau, như cách pha cà phê: đắng ban đầu, ngọt ở dư vị, và ấm ở cách cầm ly.Một người sống trong im lặng. Một người sống bằng cách lấp đầy im lặng.Họ không cần lời thề. Chỉ cần mỗi sáng thức dậy, thấy đối phương đang pha cà phê, là đủ biết rằng: hôm nay, vẫn còn nhau.Câu chuyện này, nếu phải gọi tên, là câu chuyện về những điều không kịp nói thành lời. Về sự kiên nhẫn đến mức học được cách nghe cả những điều chưa từng cất tiếng. "Sao em đặt tên quán là Mưa?" "Vì đợi người mang ô." "Vậy từ nay có ô mãi mãi rồi nhé."Dư vị thì cứ đọng lại, như một tách cà phê uống xong vẫn còn thấy ấm trong lòng bàn tay._AUTHOUR: SOI_Mọi thứ đều là giả tưởng. Đừng đặt nặng vấn đề. mọi thứ đều không có thật. hãy tận hưởng khi đến với truyện của tác giả./vui lòng không bê truyện khỏi app dưới bất kì hình thức nào/…
SEASON 2 CỦA "SÓNG NGẦM"Sau sóng ngầm là những ngày lặng gió. Một người từng bị bào mòn đến tận cùng, trở về từ cõi chết trong cơ thể còn nguyên vẹn. Còn cô, người đã âm thầm yêu nàng từ rất lâu, bây giờ chỉ biết kiên nhẫn ngồi bên, chờ từng hơi thở trở lại.Đây không phải câu chuyện tình yêu hàn gắn bằng phép màu. Mà là những bước chân tập tễnh đầu tiên, một bát cháo được đút bằng tay run, tiếng đàn giữa đêm trăng xoa dịu cơn ác mộng, và cái nắm tay vô thức trong giấc ngủ. Là hành trình của một người học lại cách sống, và một người học lại cách chờ.Chỉ vậy thôi. Mà cũng đủ khiến người ta tin rằng, sau những ngày dài nhất, bình minh vẫn sẽ lên._AUTHOUR: SOI_Mọi thứ đều là giả tưởng. Đừng đặt nặng vấn đề. mọi thứ đều không có thật. hãy tận hưởng khi đến với truyện của tác giả./vui lòng không bê truyện khỏi app dưới bất kì hình thức nào/…
Chị về, lòng em thơm mùi mận chín.Gió chợ chiều vương trên tà áo, ai đem nốt ruồi lệ gieo vào mắt em rồi bỏ đi?Mưa xuống, người không về, chè nguội, lòng chua.Cái thương này không có tên, nhưng đất Cái Bè gọi là "nhớ".Em đứng dưới gốc me già, còn chị đứng trong mộng. Chợ Cái Bè có hai người con gái yêu nhau, cả xứ biết nhưng chẳng ai nói. Tình này nặng tựa gánh chè, nhưng vui.Em hỏi: "Nốt ruồi lệ có làm em khổ?" Chị cười: "Có làm chị nhớ em hoài."Mình thương nhau như nước lớn ròng, chẳng ai cản được, cũng chẳng cần ai cho phép. Chị mua hết bánh ú chiều mưa, để tối về ăn một cái, còn lại nhớ. Gánh hàng rong này, em gánh nặng, chị gánh em, cũng vừa trọn lòng thương.Chè ngọt đầu lưỡi, đời đắng sau lưng. Họ thương nhau bằng hai bàn tay trắng, hóa ra lại là nơi tình bám víu dài lâu._AUTHOUR: SOI_Mọi thứ đều là giả tưởng. Đừng đặt nặng vấn đề. mọi thứ đều không có thật. hãy tận hưởng khi đến với truyện của tác giả./vui lòng không bê truyện khỏi app dưới bất kì hình thức nào/…
⚠️ ĐÂY LÀ TRUYỆN COVER. VUI LÒNG KHÔNG ÁP ĐẶT CỐT TRUYỆN LÊN CUỘC SỐNG ĐỜI THỰC CỦA CÁC NHÂN VẬT ĐƯỢC NHẮC ĐẾN TRONG TRUYỆN.*original author: yangyang1401*category: Đô thị, hiện đại, ngôn tình,...*note: + Truyện đã được chỉnh sửa 1 vài chi tiết để phù hợp với Giang Ngữ Thần và Thùy Trang.Tóm tắt sơ lược một chút:Thùy Trang trong một lần say rượu lỡ đi nhầm vào phòng Giang Ngữ Thần. Lúc này bà Ngữ Thần đang ở trong hotel để chờ "gà", tưởng nhầm bà Trang là "gà" nên chén luôn. Sau lần đó bà Trang bị mất "zin" rồi chia tay với bạn trai nên căm ghét bà Thần vô cùng tận.Một thời gian sau, bà Thần vì muốn đến tập đoàn Nguyễn thị để chấp hành nhiệm vụ mà ông nội mình giao phó thì phát hiện bà Trang là "đại boss" ở đây. Và thế là ăn hành tơi tả~~~#3dieplamanh 23.04.2026…