Hắn Phượng Khuynh Nhã đường đường Trú Quốc trưởng hoàng tử,Luận trị quốc an bang không so được thái tử - nhị đệ hắn,Luận binh pháp chiến thuật không so được Tam đệ hắn ,Luận võ công không so được Tứ đệ hắn ,Luận văn hái không so được Ngũ đệ hắn,Luận tướng mạo không so được Lục đệ hắn,Mà ngay cả luận chơi bời đều không bằng Thất đệ hắn,Lại lưu lạc vi đi cho người khác đem làm người hầuMà chủ tử của hắn có được nhất tuyệt sắc đích dung nhan lại vĩnh viễn mang theo một bộ tựa như ngàn năm như băng tuyết đích quan tài mặt,Ngay cả như vậy, chính mình trái tim cũng tại lần đầu gặp gỡ liền rơi vào cái kia trên thân người rốt cuộc thu không trở lại.…
Tử thần lạnh lùng nam tính khi thi hành công vụ lại lúng túng đỏ mặt trước thầy giáo."Chà, tôi phải làm sao với em đây, Kim Jongdae?"Note: Truyện có vài chi tiết được đưa vào từ drama "Yêu tinh" (Tình chàng yêu tinh/Goblin/도깨비).Không khuyến khích độc giả dưới 13 tuổi nha /m/.…
Truyện về một tiểu Omega do sự chèn ép của gia đình nên phải giấu thân phận Omega của mình và học trong môi trường toàn Alpha . Ngay lần gặp mặt đầu tiên : "Cậu có mùi hương của Omega a... Bất quá nhìn thế nào cũng chẳng thể nghĩ cậu là một Omega" Tử Nhạc Huân khóc không ra nước mắt .Trong lòng gào thét " Mặc dù ta đang che giấu thân phận omega nhưng dù sao thì ý tứ trong câu đó cũng khiến thân một omega như ta nhục nhã a!!!!"Thể loại :ABO , vườn trường , thụ truy công , lãnh tĩnh mỹ học bá công × Mặt dày học tra cường thụ,1×1, phi hiện thực hướng văn Tiểu công là con nuôi tác giả nên truyện ắt hẳn sẽ ngược công ít :))…
[..........]" Chúng ta đã từng yêu nhau.....nồng nàn như thể không điều gì có thể phá bỏ!Và giờ đây....lỗi lầm trong anh để em đi mất!Không điều gì có thể níu giữ em ở lại.....níu giữ em trong vòng tay anh....một lần nữa!Anh yêu em nhiều hơn tất cả những gì anh được biết,anh được chạm vào,anh được nhìn thấy,anh được lắng nghe...!Tất cả trong anh vụn vỡ khi nước mắt rơi xuống ướt đôi môi của em....Tất cả trong anh.....trống rỗng....hoang tàn.....và cô độc....!"[.......][X] KHI MANG TRUYỆN RA NGOÀI HOẶC ĐĂNG TẠI NƠI KHÁC XIN HÃY GHI ĐỦ NGUỒN TÁC GIẢ!Tác giả:Thảo SammyNguồn:Wattpad/Sammy1308/Mặt tối trong anh [Monday Couple] [Longfic] [18+]Trước khi mang truyện ra ngoài vui lòng nói trước với mình nha! ^^"Thân!"…
Bộ Truyện: Truy Tìm 6 Viên Ngọc Mystic Dragon và Những Kẻ Thù MớiTruy tìm 6 viên ngọc Mystic Dragon và những kẻ thù mới? Thương biến thành hình dạng Sabrina The Guardian? Cùng xem truyện để biết nhé!…
Author : When u left Cp : AllCale Thể loại : Hài, ngọt, OOC Disclamer : Tất cả nhân vật đều thuộc về Yoo Ryeo Han, nhưng plot thì là của tôi. ------- Người ta nói đôi mắt của thánh tử mù tại đền thờ thần chết không phải là một đôi mắt bình thường, dù mù không thể thấy vạn vật nhưng đổi lại cậu ta có thể thấy nhưng thứ không nên nhìn thấy.…
Ngày ấy, giữa muôn loài kiêu hãnh, có một chú vịt vụng về, xấu xí nhưng trái tim lại thuần khiết đến ngốc nghếch. Cậu dồn hết can đảm, ngẩng đầu đối diện cùng khổng tước cao cao tại thượng, khẽ run rẩy thổ lộ:"Em thích ngài... thật sự rất thích ngài." Sợ rằng lời nói kia quá mong manh để người ta tin, cậu cuống quýt, lắp bắp như kẻ mộng du:"Thích... thích nhiều lắm, nhiều lắm luôn."Nhưng đáp lại cậu chỉ là sự im lặng lạnh lùng.Vịt nhỏ bèn run giọng hỏi:"Ngài tin em đi... được không?" Khổng tước nọ rốt cuộc cũng cúi mắt, đôi môi khẽ nhếch, không phải mỉm cười dịu dàng với em, mà là một nụ cười khinh khỉnh. Ánh mắt ấy thăm dò em đầy sắt lạnh. Nhưng dù như vậy em vẫn không bỏ cuộc, biết bao lần vịt ngốc vẫn kiên trì bày tỏ, dốc cạn lòng mình, trao tất cả những gì có thể trao, mặc kẻ kia sỉ nhục, mặc bản thân bị chà đạp. Chỉ để chờ một ánh nhìn, một chút tin tưởng."Em thật sự thương ngài... ngài có tin không?" Em chân thành đến thế nhưng những gì nhận lại từ ngài, chưa từng là sự tin tưởng, chỉ toàn cay đắng và tổn thương. Sau bao lần, vịt ngốc ấy dần hiểu ra, không nói nữa, lủi thủi quay lưng. Thôi không chạy theo, không khẩn cầu, không ngẩng đầu nhìn lên đôi cánh lộng lẫy kia nữa. Bởi sâu nơi trái tim vốn ngốc nghếch ấy, hy vọng của cậu đã chết, tình yêu đã bị dập tắt triệt để.Không gian tĩnh lặng đến rợn người. Vị khổng tước đầy cao ngạo ngoảnh lại, mới chợt ngợ ra... Trong lặng lẽ, bản thân đã mất em rồi. Một nỗi đau xuyên thấu tâm can cuộn trào.…